Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 76
Cập nhật lúc: 05/05/2026 09:34
“Công việc không hài lòng, lẽ nào không cho phép tôi đi thi công việc tốt khác sao!
Cũng không ai quy định tôi phải làm ở một công việc tới ch-ết cả, tôi đây là một đồng chí tốt mưu cầu tiến bộ, có tư tưởng, có giác ngộ, tích cực hướng thượng, đương nhiên là phải mưu cầu công việc tốt rồi, các đồng chí chúng ta ở đây ai chẳng là vì vào Bách hóa Đại lầu làm việc để trở thành một bản thân tốt hơn.”
Tần Dĩ An tựa lưng vào bức tường ở hành lang thản nhiên nói chuyện.
“Còn nữa, cô đừng có ở đây sủa bậy, nhiều thí sinh ở đây đợi thành tích như vậy, dựa vào cái gì mà cô cho rằng mình có thể thi đỗ, còn cùng cô tranh giành công việc, biết điều chút đi, ai tới đây chẳng phải là vì công việc đó, cô là tới dự một kỳ thi, chứ không phải tới làm thủ tục nhập chức, thật sự tưởng rằng mình tham gia một kỳ thi là công việc đã thuộc về mình rồi sao, đầu óc có bệnh thì phải kịp thời đi bệnh viện khám, làm lỡ bệnh tình đấy.”
Những người đợi thành tích xung quanh đều âm thầm gật đầu, đồng tình với lời Tần Dĩ An nói, và dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Tần Tư Điềm, nghi ngờ có phải cô ta được nội định rồi không.
Tần Tư Điềm không phát hiện ra, chìm đắm trong thế giới tưởng tượng của mình.
Từ tận đáy lòng cô ta coi thường Tần Dĩ An, biết Tần Dĩ An hai mươi năm trước đều bị ngược đãi, có việc làm không hết, tin chắc Tần Dĩ An không được học hành bao nhiêu, cảm thấy cô cái gì cũng không bằng mình.
Bây giờ lại gặp được Tần Dĩ An bên ngoài phòng thi công việc mới, phản ứng đầu tiên trong lòng lại là cảm thấy Tần Dĩ An bị đuổi việc rồi, càng là trực tiếp phán đoán lời của Tần Dĩ An là đang giữ thể diện, tìm lý do cho việc mình bị đuổi việc.
Tần Tư Điềm càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, bịt miệng cười nhạo nói:
“Tôi biết rồi, có phải chị bị xưởng dệt ghét bỏ rồi không, cái gì cũng không biết, bên trên liền đuổi việc chị rồi, có đúng không?
Ha ha, cho nên chị tới đây dự thi?
Không phải tôi nói chị đâu, Dĩ An muội muội, công việc tốt như vậy đều bị chị làm hỏng rồi, con người phải có tự biết mình, chị từ nơi nhỏ bé tới kinh thị thì đừng có cao ngạo mà vọng tưởng tới xưởng lớn làm việc nữa, công việc xưởng dệt còn không giữ được, kế toán quan trọng như vậy của Bách hóa Đại lầu mà chị còn muốn thi đỗ sao, chị gái chân thành muốn tốt cho chị thôi, làm xong bài chưa vậy hả!”
Nữ đồng chí đứng bên cạnh Tần Tư Điềm cao ngạo hếch mũi lên, nhìn Tần Dĩ An từ trên xuống dưới một lượt, vẻ mặt khinh thường người khác, cười lạnh một tiếng.
“Tư Điềm à, cậu vẫn là nghĩ quá ít, tớ cảm thấy ấy hả, liệu cô ta có hiểu đề bài không vậy!
Có phải chữ còn nhận không hết không nhỉ?
Kẻ quê mùa còn muốn thi vị trí kế toán Bách hóa Đại lầu của chúng ta, vị muội muội từ nông thôn trở về này, tôi khuyên cô ấy nhé, về nhà rửa mặt đi ngủ đi, si tâm vọng tưởng cũng là bệnh đấy, tôi ha ha!”
Tần Tư Điềm bịt miệng cười:
“Tôi quả thực nghĩ quá ít, không ngờ tới chuyện này, vẫn là Tiểu Hà cậu nói đúng.”
“Chát!”
“Chát!”
Hai bàn tay của Tần Dĩ An tát vào mặt mỗi người một cái, khiến tiếng cười của hai người đột ngột dừng lại.
“Ái chà, muỗi ở đâu ra mà to khiếp thế này, lại còn hai con to tướng nữa chứ.”
Tần Dĩ An phủi tay vừa đ.á.n.h trúng “con muỗi lớn”.
“Không cần cảm ơn nhé, tôi chỉ là không muốn muỗi bay tới đốt những người khác của chúng ta thôi.
Đốt một cái là chảy m-áu đấy, nhìn xem mặt hai cô đều bị đốt sưng lên rồi, đáng sợ quá.”
“Phụt~” Đại tỷ số một đứng bên cạnh không nhịn được mà bật cười thành tiếng:
“Đúng thật là hai con muỗi khá to đấy, tôi thay cô ấy làm chứng, tôi nhìn thấy rồi, cứ vo ve kêu không ngừng, lần này bị vỗ một cái mới không nghe thấy tiếng kêu nữa, đồng chí, thật sự quá cảm ơn cô rồi, tôi đều bị tiếng muỗi kêu đó làm cho bực mình ch-ết đi được.”
Đại tỷ số một nắm lấy hai tay Tần Dĩ An cảm ơn, âm thầm nháy mắt với cô một cái.
Tần Dĩ An ngạc nhiên nhìn về phía đại tỷ số một, không ngờ người chị em này lại khá hợp gu của cô, thuận theo lời cô ấy mà lắc đầu:
“Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, chủ yếu là cũng làm tôi bực mình quá, cứ ở bên tai cô vo ve bay mãi, không vỗ ch-ết không chừng còn kêu bao lâu nữa, lần này tốt rồi, bỗng chốc yên tĩnh hẳn xuống.”
“Các cô... các cô..”
Tần Tư Điềm bịt mặt tức đến không nói nên lời.
“Hạ Tinh Ngữ, cô vô sỉ, cô vậy mà dám làm chứng giả, các cô đều không biết xấu hổ.”
Người bạn tên gọi Tiểu Hà kia của Tần Tư Điềm giơ tay định tới cào Tần Dĩ An và đại tỷ số một, miệng còn la hét:
“Đánh muỗi chứ gì, tôi giúp các cô đ.á.n.h.”
“Ngô Tiểu Hà, trên mặt cô có một con kìa, á, to thật đấy.”
Đại tỷ số một đưa tay qua nắm c.h.ặ.t lấy tay phải của Ngô Tiểu Hà, tay phải của chính mình vung một cái tát vào mặt người đang nhào tới.
Tần Dĩ An nắm c.h.ặ.t lấy tay trái của người tới, tay kia của cô cũng quất vào nửa bên mặt còn lại của đối phương:
“Bên này cũng có một con, ây, không trúng rồi, lại một cái nữa, trúng rồi trúng rồi.”
“Á, buông tôi ra, các cô buông tôi ra, Điềm Điềm cứu tớ.”
Ngô Tiểu Hà xuất quân chưa thắng đã bại, hai cái tay vươn qua định cào người đều bị bắt ngược lại, tay không thể cử động mà đứng đó chịu những cái tát “đánh muỗi”, cô ta vừa vùng vẫy vừa lớn tiếng cầu cứu Tần Tư Điềm.
“Điềm Điềm!”
“Tiểu Hà.”
“Các cô buông Tiểu Hà ra!”
Tần Tư Điềm thấy bạn thân mình bị đ.á.n.h, lo lắng chạy qua kéo người, không có bỏ mặc cô ta.
Tần Dĩ An nhếch môi, vung tròn cánh tay quất qua tát vào mặt Tần Tư Điềm:
“Gần đây đúng là mùa hè, muỗi hơi nhiều, ái chà, đây lại có hai con nữa, tôi giúp cô đ.á.n.h một chút.”
“Tôi cũng nhìn thấy rồi, bên tôi đây còn có hai con to tướng nữa, đừng chạy, đ.á.n.h ch-ết mày này.”
Đại tỷ số một tiếp lời, vươn dài tay vung qua, đ.á.n.h cho tiếng kêu giòn giã.
Âm thanh nghe cực kỳ khiến lòng người sảng khoái.
“Á!”
Tần Tư Điềm không giúp được người, lại còn tự chuốc họa vào thân, bị hai người liên tiếp tát mấy cái.
Lúc mọi người xung quanh định qua can ngăn, Tần Dĩ An ra hiệu bằng ánh mắt cho đại tỷ số một, hai người ăn ý đẩy người trên tay ra, ném xuống đất.
“Được rồi, cuối cùng cũng giúp các cô đ.á.n.h ch-ết muỗi rồi, mệt ch-ết tôi đi được, tay cũng làm bẩn rồi.”
Tần Dĩ An và đại tỷ số một động tác đồng nhất lấy khăn tay ra lau tay.
“Chẳng phải sao, lần sau đừng để chúng tôi giúp các cô đ.á.n.h nữa nhé.”
Trong đám người xem náo nhiệt có người bịt miệng cười trộm.
Tần Tư Điềm và người bạn Ngô Tiểu Hà dìu dắt lẫn nhau từ dưới đất bò dậy, bịt mặt mình, căm hận nhìn chằm chằm.
“Các cô quá đáng rồi đấy, chúng tôi cũng có nói sai cái gì đâu.”
Tần Tư Điềm dẫn theo cô bạn lùi lại vài bước tránh xa hai người phía trước rồi mới lớn tiếng tố cáo:
“Sao các cô có thể đối xử với chúng tôi như vậy.”
