Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 80
Cập nhật lúc: 05/05/2026 09:36
“Tiếng bàn tán phía sau tới một cú lội ngược dòng lớn.”
Còn trực tiếp lọt vào tai hai người dưới đất, lúc trước thích nghe tiếng bàn tán phía sau bao nhiêu, thì bây giờ lại chán ghét bấy nhiêu.
Ngô Tiểu Hà giống như một mụ điên gào lên với người đang nói chuyện:
“Câm miệng lại, không phải cô ta, vẫn còn chưa xác nhận xong thân phận mà, nhất định không phải.”
Những người khác cũng không phải dạng vừa, không phục mà mắng lại.
“Hiện trường chỉ có mỗi một mình cô ấy tên là Tần Dĩ An, không phải cô ấy thì còn là ai nữa, lừa gạt chính mình thì được, đừng có bắt cóc chúng tôi, vị đồng chí đó là một người lợi hại, người thi hạng nhất tuyệt đối là cô ấy.”
“Chứ còn gì nữa, nhìn một cái là biết hai người này là kẻ có tâm địa xấu xa rồi, vừa ra khỏi phòng thi đã đi giễu cợt trêu chọc người khác trước, muốn ức h.i.ế.p người ta, kết quả bây giờ gậy ông đập lưng ông rồi, thua rồi chứ gì, tự làm tự chịu thôi.”
Mắt hai người dưới đất đều tức đến đỏ hoe, nhiều người như vậy lại nói không lại, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào lời cầu nguyện.
Tần Tư Điềm nhắm mắt lại hai tay đan vào nhau, miệng lẩm bẩm gì đó, nghe không rõ âm thanh.
Ngô Tiểu Hà nhìn chằm chằm lên phía trên, mong chờ nghe được một câu “nhầm rồi”.
Hạ Tinh Ngữ đứng phía sau thấy vậy, cười nhạo một tiếng, hai người phía trước hiện giờ như vậy khiến lòng cô vô cùng thoải mái.
Lúc này, đám đông dưới đài liền nhìn thấy vị lãnh đạo trên đài nắm tay Tần Dĩ An, khuôn mặt tràn đầy nụ cười, nói cười vui vẻ với Tần Dĩ An, người tinh mắt nhìn một cái là biết, lãnh đạo Bách hóa Đại lầu vô cùng khẳng định và công nhận Tần Dĩ An.
“Nhìn xem, tôi đã bảo vị đồng chí này chính là hạng nhất mà, nhìn cái dáng vẻ đó của lãnh đạo xem, hận không thể bây giờ liền cho cô ấy nhập chức vậy, hạng nhì lên đài lãnh đạo đâu có cười vui vẻ như vậy.”
“Haiz, anh mau đừng nói nữa, hai người bên kia đều đau lòng muốn ch-ết rồi, vẫn còn đang nằm mơ giữa ban ngày kìa, vẫn còn đang nghĩ không phải đấy.”
“Cứ đợi lãnh đạo công bố đi, xem tới lúc đó bọn họ tính sao.”
Giây tiếp theo, vị lãnh đạo trên đài cười híp mắt nhìn mọi người cao giọng công bố:
“Hai vị đồng chí này chính là nhân tuyển được tuyển dụng trong kỳ thi lần này của chúng ta, những đồng chí còn lại đừng nản lòng, sau này có vị trí công việc cần tuyển dụng thì hãy cố gắng hơn nữa, mọi người tản đi thôi.”
Lãnh đạo nói xong không quản những người khác có đi hay không, chào hỏi Tần Dĩ An và vị Lưu Tiểu Quyên kia đi tới bộ phận nhân sự bên kia đăng ký làm các thủ tục liên quan.
Những người khác quả thực không đi, tuy rằng chính mình thi không đỗ rất đáng tiếc, nhưng hôm nay có thể có một vở kịch thú vị để xem cũng không tệ, cũng coi như là không uổng công tới đây một chuyến.
Vì vậy bọn họ đều đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, đợi xem cái kết quan trọng nhất của vở kịch này.
Trước khi Tần Dĩ An đi làm thủ tục đăng ký, đưa cho đại tỷ số một một ánh mắt an tâm, lại đưa cho Lục Cảnh Hòa một ánh mắt trông chừng người, sau khi nhận được phản hồi xong Tần Dĩ An đi theo hướng văn phòng bộ phận nhân sự mà đi tới.
Hạ Tinh Ngữ khoanh tay một lần nữa tựa vào lan can, hai chân vắt chéo nhau, cả người toát ra một vẻ thư thái, nhìn hai người dưới đất cười khẽ một tiếng.
“Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, bây giờ nhận mệnh rồi chứ, cái khí thế giễu cợt lúc trước đâu mất rồi.”
Ngô Tiểu Hà nghe thấy, quay người khuôn mặt đầy vẻ giận dữ lườm qua, không hề yếu thế mà phản bác lại:
“Cô đắc ý cái gì chứ?
Cô cũng đâu có thi đỗ đâu, cô sớm đã thua rồi, bây giờ cô cũng giống như chúng tôi đều phải chạy một trăm vòng, không biết cô ở đây vui mừng cái nỗi gì, có bệnh à.”
Giọng nói của cô ta tràn đầy sự phẫn nộ, đối với thái độ hiện giờ của cô ấy cảm thấy vô cùng chán ghét, dựa vào cái gì mà bọn họ đau khổ như vậy, mà cô ấy còn thản nhiên đứng tại chỗ cười nhạo bọn họ, rõ ràng là kết quả giống hệt nhau.
Hạ Tinh Ngữ chỉ vào tờ giấy cam đoan mà trọng tài đang cầm trên tay, tốt bụng giải đáp thắc mắc cho cô ta.
“Cam kết của tôi viết đâu phải là chính mình thi đỗ, cô nhìn xem, tôi rõ ràng viết là làm được kế toán Bách hóa Đại lầu, cô lại làm sao biết tôi sẽ thua chứ?
Chuyện này mới trôi qua được bao lâu đâu, không phải vẫn còn cơ hội rất lớn sao?”
“Hừ, chuyện này có gì khác nhau chứ, chẳng phải là đã thua rồi sao, chẳng lẽ cô còn muốn dùng tiền mua công việc.”
Nói tới đây, Hạ Tiểu Hà liền cười điên cuồng:
“Ha ha, quả thực là cười ch-ết người mất thôi, cái loại trong túi không móc ra nổi một xu như cô, lại càng đừng hòng lấy được tiền từ chỗ chú Hạ và mẹ tôi, cam kết còn phải viết một tờ giấy nợ ép ở đó, cô lấy cái gì mà đi mua công việc chứ, nằm mơ à?
Cũng đúng thôi, trong mơ cái gì cũng có, cái thứ hề nhảy nhót như cô, ha ha ha-”
Đám đông xem náo nhiệt lắc đầu:
“Điên rồi, quả thực là điên rồi.”
Hạ Tinh Ngữ cảm xúc rất ổn định, hoàn toàn không bị lời nói của Hạ Tiểu Hà ảnh hưởng tới tâm trạng, thuận theo lời cô ta gật đầu, dùng giọng điệu tức ch-ết người không đền mạng mà nói chuyện.
“Phải phải phải, tôi móc không ra tiền, trên người tôi không có một xu nào, tôi viết giấy nợ, tôi mua không nổi công việc.”
Hạ Tinh Ngữ càng nói như vậy, sự tức giận trong lòng Ngô Tiểu Hà lại càng nhiều thêm, phẫn nộ gào thét:
“Á, cô dựa vào cái gì mà nói chuyện với tôi như vậy!”
“Cô người này đúng là lạ, tôi thuận theo lời cô nói mà cô còn không vui, cô muốn tôi phải thế nào chứ!”
Hạ Tinh Ngữ bất lực xòe tay.
“Cô……”
“Được được được, vậy tôi đổi một cách nói khác.”
Hạ Tinh Ngữ “bị buộc” nói:
“Tôi có tiền mua công việc hay không không quan trọng.
Nhưng công việc có thể có hay không, cuộc cá cược có thua hay không, cô cứ chờ mà xem đi, mở to cái mắt ra mà nhìn cho kỹ vào, xem tới lúc đó hai chúng ta ai thua ai thắng, ai mới là cái thứ hề nhảy nhót đó, như vậy được rồi chứ gì.”
Điều này khiến Ngô Tiểu Hà càng tức hơn, vò đầu bứt tai phát điên hét ch.ói tai:
“Á á á-”
Hạ Tinh Ngữ trong lòng thầm sướng, ngoài mặt thì nghiêm chỉnh nói:
“Không thuận theo lời cô nói thì cô lại không vui, vậy cô mắc mớ gì nói chuyện với tôi, lắm bệnh thật đấy.”
Sự suy sụp của Ngô Tiểu Hà, Tần Tư Điềm cũng không cách nào an ủi được cô ta, bởi vì cô ta ngẩng đầu lên phát hiện Tần Dĩ An đã đi ra rồi, đang đi về phía bọn họ.
“Tới rồi tới rồi, kịch hay sắp bắt đầu rồi!”
Đám đông xem náo nhiệt hưng phấn nhường ra một lối đi.
Tần Dĩ An thật sự là muốn cười, những người xem náo nhiệt này thật sự là rất tận tâm, vậy mà không một ai rời đi, tất cả đều ở lại.
Tần Tư Điềm và Ngô Tiểu Hà nhìn Tần Dĩ An từng bước từng bước đi tới, vẻ mặt trên mặt càng lúc càng khó coi, lúc này hai người mới nghĩ tới chuyện bỏ chạy, từ dưới đất bò dậy, quay người nhìn một cái, Lục Cảnh Hòa liền đứng ngay phía sau bọn họ với khuôn mặt nghiêm nghị chằm chằm nhìn vào.
Ngô Tiểu Hà bỗng nhiên hận bản thân tại sao lại tìm một người chính trực như vậy, tự đào hố chôn mình.
“Bây giờ là lúc tới thanh toán cuộc cá cược của chúng ta rồi.”
Tần Dĩ An chắp tay sau lưng ánh mắt mang theo ý cười đi tới, trước tiên lướt nhìn Tần Tư Điềm thấy cô ta sợ hãi lùi lại, lại dời ánh mắt lên người Ngô Tiểu Hà.
