Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 101
Cập nhật lúc: 05/05/2026 09:44
“Thư biểu dương gửi tới không nhắc tới chuyện đặc vụ, chỉ nói Tần Dĩ An đã làm việc tốt, cứu vãn được tính mạng và tài sản của rất nhiều người, bộ vũ trang bên đó còn đặc biệt gửi tặng cờ thi đua vì đã giúp đỡ mọi người.”
Vì đã gửi tới xưởng, đó cũng là vinh dự của xưởng, vinh dự của phòng Lao động tiền lương.
Chủ nhiệm phòng Lao động tiền lương sau khi trưng cầu ý kiến của Tần Dĩ An, được sự đồng ý của xưởng trưởng, đã lập tức cho người treo lá cờ thi đua đó lên vị trí nổi bật nhất trong khu vực làm việc của phòng.
Xưởng trưởng nhìn lá cờ thi đua treo cao thì trong lòng vui mừng lắm, đồng chí này tốt, vừa vào xưởng đã mang lại vinh dự cho mọi người, đáng được biểu dương.
Xưởng trưởng vui mừng, lại bảo chủ nhiệm phòng Lao động tiền lương lấy ra một cây b-út máy làm phần thưởng tặng cho Tần Dĩ An.
“Mọi người đều phải học tập đồng chí Tần Dĩ An nhiều hơn, làm nhiều việc tốt, trong phạm vi khả năng của mình có thể giúp được gì thì giúp, mọi người hãy vỗ tay cho đồng chí Tần Dĩ An nào.”
Tay trái Tần Dĩ An xách thịt, tay phải ôm một xấp vải, cầm một cây b-út, lòng vui như mở hội, tươi cười cảm ơn mọi người.
“Cảm ơn lãnh đạo, cảm ơn mọi người, đây đều là việc cháu nên làm ạ, cảm ơn ạ.”
“Được rồi, giải tán đi làm việc thôi.”
Xưởng trưởng chắp tay sau lưng hài lòng rời đi.
Chủ nhiệm Trương của phòng Lao động tiền lương dẫn Tần Dĩ An đi cất thịt vào kho lạnh của nhà bếp trước, đợi đến lúc tan làm thì qua lấy, sau đó dẫn nàng đến vị trí công tác của nàng, một vị trí đẹp cạnh cửa sổ trong phòng Lao động tiền lương, bàn làm việc khá rộng rãi.
“Sau này đây là vị trí làm việc của cô, chủ yếu phụ trách đăng ký và kiểm kê vật tư xuất nhập kho của xưởng, có gì không hiểu thì cô cứ hỏi Tô Hiểu Khả bên cạnh, đây là những hồ sơ tài liệu liên quan.”
“Cháu hiểu rồi, cảm ơn chủ nhiệm ạ.”
Tần Dĩ An khiêm tốn trả lời, lập tức đặt xấp vải đang ôm trên tay lên bàn, hai tay nhận lấy những tập biểu mẫu tài liệu từ tay chủ nhiệm Trương.
Chủ nhiệm Trương khá thích cô gái này, trước khi rời đi còn nói với Tô Hiểu Khả bên cạnh:
“Tô Hiểu Khả, cô giúp đỡ đồng nghiệp mới nhiều một chút nhé.”
“Vâng ạ, cứ giao cho cháu.”
Tô Hiểu Khả miệng đồng ý ngay, vỗ ng-ực đảm bảo.
Đợi chủ nhiệm Trương vừa đi khuất, cô nàng lập tức nhích ghế đến bên cạnh nàng, nắm lấy tay nàng nhiệt tình tự giới thiệu:
“Tôi tên là Tô Hiểu Khả, Hiểu trong từ sáng sớm ấy, tôi làm việc ở đây được hai năm rồi.
Trước đây tôi rất ghét Tần Tư Điềm, giờ thì tốt rồi, cô ta cuối cùng cũng đi rồi.
Hôm đó cô đến bàn giao công việc và nhập chức trông thật là ngầu quá đi, làm cho con bé Tần Tư Điềm đó khóc không ra hơi luôn.
Hôm nay cô vừa vào đã được nhận biểu dương, cô đúng là tấm gương của tôi mà!
Tôi có thể gọi cô là Dĩ An không?”
Tô Hiểu Khả có một khuôn mặt tròn trịa, khi cười rất đáng yêu, tính cách hiện tại xem chừng cũng khá tốt, Tần Dĩ An mỉm cười gật đầu:
“Tất nhiên là được rồi, cứ gọi tự nhiên, tôi sau này còn phải học tập cô nhiều, trong công việc tôi còn phải thỉnh giáo cô nhiều đấy.”
“Vậy tôi gọi cô là Dĩ An nhé, việc công việc thì chẳng có gì thỉnh giáo với không thỉnh giáo cả, đều là việc tôi nên làm mà, đảm bảo giúp cô bắt nhịp cực nhanh luôn.
Công việc của chúng ta thực ra khá đơn giản, lúc bận thì bận thật, nhưng lúc nhàn thì cũng nhàn lắm, đợi cô làm quen rồi sẽ thấy thời gian rảnh rỗi khá nhiều, có thể làm việc riêng được.”
Nói đoạn, Tô Hiểu Khả liền lấy công việc đan áo len mỗi ngày mình vẫn làm ra cho Tần Dĩ An xem, ghé sát tai nàng nói nhỏ:
“Cô cũng có thể tìm cho mình một việc để làm, trên mặt ngoài không ai quản đâu.
Tôi giờ mỗi ngày cứ lười nhác đan một chút để g-iết thời gian rảnh, đợi đến mùa đông là có áo mặc rồi.”
“Ừm ừm, tôi phải học tập cô mới được.”
Tần Dĩ An âm thầm gật đầu, thật không ngờ công việc này lại có độ thong thả tốt như vậy, phúc lợi đãi ngộ cũng tốt, trước đây đúng là hời cho Tần Tư Điềm rồi:
“Đợi tôi làm quen xong cũng học đan áo len xem sao.”
“Đến lúc đó tôi dạy cô.
Nào, giờ tôi giúp cô sắp xếp lại công việc một chút, cố gắng xong sớm để còn nghỉ ngơi.”
Tô Hiểu Khả cất áo len đang đan dở đi, cầm lấy những biểu mẫu tài liệu trên bàn Tần Dĩ An tỉ mỉ giảng giải cách làm, cũng như những điều cần lưu ý cho nàng.
Tần Dĩ An nghe rất chăm chú, còn lấy b-út và sổ ra ghi chép lại, điều này khiến Tô Hiểu Khả càng thêm hăng hái giảng cho nàng, những vấn đề mình từng gặp phải trong công việc trước đây đều kể hết cho nàng nghe, không giấu giếm điều gì.
Rất nhanh Tần Dĩ An đã ghi nhớ được nội dung công việc và những điểm cần lưu ý.
“Đại khái là có bấy nhiêu thôi, giờ không có việc gì, cô có thể làm việc của mình, đừng có sợ, cứ việc làm đi.”
Giảng xong công việc, Tô Hiểu Khả nghĩ đến chuyện chiều nay, liền nói cho Tần Dĩ An biết sắp xếp công việc sẽ có vào buổi chiều.
“Cô tới thật khéo, vốn dĩ chiều ngày mùng 1 hàng tháng là phát lương và phúc lợi của tháng trước, mà mùng 1 tháng 8 là ngày thành lập quân đội, lúc đó sẽ hơi bận một chút, phải cùng đi phát phúc lợi vì lúc đó xưởng sẽ tổ chức hoạt động, cho nên thời gian được đẩy lên sớm là ngày hôm nay, chiều nay sẽ hơi bận một chút, phải cùng đi phát phúc lợi.”
“Đến lúc đó cô có thể lĩnh luôn phần của Tần Tư Điềm tháng trước đi, haha, tôi buồn cười ch-ết mất, để cô ta bận rộn không công một phen, cô lĩnh được rồi nhất định đừng đưa cho cô ta nhé.”
Tần Dĩ An lập tức thấy hứng thú, cái này nàng thích đây:
“Ừm, sao có thể là của cô ta được, cái đó rõ ràng là của tôi mà.”
“Đúng đúng, là của cô, vốn dĩ là của cô mà, hiện tại chỉ có thể là cô lĩnh đi thôi, haha, tôi thích cô quá đi mất, Dĩ An à.”
Tô Hiểu Khả vỗ đùi cười lớn, cười đến mức hơi thở không thông.
Tần Dĩ An bất lực giúp cô nàng vuốt lưng, cái cô nàng này điểm cười thấp quá đi mất, một câu nói mà cười đến mức này.
Tô Hiểu Khả cười một hồi lâu mới thôi, rồi lại lấy áo len của mình ra đan.
“Chiều nay hai chúng ta cũng chỉ có mỗi việc phát phúc lợi đó thôi, đợi sau khi đi làm chiều mới bắt đầu làm, những việc khác thì không cần chúng ta lo, có người khác làm rồi.
Chiều nay hai chúng ta làm xong sớm thì có thể tan làm về nhà sớm, còn giờ này, Dĩ An cô có thể bận việc riêng của cô rồi đấy, tôi cũng phải làm việc của mình đây, hi hi.”
Tô Hiểu Khả cười một cách gian xảo, liếc nhìn văn phòng của chủ nhiệm một cái rồi bắt đầu buông lỏng tay chân đan áo len.
Đồng nghiệp này đúng là thú vị thật, dạy nàng cách “lánh nặng tìm nhẹ" một cách công khai minh bạch như vậy.
Tần Dĩ An có cảm tình rất tốt với cô nàng, rất hợp khẩu vị của nàng, hiện tại xem ra là một người bạn đáng để kết giao.
Tần Dĩ An mỉm cười gật đầu với cô nàng, bản thân cũng bắt đầu chính thức “lánh nặng tìm nhẹ", lấy sách toán học lớp mười hai ra học.
Nỗi lo bị lãnh đạo bắt gặp làm việc không nghiêm túc khi đang đi làm, hay là ngày đầu đi làm phải giữ kẽ gì đó đều không hề tồn tại.
Đều là bát cơm sắt cả rồi, ai mà sợ cái đó chứ, nàng cũng chẳng mong thăng chức, chỉ muốn ở vị trí này vừa ăn lương vừa học tập thôi, lãnh đạo chẳng phải đã nói coi xưởng như nhà của mình sao, ở nhà thì con người ta đương nhiên phải thư giãn rồi.
