Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 143
Cập nhật lúc: 09/01/2026 00:14
Thạch Lập Hạ kinh ngạc khôn xiết: "Bây giờ mà còn có chuyện như vậy sao?"
"Thì thế mới nói, bây giờ phong khí rõ ràng không tốt như trước, ngày xưa làm gì có chuyện loạn như bây giờ. Vất vả lắm mới thoát ra được khỏi bể khổ, ai cũng muốn sống cho tốt. Bây giờ mới được bao nhiêu năm đâu, đã có người không muốn làm người, lại muốn đi làm súc sinh."
Phạm Hiểu Yến khi nói lời này, vẻ mặt lộ rõ sự khinh miệt, vô cùng chán ghét những chuyện như vậy.
"Tối hôm qua đã có người bị tóm tại trận rồi, nghe nói bình thường không ít người qua đó, hiện tại vẫn đang điều tra."
"Tốt nhất là tống khứ hết lũ vô liêm sỉ đó đi, mới sống tốt được mấy ngày chứ, đã bắt đầu làm mấy chuyện này."
"Chẳng phải sao, chị nói em nghe, đôi nam nữ bị bắt hôm qua đều là người đã có gia đình đấy. Người phụ nữ kia đã sinh bốn đứa con rồi, thật là, không vì mình thì cũng phải nghĩ cho con cái chứ. Nghe nói sau khi cô ta bị bắt, chồng cô ta chạy thẳng tới đ.á.n.h túi bụi, nếu không có người can ngăn thì chắc bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi. Bây giờ mọi người đều bàn tán, bốn đứa con đó không biết có phải của chồng cô ta không nữa."
Thạch Lập Hạ nhíu mày: "Chồng của người phụ nữ đó thực sự không biết chút gì sao? Người phụ nữ đó không phải đơn thuần là ngoại tình, mà là vì tiền phải không ạ? Tình hình trong nhà thế nào ông ta lại không rõ?"
Phạm Hiểu Yến nghe vậy cũng thấy có vài phần đạo lý, nhưng vẫn vô cùng coi thường người phụ nữ kia.
"Nghe nói nhà đó nghèo lắm, quần áo trên người cô ta đều là do những người đàn ông khác tặng. Nhưng dù thế nào đi nữa cũng không được làm chuyện đó, quá nhục nhã. Chồng cô ta làm ở nhà máy diêm, nếu thực sự muốn tiền thì chịu khó dán thêm hộp diêm đi. Những việc đó đều ưu tiên người nhà máy diêm mà, cứ nhất định phải làm chuyện đó, cũng không nghĩ xem nếu bị bắt thì sẽ ra sao."
Thạch Lập Hạ: "Người phụ nữ đó khai ra những người từng qua lại với cô ta chưa?"
"Cái đó thì chưa, sau khi bị bắt cô ta chẳng thốt ra lời nào, sau khi bị chồng đ.á.n.h lại càng thấy không còn mặt mũi đâu nữa."
Thạch Lập Hạ tò mò: "Nhà máy diêm ở gần đây sao ạ? Sao chồng cô ta biết tin nhanh thế? Ông ta gan thế, dám ra tay ngay tại đồn công an?"
"Nói ra cũng khéo, chồng cô ta phát hiện cô ta có gì đó rất bất thường, tối qua theo dõi cô ta đến ngõ Lê Hoa, không ngờ lại đúng lúc gặp phải chuyện như vậy."
"Thế thì cũng trùng hợp quá nhỉ?"
Phạm Hiểu Yến vỗ đùi, vẻ mặt phấn khích:
"Thì thế, đúng là tiếc lúc đó không có mặt ở đấy, nếu không đã được xem một vở kịch hay rồi."
Thạch Lập Hạ cười nói: "Thôi chị ạ, lỡ đứng gần đó bị người khác hiểu lầm thì không còn là xem kịch nữa, mà là bị người ta xem mình rồi."
"Cũng đúng. Cái gã đàn ông bị bắt kia, để được giảm án đã lôi ra không ít người. Bà già cung cấp căn nhà đó chính là người phụ trách dắt mối, nói ra thì đúng là hãi hùng, chị cũng biết bà già này."
"Hả? Chị Hiểu Yến, sao chị lại biết loại người như thế?"
"Bà già đó mọi người gọi là bà Vương, bà ta cũng không phải chuyên làm cái nghề dắt mối này, bà ta có nhiều mối lái, trong tay thường có đồ tốt. Hồi trước cháu trai chị cưới, đối phương yêu cầu phải có xe đạp, lúc đó thực sự không tìm đâu ra phiếu, chị còn định đi tìm bà già này đấy. Nhưng sau đó lại tìm được rồi nên chị mới không dây dưa gì với bà ta, nếu không bây giờ chị cũng phải hoảng rồi. Bà ta khai ra khối người đấy, trong đó có cả người của nhà máy Cơ khí chúng ta."
Thạch Lập Hạ mím môi, nén lại sự phấn khích trong lòng:
"Ai thế ạ?"
"Em có biết tại sao khoa mình hôm nay yên tĩnh thế không?"
Thạch Lập Hạ hít một hơi lạnh: "Chị đừng bảo là khoa mình..."
"Suỵt ——" Phạm Hiểu Yến dùng ngón tay đặt lên môi ra hiệu giữ im lặng.
"Trưởng khoa Chu cũng bị đưa đi rồi, có người tố cáo nói nhìn thấy ông ta qua lại với bà Vương, hơn nữa còn nhìn thấy vài lần. Bà Vương cũng đã thừa nhận, hiện tại Trưởng khoa Chu đang bị gọi đi điều tra đấy."
"Oa! Không phải chứ, ông ta ở ngoài với phụ nữ... cái đó sao? Con gái ông ta đã bao nhiêu tuổi rồi, vợ ông ta vừa mới nhường công việc cho cháu trai ông ta, làm vậy cũng quá thất đức rồi."
Phạm Hiểu Yến vẻ mặt như đã liệu trước: "Hừ, chị biết ngay lão ta không phải hạng t.ử tế gì mà. Hồi trước khoa mình cũng có một đồng chí nữ trẻ tuổi chuyển đến, lão đối xử với cô ấy cũng 'thế nọ thế kia', ánh mắt nhìn không đứng đắn chút nào. Nói thật nhé, cũng may là em đắc tội với lão, lão chỉ muốn chỉnh em, nếu không không chừng lão cũng nhắm trúng em rồi."
Thạch Lập Hạ càng thấy buồn nôn: "Ông ta đúng là người xấu quá đi. Đồng chí nữ đó bây giờ ở đâu rồi ạ?"
"Cô ấy không trụ lại được nên chạy sang bộ phận Hậu cần rồi, lúc đầu bị đẩy đi làm lao công, nhưng bây giờ đang phụ trách quản lý cấp phát văn phòng phẩm. Mấy tin này là cô ấy nói với chị đấy, mọi người đều bảo Trưởng khoa Chu lần này tiêu đời rồi!"
Thạch Lập Hạ không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, mới đi bước đầu tiên là triệt phá cái ổ dâm đó mà đã có thể lôi được Trưởng khoa Chu vào.
Đúng là cái gì trên đời này cũng không giấu được mãi, chỉ xem người ta có muốn động vào chuyện đó hay không thôi.
Bây giờ dân số thành phố biến động ít, quan hệ láng giềng khăng khít, không giống như mấy chục năm sau, hàng xóm là ai cũng không biết.
Vì vậy có chút động tĩnh gì là dễ dàng bị người ta phát hiện ngay, tuy không có camera giám sát nhưng vẫn có thể tra ra được khối thứ.
Cô cảm thấy sảng khoái đồng thời cũng thấy có chút tiếc nuối là sao nhỉ?
"Hèn chi Trưởng khoa Tần cũng không có mặt, có phải là đi báo cáo chuyện này với lãnh đạo không ạ?"
"Bây giờ mọi người đều đang đợi tin tức bên phía đồn công an, nếu xác định lão ta cũng có phần, ồ hô, thế thì có kịch hay để xem rồi." Mắt Phạm Hiểu Yến sáng rực lên.
Bát cơm sắt (công việc ổn định) trước mặt tội phạm hình sự vẫn sẽ vỡ nát như thường, còn phải đối mặt với nguy cơ ngồi tù.
Như vậy, Ban Tuyên truyền cũng sẽ đón nhận một đợt biến động lớn.
Trưởng khoa Chu bài trừ người bất đồng ý kiến, không bồi dưỡng nhân tài nào, hiện tại Ban Tuyên truyền không có ai thực sự xuất sắc nổi trội, ai nấy đều rất bình thường.
Thạch Lập Hạ ngược lại trở thành người nổi bật nhất, mới vào Ban Tuyên truyền chưa bao lâu đã lập được thành tích.
Sau khi báo tường hoàn thành đã nhận được lời khen ngợi từ các lãnh đạo, họ cho rằng báo tường của cô rất sinh động, tràn đầy sức sống tích cực, đặc biệt có thể đại diện cho tinh thần của nhà máy Cơ khí.
Có Thạch Lập Hạ làm nền, những người khác càng lộ rõ vẻ tầm thường. Nhưng Thạch Lập Hạ vào làm thời gian quá ngắn, có thế nào đi nữa cũng sẽ không đề bạt cô ngay.
