Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 99
Cập nhật lúc: 05/05/2026 09:44
“Ngẩng cao đầu bước ra khỏi văn phòng, kiêu ngạo lắm nhé, đây chính là phần thưởng mà cha quốc gia phát cho nàng, quan trọng nhất vẫn là tiền thưởng có được từ việc đ.á.n.h giặc nữa chứ.”
Tên người Nhật này khá đáng giá đấy, hai tên đã cho nàng 500 tệ tiền thưởng, mỗi tên 250, 250 rất hợp với những tên Nhật Bản sát thiên đao chuyên đi phá hoại kia.
Nếu mỗi tên người Nhật đều đáng giá ngần ấy tiền, nàng có thể bắt sạch bọn Nhật Bản đến mức tuyệt chủng luôn.
Tiếp nối việc thi đỗ công việc, vặt lông đám cặn bã, hai cách kiếm tiền này, Tần Dĩ An lại tìm ra phương thức kiếm tiền mới, đó là bắt đám người Nhật ẩn nấp trong quần chúng nhân dân.
Tiền nào mà chẳng là tiền, lại còn trừ hại cho dân nữa, nhất định phải ghi vào bí kíp kiếm tiền của nàng mới được.
Lục Cảnh Hòa đứng ở cửa vẫy tay với nàng, Tần Dĩ An chạy lạch bạch tới, không kìm được mà chia sẻ niềm vui với hắn.
“Cảnh Hòa, anh xem này, lãnh đạo cho tôi tiền thưởng đấy, 500 tệ, hôm nay có thể đến rạp chiếu phim coi như là nhờ phúc của anh, vừa làm được việc tốt lại vừa có tiền, chiều mai tan làm tôi mời anh đi ăn cơm.”
“Được, số tiền này là cô xứng đáng được nhận.”
Lục Cảnh Hòa thấy nàng vui như vậy, bản thân hắn cũng vui, nhưng có một số việc vẫn phải nói với nàng trước:
“Nhưng lần sau cô không được trực tiếp bám theo kẻ xấu như vậy nữa đâu đấy, tôi lo cho cô.”
Tần Dĩ An lý trí gật đầu, hôm nay nàng đúng là suy nghĩ chưa chu đáo, may mà Lục Cảnh Hòa tới kịp lúc, nếu không nàng thật sự lo lắng giữa chừng mình lại xảy ra chuyện gì khác.
“Hiểu rồi, hôm nay tôi cũng chỉ muốn xác nhận một chút thôi, ai mà biết gã thật sự là như vậy, lại còn có nhiều thứ gây nổ như thế nữa chứ.
Sau này tôi không hấp tấp như vậy nữa, nhất định sẽ nghĩ ra kế sách vẹn toàn.”
Vẫn là trách kiến thức nàng học được chưa đủ, Tần Dĩ An suy nghĩ một chút rồi nhìn Lục Cảnh Hòa nói:
“Nếu không liên quan đến cơ mật, anh có thể dạy tôi phương pháp tháo mìn được không, chỉ cần nói sơ qua cho tôi một lần là được, lần sau nếu gặp phải tình huống nguy hiểm như vậy tôi còn có thể tự cứu mình.”
Lục Cảnh Hòa đồng ý, học thêm một phần kiến thức là thêm một phần bảo mạng, phương pháp cứu mạng trong tình huống bất ngờ hắn phải dạy cho Dĩ An thật nhiều mới được.
“Ừm, được chứ, các loại khác nhau tôi đều dạy cô, chúng ta vừa đi vừa nói.”
Trên đường Lục Cảnh Hòa dạy rất nghiêm túc, không chỉ giới hạn ở việc tháo mìn, chỉ cần là phương pháp bảo mạng mà hắn biết đều dạy hết.
Tần Dĩ An cũng nghe rất nghiêm túc, ghi nhớ hết những gì hắn giảng.
Phía bên này hai người thong dong đi về.
Phía bên kia Hứa Quang Lượng đang chờ chực tính kế Tần Dĩ An đã bắt đầu đi hang cùng ngõ hẻm để rủ rê người cùng hắn làm một mẻ lớn.
Nhà đầu tiên hắn tìm đến là những người mà hắn tin chắc có thể theo hắn làm mẻ này, những kẻ đó đều giống hắn, đều thiếu tiền, quan trọng hơn đều là lũ du côn.
Đến nhà đầu tiên, hắn gõ cửa hồi lâu mà chẳng có ai mở, dường như trong nhà không có người.
Hắn không bỏ cuộc mà hét vào trong hai tiếng:
“Đại Cẩu, Đại Cẩu!”
Bà lão hàng xóm mở cửa, ló đầu ra mất kiên nhẫn nói:
“Đừng gõ nữa, cũng đừng hét nữa, không có ai ở nhà đâu, đi xem phim vẫn chưa về, mau đi đi.”
Nói xong rầm một cái đóng sầm cửa lại.
Hứa Quang Lượng nhón chân nhìn vào trong viện, quả nhiên không thấy ánh đèn, thất vọng rời đi, tiến về phía nhà người tiếp theo.
Nhà chiến hữu thứ hai, vừa đi đến cửa nhà người đó thì đúng lúc gặp người ta đi về đang mở cửa chuẩn bị vào nhà, Hứa Quang Lượng mừng rỡ chạy tới kéo người đó lại.
“Nhị Ngưu, có muốn phát tài không, hiện tại có một cơ hội tốt có thể khiến chúng ta một đêm trở nên giàu có, không lo ăn không lo mặc.”
Nhị Ngưu nghe vậy liền gật đầu lia lịa:
“Tất nhiên là muốn phát tài rồi, có cơ hội tốt gì anh nói mau đi, dắt anh em cùng phát tài với chứ.”
Hứa Quang Lượng đem kế hoạch của mình nói cho gã nghe, lòng đầy mong đợi nhìn gã, trong đầu toàn là hình ảnh gã một lời đồng ý ngay.
Tuy nhiên Nhị Ngưu sau khi nghe xong thì không như dự tính của hắn là đồng ý ngay lập tức, mà lại cau mày, kinh ngạc nhìn hắn hỏi dồn:
“Anh nói là ai cơ?
Là cái cô Tần Dĩ An mới tìm về được của nhà xưởng trưởng xưởng phim kia sao?”
“Đúng đúng đúng, chính là cô ta.”
Hứa Quang Lượng phấn khích gật đầu, vẫn còn đang mơ mộng hão huyền.
“Cậu không biết con đàn bà đó giàu thế nào đâu, tùy tiện cho chúng ta một chút thôi cũng đủ khiến chúng ta sống sung sướng hơn nhiều.
Đợi tôi tìm thêm vài người nữa, ngày mai chúng ta triển khai luôn.”
Nhị Ngưu vừa mới từ chỗ rạp chiếu phim về, hình ảnh Tần Dĩ An đ.ấ.m đặc vụ lúc nãy vẫn còn khắc sâu trong đầu gã, đi khống chế cô ta chẳng phải là đem mạng mình nộp cho đối phương sao.
Gã có ngốc mới đi làm chuyện muốn ch-ết như vậy, sự cám dỗ lớn đến đâu cũng không bằng tính mạng mình quan trọng, gã liên tục xua tay.
“Tôi không đi đâu, anh muốn đi thì đi, chuyện này đừng có tìm tôi.
Mười người như anh chưa chắc đã đ.á.n.h thắng được Tần Dĩ An đâu, tôi còn muốn giữ mạng, tôi đi ngủ đây, đừng tìm tôi nữa.”
Nhị Ngưu không muốn rước lấy phiền phức, không muốn ở đây dây dưa với hắn, đẩy hắn ra để mở cửa vào nhà đóng cửa lại.
Nụ cười trên mặt Hứa Quang Lượng lập tức tắt ngấm, hắn vạn lần không ngờ Nhị Ngưu lại nói như vậy, vội vàng dùng chân chặn cửa không cho đóng lại, kéo lấy tay áo Nhị Ngưu.
Trong lòng hắn sốt ruột, rất không hiểu hỏi:
“Không phải chứ, cô ta chỉ là một con đàn bà nhỏ bé bị bọn buôn người hành hạ từ nhỏ thôi mà, một người đàn ông đều có thể đ.á.n.h thắng được, chúng ta thêm vài người nữa còn sợ không khống chế được cô ta sao, làm sao cô ta có thể đ.á.n.h thắng được mười người như tôi chứ, cậu đang nói đùa đấy à?
Nhị Ngưu, cậu chẳng phải đang thiếu tiền cưới vợ sao?
Có số tiền này cậu cũng có thể trả hết nợ bên ngoài, cha mẹ Thúy Hoa chẳng lẽ còn không bằng lòng gả con gái cho cậu sao?
Cưới mấy Thúy Hoa cũng được ấy chứ.
Có phải cậu không muốn đi nên mới tìm cái cớ này để thoái thác tôi không?”
“Không phải tôi thoái thác anh đâu, những gì tôi nói đều là thật đấy, nếu không tôi cũng muốn làm một mẻ này rồi.”
Nhị Ngưu bất lực nhún vai.
Gã không động lòng sao?
Gã động lòng lắm chứ, nhưng con đàn bà đó trông không dễ chọc vào đâu.
Đặc vụ tay chân giỏi giang như vậy mà người ta chẳng hề bị thương một chút nào, còn đ.á.n.h cho tên đó bán sống bán ch-ết, một cước đá văng tên đặc vụ nôn ra m-áu là khái niệm gì chứ, bản thân gã thì không làm được, còn chẳng dám lại gần nữa là.
Gã có nghĩ quẩn đến đâu cũng không đi chịu nhục như thế.
“Vậy cậu nói xem tại sao lại thấy cô ta có thể đ.á.n.h được mười người như tôi?”
Hứa Quang Lượng rõ ràng là không tin, chỉ thấy Nhị Ngưu đang hù dọa hắn, không muốn đi nên tìm cớ thôi.
Nhị Ngưu cau mày, chuyện này cấp trên đã ra lệnh giữ kín, gã cũng không thể nói rõ cho Hứa Quang Lượng biết được, hơn nữa gã còn có tiền án tiền sự, nếu mà nói ra, gã sẽ bị người bên kia xử lý theo tội đặc vụ ngay, huống chi là đi tham gia.
Gã chỉ có thể nhắc nhở hắn đến đây thôi.
“Dù sao tôi nói đều là thật đấy, anh tin hay không tùy anh, anh muốn tìm c-ái ch-ết thì đừng kéo tôi theo.
Tôi là nhất định không tham gia đâu, giờ tôi tìm được một công việc làm thuê tạm thời rồi, vẫn có thể kiếm được chút tiền trả nợ, không vội gì lúc này.
Anh em tôi đã nhắc nhở anh rồi đấy, sau này anh xảy ra chuyện gì thì đừng bảo tôi không trung hậu, tôi coi như hôm nay anh chưa từng nói chuyện này với tôi.”
