Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 161
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:55
Ngô Cường bị sự phản bội của bạn bè làm tan nát trái tim, cái đau trong lòng còn đau hơn cả trên người, chấn động nhìn về phía bạn mình, trong mắt đầy rẫy sự thất vọng:
“Cậu...
Cẩu Tử, tôi nhìn lầm cậu rồi.”
“Cường Tử, cậu đừng trách tôi, tôi sắp đau ch-ết rồi!
Xin lỗi!”
Bạn của Ngô Cường quay đầu sang một bên.
Nhị Ngưu lại bảo đàn em tiếp tục đ.á.n.h bạn của Ngô Cường.
“A, anh Ngưu, em đều nói rồi mà, sao anh còn đ.á.n.h em.”
“Tiện tay thôi, sao nào không được à?
Không được thì nhịn đi.
Còn cậu nữa, dám lừa gạt bọn tôi, còn dám đi dòm ngó nhà của người khác, mặt mũi đâu hả?”
Nhị Ngưu bị lừa gạt rất tức giận, vung tay liền đ.á.n.h cả hai người mấy cái.
Lúc Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa đi tới, hắn bảo hai đàn em xách hai người ra, đi tới trước mặt hai người, nhất định phải vạch trần bộ mặt thật của Ngô Cường, lần này hắn không thể giống như lần trước của Hứa Quang Lượng mà giữ kín trong miệng không nói ra.
“Tôi không đ.á.n.h các người nữa, có người trị các người.”
Nhị Ngưu đá hai người đang vùng vẫy:
“Đi, thành thật cho tôi, An tỷ!”
Tần Dĩ An dừng bước, ngạc nhiên nhìn qua, tỏ vẻ không hiểu, vừa nãy chẳng phải nói là giúp người ta một tay sao?
Bây giờ đưa đến trước mặt cô là có ý gì?
“Nhị Ngưu các cậu thế này là sao?”
Nhị Ngưu vội vàng tiến lên chỉ vào hai người tố cáo:
“An tỷ, hai thằng này muốn đ.á.n.h bạn bên cạnh chị đây này, còn dòm ngó nhà của anh ấy nữa, em lôi bọn nó ra đây rồi.”
“Ồ!”
Tần Dĩ An đầy ẩn ý nhìn về phía hai người trên đất:
“Hóa ra người các người muốn dạy bảo là anh ấy à!”
Tần Dĩ An quay đầu nhìn vào mắt Lục Cảnh Hòa, trong mắt cả hai đều là nụ cười trêu chọc.
Đến cũng thật nhanh nha!
Vừa mới nói đến vấn đề nhà ngoại của Ngô Quế Chi suy sụp tinh thần xong.
Nhị Ngưu lại bị cái âm cuối kéo dài này của Tần Dĩ An làm cho hoảng sợ, tưởng là đang trách móc hắn, vội vàng giải thích:
“An tỷ, em cũng không biết mà, thằng nhóc này lừa em, em còn thật sự tưởng là có người bắt nạt chị hắn, kết quả mẹ nó là chính hắn dòm ngó căn nhà, mượn cái danh nghĩa đó để gây chuyện.”
Nói đoạn hắn lại đá Ngô Cường hai cái.
“Thả hắn ra trước đã.”
Lục Cảnh Hòa nói với Nhị Ngưu.
Nhị Ngưu nhìn Tần Dĩ An một cái, sau khi nhận được ám thị của cô mới buông hai người ra, nhưng ba người vẫn bao vây phía sau Ngô Cường hai người, đề phòng hắn lẻn mất.
Lục Cảnh Hòa mỉm cười ôn hòa với Ngô Cường nói:
“Em trai của mẹ kế tôi, theo vai vế tôi phải gọi ông một tiếng cậu đúng không?”
Ngô Cường là con út, chỉ lớn hơn Lục Cảnh Hòa năm tuổi, lúc này đối diện với nụ cười đó lại khiến hắn vô duyên vô cớ cảm thấy có chút áp lực, tuy nhiên da mặt dày như hắn liền dùng sức gật đầu, còn cười nói bừa:
“Đúng đúng đúng, tôi là cậu của anh, trưởng bối của anh, sao có thể đến hại anh được, đều là lời ly gián của cái thằng bạn giả tạo này của tôi thôi, tôi chính là muốn đến thăm anh, anh về lâu như vậy rồi tôi vẫn chưa được ngồi lại nói chuyện hẳn hoi với anh, chị tôi mỗi lần về đều khen anh hiếu thảo lương thiện, là một đứa trẻ tốt, bây giờ xem ra quả nhiên là đứa trẻ rất tốt, trước đây lúc nhỏ chúng ta còn từng chơi với nhau nữa mà?”
Lục Cảnh Hòa thuận theo lời hắn nói tiếp:
“Vậy sao?
Tôi dường như không nhớ rõ lắm, nhưng tôi tin ông sẽ không đến hại tôi, một người tốt như ông, còn thường xuyên đến thăm dì, an ủi dì, kiểu gì cũng không làm ra được những chuyện đó đâu, đúng không!”
Nhị Ngưu bên cạnh gãi đầu, có chút không hiểu bạn của An tỷ đây là muốn làm cái gì, đang diễn vở kịch nào đây?
Người có thể làm bạn với An tỷ chắc chắn không ngu ngốc đến mức tin lời thằng nhóc này chứ?
Ngô Cường tự phụ đã bị lời nói của Lục Cảnh Hòa làm cho càng lúc càng tự tin, tin chắc rằng mình đã lừa được người ta, kiêu ngạo ngẩng đầu lên.
“Đúng thế, một người lương thiện như tôi thật sự không còn nhiều đâu, là một người tốt chính hiệu.”
Ngô Cường còn tự phụ thông minh đi đến chỗ không có người bao vây, chính là phía sau Lục Cảnh Hòa vươn tay qua bá vai anh, rồi một bộ dạng quan hệ thân thiết, trực tiếp bày ra vẻ trưởng bối mà nói chuyện.
“Thằng nhóc cậu rất khá, quả nhiên là một đứa trẻ lương thiện, còn lớn cao thế này rồi, sau này chúng ta phải thường xuyên chơi với nhau, đều là người một nhà, có chuyện gì cứ nói với cậu một tiếng.”
Trong lòng Ngô Cường mừng thầm, một bàn chân đã không để lại dấu vết vươn về phía hướng ra bên ngoài chuẩn bị sẵn rồi.
Tuy nhiên tất cả ý đồ và động tác đều bị Lục Cảnh Hòa và Tần Dĩ An âm thầm thu vào đáy mắt, chỉ là họ không lên tiếng, lặng lẽ nhìn xem hắn muốn làm gì mà thôi.
Mà Ngô Cường đã càng lúc càng đắc ý, lúc này liền quay đầu về phía Tần Dĩ An dùng giọng trêu chọc tiếp tục nói:
“Vị bên cạnh này là đối tượng của cậu sao?
Thật xinh đẹp, vậy cậu và đối tượng của cậu chơi cho vui nhé, cậu đây không làm phiền hai đứa nữa, cậu đi trước một bước đây, về nhà ăn cơm rồi, hôm khác gặp, tìm cơ hội tốt nhất định phải ngồi lại nói chuyện hẳn hoi nhé!”
Lời nói vẫn còn bay bổng ở phía trước, người Ngô Cường đã ở phía sau rướn cổ liều mạng chạy về phía trước rồi, chạy điên cuồng đến mức tóc tai đều dựng ngược lên theo gió, cả khuôn mặt đều đang dùng sức, mờ ảo đến mức biến dạng, giống hệt như phía sau có ma đuổi theo hắn vậy, dữ tợn đến đáng sợ.
Giống hệt như con ch.ó đang chạy điên cuồng này.
Tần Dĩ An trợn tròn mắt nhìn về hướng hắn đang chạy.
Chậc chậc, tốc độ chạy này đúng là nhanh thật!
Khâm phục đôi chân của hắn nha, một đôi chân không dài lắm mà sắp chạy ra tia lửa luôn rồi, tàn ảnh đều hiện ra cả rồi, có thể thấy là thường xuyên chạy trốn mạng sống như vậy nha, đều rèn luyện ra cả rồi.
“Tốc độ tốt, chân tốt!”
“Ây, An tỷ!”
Nhị Ngưu phản ứng lại dậm chân nộ hét đuổi theo:
“Đứng lại!
Đừng chạy!”
Sau đó gã bạn của Ngô Cường cũng nhân lúc sự chú ý của bọn họ ở bên phía Ngô Cường, bôi mỡ vào chân thừa cơ chuồn mất, ba anh em Nhị Ngưu thấy vậy rất ảo não vì mình đã không canh chừng kỹ, chia nhau ra đuổi.
Tần Dĩ An lớn tiếng gọi bọn họ lại:
“Nhị Ngưu, các cậu đều quay lại đi, không cần đuổi theo nữa đâu!”
Nhị Ngưu và hai anh em khác nghe thấy lời của Tần Dĩ An liền dừng chân, nhìn hai người đã đi xa, dùng tay lau mồ hôi trên mặt chạy nhỏ quay lại.
Nhị Ngưu có chút không hiểu và nghi hoặc:
“An tỷ, tại sao không đuổi theo bọn nó nữa?
Thằng nhóc đó chính là đang nói dối, vừa nãy đ.á.n.h cho một trận xong là cái gì cũng khai ra hết rồi, bây giờ chơi trò này, chính là rõ ràng lừa người, nhìn cái tốc độ chạy của hắn kìa, trong lòng có quỷ!”
Một đàn em khác thở hổn hển gật đầu:
“Đúng thế!
Vừa nãy chính miệng bạn của Ngô Cường đã thừa nhận rồi, nếu không phải hôm nay có ba anh em chúng ta ở đây, bọn nó chắc chắn đã trùm bao tải người anh em này thành công rồi.”
