Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 151
Cập nhật lúc: 09/01/2026 00:15
Thạch Lập Hạ thầm thở dài, tông giọng của cuốn tiểu thuyết này chính là đấu với những kẻ cực phẩm, có lẽ vì thế mà những người và việc cô gặp đều rất kịch tính. Dù sao chiến trường chính của nguyên tác chính là nhà máy cơ khí, những nhân vật trong đó đều được thiết lập với cá tính vô cùng mạnh mẽ.
"Thế ba, chúng ta cứ thế mà bỏ qua cho Trưởng phòng Chu sao? Trong lòng con cứ thấy không cam tâm."
Dáng vẻ của Trưởng phòng Chu hôm nay nhìn là biết không phục, ước chừng không bao lâu nữa sẽ lại tác oai tác quái. Cô đang là cái gai trong mắt ông ta, chắc chắn là người dễ bị gây khó dễ nhất.
Thạch Quảng Thuận vuốt râu mới mọc, nheo mắt lộ vẻ gian xảo:
"Làm sao có thể? Ba đã ra tay rồi thì sao có chuyện bỏ qua nhẹ nhàng thế được, thời gian và công sức của ba rẻ mạt vậy sao. Đây chỉ là bước đầu tiên, khiến hắn rơi vào trung tâm dư luận, bước thứ hai phải khiến hắn mất đi chút tiền bạc mới được."
Hẻm Lê Hoa.
Dương Phượng Nhi lo lắng đi đi lại lại trong phòng, cả người vô cùng hoảng sợ, không biết sau này phải làm sao.
Cô ta xoa bụng mình, vành mắt đỏ lên.
Bà vương bị bắt rồi, Chu Khang Bình e rằng cũng bị dọa cho không dám tới đây nữa, sau này cô ta sống thế nào ở thành phố này đây?
Dương Phượng Nhi lục tung cả nhà lên nhưng không tìm thấy lấy một đồng tiền nào, không biết bà già kia giấu tiền ở đâu rồi.
Gạo, mì, dầu trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu, căn bản không cầm cự được mấy ngày.
Kể từ khi bà Vương bị đưa đi, ánh mắt của những người khác trên con phố này nhìn cô ta càng ngày càng không đúng, mỗi lần liếc nhìn bụng cô ta đều đầy ẩn ý.
Dương Phượng Nhi lấy danh nghĩa tới nương nhờ để đến đây, bình thường cũng chỉ giặt giũ làm màu một chút, người chồng ở quê trong lời kể cũng từng tới đây để chứng minh cô ta không nói dối.
Nhưng rõ ràng nhiều người vẫn nghi ngờ, Dương Phượng Nhi trong lòng bất an vô cùng, chỉ sợ mình sẽ bị tống khứ về quê.
Bây giờ mà về thì đúng là xôi hỏng bỏng không.
"Cộc cộc ——"
Cửa sổ vang lên hai tiếng, Dương Phượng Nhi thắt tim lại, đây là tín hiệu liên lạc trước đó.
Bây giờ sao còn có người dám tới? Bà Vương còn đang bị nhốt ở đồn công an, cả con hẻm này ai nấy đều biết chuyện gì đã xảy ra, đâu đâu cũng thấy bàn tán xôn xao.
Dương Phượng Nhi mang theo sự tò mò mở cửa ra, ngoài cửa không có ai, chỉ có một tờ giấy bị đè dưới bậu cửa sổ.
Cô ta nhìn quanh quất, thấy không có ai để ý mình, bèn giả vờ dọn dẹp bậu cửa rồi nhanh ch.óng thu tờ giấy vào tay áo. Cô ta cũng không vội vào nhà ngay mà nán lại bên ngoài một lát mới thong dong đi vào.
Đóng cửa lại, Dương Phượng Nhi nhanh ch.óng mở tờ giấy ra, cô ta từng học sơ cấp nên cũng biết mặt chữ, trên giấy viết hai chữ "Công viên".
Dương Phượng Nhi do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn xuất hiện tại khu t.h.ả.m cỏ xanh thường hẹn hò trước kia, đây không phải công viên thật sự, chỉ là Dương Phượng Nhi thích gọi như vậy mà thôi.
Dương Phượng Nhi vừa tới nơi đã thấy một bóng dáng quen thuộc, ngạc nhiên nói: "Anh Phú Quý, sao anh lại tới đây, chẳng phải đã nói sau này không gặp nhau nữa sao."
Từ khi mang thai, Dương Phượng Nhi đã không còn làm mấy chuyện lộn xộn kia nữa, chuyên tâm dưỡng t.h.a.i để tránh xảy ra sai sót, cô ta đã lâu không gặp Tưởng Phú Quý.
Tưởng Phú Quý vội vàng đi tới, vẻ mặt đầy quan tâm: "Anh nghe nói bên chỗ em xảy ra chuyện, bà Vương hiện giờ vẫn còn bị nhốt, anh lo cho em nên dù thế nào cũng phải tới xem sao. Dạo này em thế nào? Sao mấy ngày không gặp mà gầy đi nhiều thế này. Em không nghĩ cho đứa bé thì cũng phải nghĩ cho chính mình chứ."
Dương Phượng Nhi vô cùng cảm động, những ngày qua phải chịu đựng đủ mọi sự ghẻ lạnh, khó khăn lắm mới có được một người hỏi han ân cần.
"Em không sao, chỉ là không biết sau này phải làm gì. Ở đây em không quen mấy người, lại không có công việc, sắp không trụ nổi ở thành phố này nữa rồi. Em cũng không thể về quê, chị dâu em không dung nạp em, còn muốn bán em cho một thằng ngốc."
Dương Phượng Nhi đỏ hoe mắt, nhìn Tưởng Phú Quý đầy vẻ ai oán.
Tưởng Phú Quý thầm khinh bỉ trong lòng, nhưng ngoài mặt lại lộ vẻ đau lòng: "Phượng Nhi, em không được về, đó là hang sói ăn thịt người, bọn họ đều là lũ khốn kiếp, em mà về là tiêu đời đấy."
Biểu cảm của Dương Phượng Nhi rất khó coi, hết xanh lại tím, đáy mắt thoáng hiện tia giận dữ nhưng nhanh ch.óng bị đè xuống.
"Em, em biết, nhưng em cũng không trụ lại thành phố được nữa. Bà Vương không biết giấu tiền ở đâu, trong nhà chẳng còn gì cả... Em, em thật sự không biết phải làm sao nữa..."
Dương Phượng Nhi oà lên khóc, Tưởng Phú Quý vẻ mặt đầy đau xót.
"Phượng Nhi, đừng gấp, vẫn còn cách mà. Chẳng phải trước kia em vẫn đi lại rất gần gũi với một người họ Chu ở nhà máy cơ khí sao..."
Dương Phượng Nhi tức khắc ngừng khóc, đột ngột ngẩng đầu lên, mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Sao anh biết?!"
Bà Vương làm việc vô cùng kín kẽ, chưa bao giờ để người khác biết bọn họ đang làm gì, đôi bên đều giữ bí mật.
Dương Phượng Nhi trong mắt Tưởng Phú Quý là một người đàn bà đáng thương bị gia đình ép đến mức phải bỏ chạy, thật sự vì cuộc sống không còn đường lui mới phải làm những chuyện nhục nhã kia, tất cả đều là bị ép buộc.
Nếu không phải vì xã hội bất công, cô ta cũng là một cô gái trong sạch, không phải loại người vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm.
Vì thế Tưởng Phú Quý lẽ ra không nên biết cô ta còn có người đàn ông khác mới đúng, chuyện mượn giống sinh con cũng là bất đắc dĩ, Dương Phượng Nhi đã đi khám rồi, cô ta không có vấn đề gì, vậy người có vấn đề rất có thể là Chu Khang Bình.
Chu Khang Bình không sinh được con, một mình Dương Phượng Nhi cũng không thể tự biến ra đứa trẻ, nên bà Vương mới nghĩ ra cách này.
Lúc đầu Dương Phượng Nhi cũng từ chối, nhưng bị bà Vương thuyết phục vài câu là xuôi theo ngay, cô ta muốn ở lại thành phố, cô ta thích sự phồn hoa ở đây, không muốn về quê chịu khổ cực.
Dương Phượng Nhi cứ ngỡ mình làm chuyện này rất kín đáo, không ngờ Tưởng Phú Quý lại biết rõ mười mươi.
"Phượng Nhi, đừng căng thẳng, anh chỉ là quan tâm em thôi, anh biết em không dễ dàng gì, chắc chắn là lão già kia thấy em trẻ đẹp nên mới chiếm tiện nghi của em."
Dương Phượng Nhi oà khóc nức nở, trông vô cùng đau lòng:
"Anh Phú Quý, hồi đó em không đi cùng anh nữa là vì thấy mình bị người ta bắt nạt, dơ bẩn không xứng với anh, em đều bị ông ta cưỡng ép, ông ta đe dọa em nếu dám nói ra sẽ đuổi em về quê. Em cũng thật sự hết cách rồi mới phải miễn cưỡng nghe theo ông ta."
