Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 160
Cập nhật lúc: 09/01/2026 00:17
Tụi nhỏ ở trong công viên chạy nhảy như điên, nhưng chỉ cần Thạch Lập Hạ gọi một tiếng là lại chạy tót về ngay, không hề chạy loạn bất chấp khiến người ta phải tìm cả buổi không thấy.
Tiện ích công viên thời này tuy không đầy đủ như mấy chục năm sau, nhưng đối với trẻ con mà nói thì đã vô cùng thú vị rồi.
Thạch Lập Hạ còn mua diều và chong ch.óng cho tụi nhỏ, vốn dĩ cô định tự làm để có ý nghĩa hơn, nhưng nghĩ đến tình trạng xe buýt, vả lại lỡ diều không bay lên được thì cũng rắc rối, nên đành bỏ tiền ra giải quyết vấn đề cho nhanh.
Thời tiết bây giờ cũng rất thích hợp để thả diều, Thạch Lập Hạ bất chấp sự phản đối của bọn trẻ mà bỏ ra khoản tiền lớn mua hai con diều khác nhau, đều là loại to nhất đẹp nhất, để tụi nhỏ chia làm hai đội chơi, xem ai thả cao hơn.
Đội con gái một nhóm, đội con trai một nhóm.
"Anh ơi, anh chạy mau lên, chạy mau lên đi!" Tùng T.ử nắm lấy dây diều, sốt sắng chỉ huy.
Hổ Đầu giơ diều lên chạy hết tốc lực, Đậu Bao cũng không rảnh rỗi, chạy theo bằng đôi chân ngắn ngủn.
Đang chạy gấp quá, cậu nhóc ngã nhào một cái rõ đau, chưa đợi Thạch Lập Hạ chạy tới xem tình hình, cậu nhóc đã lồm cồm bò dậy ngay, thấy Hổ Đầu dừng lại, cậu nhóc còn sốt ruột vỗ đùi kêu: "Chạy đi, chạy đi!"
Hổ Đầu lại vội vàng chạy tiếp, chẳng mấy chốc đã mồ hôi nhễ nhại, nhưng con diều cứ bay lên một lát rồi lại rớt xuống, lặp đi lặp lại mấy lần mới thành công bay lên trời.
Nhóm con gái bên này thì bình tĩnh hơn nhiều, bên này cũng là Vệ Mẫn xấp xỉ tuổi đang chạy, Vệ Hồng cầm dây, nhưng người chỉ huy lại là Tâm Tâm nhỏ tuổi nhất.
Tụi nhỏ không chạy loạn hay chỉ huy bừa bãi như nhóm con trai, mà biết nương theo hướng gió mà chạy, nên chẳng mấy chốc đã thả diều lên cao, lại còn bay rất cao nữa.
"Oa! Đẹp quá đi mất!"
Tụi nhỏ reo hò, Tâm Tâm vốn còn chút xa lạ với Vệ Hồng và Vệ Mẫn, nhờ cùng nhau thả diều mà dần trở nên thân thiết hơn.
Tâm Tâm giơ cái chong ch.óng xinh đẹp, ngửa đầu nhìn con diều càng bay càng cao, vui sướng nhảy cẫng lên.
"Chị Mỹ ơi, chị có muốn lại đây thả diều không?"
Tâm Tâm vui một mình nhưng không quên Thạch Lập Hạ.
Thạch Lập Hạ cười xua tay: "Các con cứ chơi đi, ra mồ hôi nhớ lau khô nhé, không lát nữa gió thổi là cảm lạnh đấy."
Cô vốn không mấy hứng thú với những trò này, nhưng nhìn tụi nhỏ chơi cũng thấy khá thú vị.
Cả hai con diều đều bay ổn định trên bầu trời, Thạch Lập Hạ gọi tụi nhỏ tập trung lại một chỗ.
"Tất cả các con chơi ở đây nhé, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được rời khỏi khu vực này, mẹ đi mua nước ngọt và kẹo hồ lô cho các con."
Tụi nhỏ reo hò ầm ĩ, không đứa trẻ nào có thể cưỡng lại được những thứ này.
Vệ Hồng và Vệ Mẫn trong lòng thực ra có chút ngại ngùng, không ngờ đi công viên chơi lại tốn nhiều tiền thế này, mẹ hai cô bé cũng đưa cho hai chị em hai hào tiền làm tiền tiêu vặt, nhưng Thạch Lập Hạ lại không nhận, còn đe dọa rằng nếu tụi nó còn thế nữa thì sau này không dẫn theo nữa.
Nhưng giờ thấy những đứa trẻ khác chẳng nói gì, tụi nó cũng không tiện nói lời nào làm mất vui, bèn nói tiếng cảm ơn Thạch Lập Hạ.
"Vệ Hồng, con là đứa lớn nhất ở đây, con phải trông chừng các em." Thạch Lập Hạ dặn xong lại quay sang dặn Hổ Đầu, "Hổ Đầu, con là nam nhi, phải bảo vệ chị và các em, nếu gặp người xấu con sẽ làm thế nào?"
"Đi tìm chú công an ạ!"
Thạch Lập Hạ tán thưởng giơ ngón tay cái với cậu bé, kiểm tra lại tấm thẻ trên cổ tụi nhỏ có ghi địa chỉ nhà rồi mới yên tâm rời đi.
Thực ra khu vực này có rất nhiều trẻ con, có đứa đi cùng bố mẹ, cũng có nhóm trẻ tự rủ nhau tới.
Thời này nuôi con cơ bản là thả rông, trẻ con chạy ra ngoài chơi bố mẹ thường xuyên chẳng biết tụi nó ở đâu, cũng chẳng mấy khi quản, hiếm có ai cẩn thận như Thạch Lập Hạ.
Thạch Lập Hạ đi tìm chỗ bán đồ, không ngờ lại gặp một người quen ở đó.
Khổng Văn Bân xót tiền trả ba hào mua hai chai nước ngọt, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Thạch Lập Hạ, sắc mặt tức khắc trở nên rất khó coi.
"Sao cô lại đuổi tới tận đây!"
Thạch Lập Hạ vẻ mặt ngơ ngác: "Anh nói bừa cái gì đấy, công viên này nhà anh mở chắc, chỉ cho phép anh tới mà không cho người khác tới à."
Khổng Văn Bân lại không nghĩ vậy, anh ta hiểu rõ tính cách của Thạch Lập Hạ, cô sẽ không bao giờ một mình chạy đến nơi xa xôi thế này.
Mặc dù tính cách Thạch Lập Hạ có chút thay đổi so với trước đây, nhưng Khổng Văn Bân cảm thấy có những thứ cốt lõi sẽ không thay đổi.
Thạch Lập Hạ là người từ nông thôn tới, rất sợ đến những nơi xa lạ, đặc biệt là những nơi dưới quê không có.
Nếu không phải đuổi theo anh ta thì sao Thạch Lập Hạ có thể một mình xuất hiện ở đây được.
Khổng Văn Bân nhìn quanh quất, anh ta đi tới trước mặt Thạch Lập Hạ, vẻ mặt nghiêm túc nói:
"Đồng chí Thạch Lập Hạ, mong cô hãy tự trọng, trước đây chúng ta tuy tôi có hướng dẫn cô về chuyện sáng tác nhưng điều đó chẳng đại diện cho cái gì cả, chỉ là do con người tôi khá nhiệt tình mà thôi, mong cô đừng hiểu lầm."
Thạch Lập Hạ bật cười, người này cũng quá tự luyến rồi đấy.
Còn gì mà hướng dẫn sáng tác, anh ta đúng là có ngâm vài bài thơ sến súa trước mặt nguyên thân, khiến nguyên thân mê mẩn không thôi, nhưng cái đó chẳng liên quan gì đến hướng dẫn sáng tác cả.
"Đồng chí Khổng, tôi dựa vào bản thân mình mà đăng được bài trên báo, anh có đố kỵ thì cũng đừng vơ hết công lao về mình chứ?"
Khổng Văn Bân nhíu mày, không vui nói: "Đồng chí Thạch, tôi dạy bảo cô cũng không mong được đền đáp, cô muốn phủ nhận quá khứ tôi cũng không thèm chấp, chỉ là bây giờ là thời gian riêng tư của tôi, mong cô đừng làm phiền. Cô là phụ nữ đã có chồng, đừng làm những chuyện gây hiểu lầm."
Thạch Lập Hạ hừ một tiếng, vốn dĩ thấy Khổng Văn Bân không có hành động gì thêm nên cô cũng không muốn làm gì, muốn triệt để cắt đứt và làm mờ nhạt mối quan hệ giữa hai người, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng dáng vẻ này của Khổng Văn Bân khiến Thạch Lập Hạ thấy cực kỳ không đáng cho nguyên thân.
"Đồng chí Khổng, câu này nên tặng lại cho anh mới đúng. Tôi thanh thanh bạch bạch chẳng làm gì cả, là tư tưởng anh dơ bẩn. Nếu không phải vì người họ hàng xa tám đời mười kiếp của anh cầu xin tôi giúp đỡ anh, nói anh sống chẳng dễ dàng gì, đáng thương biết bao thì tôi mới phát lòng hảo tâm, anh đừng có mà ở đó tự luyến nữa, tôi chẳng có hứng thú với mấy gã mặt trắng đâu. Sau này thấy tôi thì tránh xa ra một chút, đúng là xúi quẩy."
Mặt Khổng Văn Bân đen lại, hiện giờ anh ta đúng là không muốn Thạch Lập Hạ bám lấy, nhưng nghe thấy những lời này lại tức đến nổ phổi.
