Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 166
Cập nhật lúc: 09/01/2026 00:18
“Oa—— còn có thể hiểu như vậy nữa sao.”
Tần Văn Quyên ngẩn ngơ, cảm thấy chai nước ngọt trong tay càng ngọt hơn, cô còn không biết mình đã làm được nhiều việc đến thế cơ đấy.
Thạch Lập Hạ như mở ra cánh cửa thế giới mới cho cô, hóa ra nhìn nhận vấn đề còn có thể phân tích từ góc độ như vậy.
“Cho nên ấy, cậu không sai, sai là ở kẻ hạ thấp cậu để tâng bốc bản thân mình lên kia kìa. Anh ta chắc chắn chẳng có ưu điểm gì, nên mới phải mượn việc đả kích người khác để tăng thêm sự tự tin cho mình, xì, cái thá gì chứ.”
Trong lòng Tần Văn Quyên thấy sướng rơn, mọi người cứ khen Triệu Khánh Dương, cứ như thể cô không chọn anh ta là mù quáng não tàn vậy, giờ có người nói thế này, đúng là sảng khoái cực kỳ.
“Lập Hạ, may mà có cậu, nếu không thì dù hôm nay tớ có từ chối, bị thêm vài lần nữa, tớ e là mình sẽ mơ hồ mà đồng ý mất. Mà dù có từ chối thì sau này chắc chắn cũng sẽ rất đau khổ.”
Giờ đây mọi thứ đã nghĩ thông suốt, biết mình muốn cái gì, ghét cái gì, Tần Văn Quyên bỗng thấy thần thanh khí sảng, thời tiết dường như còn đẹp hơn lúc nãy nữa.
“Lát nữa tớ mời mọi người đi chèo thuyền, lúc trả tiền cậu không được giành với tớ đâu đấy!”
Tần Văn Quyên không biết bày tỏ lòng biết ơn thế nào, chỉ có thể dùng cách trực tiếp như vậy.
Cô vốn định vì đám Triệu Khánh Dương cũng đi chèo thuyền nên cả bờ hồ cũng không muốn lại gần, nhưng giờ nghĩ thông suốt rồi thì hoàn toàn không bận tâm nữa.
Tần Văn Quyên hồi nhỏ cũng mới chỉ được chơi một lần, mẹ cô hiếm khi dành thời gian đi cùng cô, cô luôn ghi nhớ trong lòng, luôn muốn được sống lại niềm vui đó.
Giờ đã đến đây rồi thì chắc chắn không thể bỏ lỡ, cũng có thể nhân cơ hội này thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Triệu Khánh Dương đối với mình.
Thạch Lập Hạ cũng không khách sáo với cô: “Được thôi, đúng lúc tiết kiệm được cho tớ một khoản tiền, cả đám nhóc này đi ngồi thuyền thì ví tớ cũng rỗng mất thôi.”
Thạch Lập Hạ gọi lũ trẻ, vừa nghe nói đi chèo thuyền, cả đám đều vui sướng nhảy cẫng lên.
Biết là Tần Văn Quyên mời khách, tụi nó lại càng dẻo mồm nịnh nọt cô, nào là chị là người chị xinh đẹp lương thiện nhất vân vân, đặc biệt là Tùng Tử, trình độ nịnh hót đúng là xuất thần nhập hóa, vốn từ vựng cực kỳ phong phú, ước chừng lúc đi học toàn học mấy cái này thôi.
Vì không cố ý tránh né, mà chỗ thuê thuyền cũng chỉ có bấy nhiêu chỗ, nên khó tránh khỏi việc nhóm Thạch Lập Hạ đụng mặt nhóm Khổng Văn Bân.
Tại hiện trường có tổng cộng chín người, sáu nam ba nữ, vốn dĩ phái nữ đã ít hơn một chút, sau khi Tần Văn Quyên rời đi thì lại càng ít hơn.
Mặc dù mục đích chính của mọi người tụ tập là để xem mắt, nhưng cũng có một số đồng chí thuần túy là đến góp vui chơi cùng.
Khổng Văn Bân nhìn thấy Thạch Lập Hạ thì coi như không thấy, dịu dàng nhìn cô gái bên cạnh, dáng vẻ nho nhã khiêm nhường lại ôn nhu, anh ta trông cũng khá ổn, tuy không mấy phù hợp với thẩm mỹ chủ lưu hiện nay, nhưng khí chất văn nghệ toát ra trên người vẫn rất dễ thu hút các cô gái nhỏ.
Cô gái mà Khổng Văn Bân đang nịnh bợ trông cũng chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, đối với sự ân cần của Khổng Văn Bân cô ấy cũng có đáp lại, nhưng Thạch Lập Hạ luôn cảm thấy cô ấy rõ ràng là rất chán ghét, chẳng qua không biểu lộ ra ngoài mà thôi.
Thạch Lập Hạ nhớ lại lời Tần Văn Quyên lúc nãy, cô gái này chẳng lẽ chính là Chu Phán Nhi? Con gái của trưởng phòng Chu?
Nhìn kỹ thì đúng là có vài phần giống thật.
Thạch Lập Hạ ghé tai Tần Văn Quyên thì thầm: “Cô gái mà Khổng Văn Bân đang nịnh bợ, có phải là con gái của trưởng phòng Chu ở phòng chúng mình không?”
Tần Văn Quyên vốn dĩ bị Triệu Khánh Dương nhìn chằm chằm đến mức không tự nhiên, bị cắt ngang như vậy cả người liền nhẹ nhõm hẳn đi.
“Đúng, chính là cô ấy.”
“Cô ấy tuổi còn nhỏ mà nhỉ? Tớ nhớ hình như cấp ba còn chưa tốt nghiệp mà, giờ đã đi xem mắt rồi sao?”
Tần Văn Quyên hất cằm chỉ chỉ nói: “Cái cô gái tóc dài đằng kia kéo cô ấy đến đấy, bảo là ít nữ quá nên tìm thêm một người nữa. Họ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, quan hệ cũng khá tốt.”
Tần Văn Quyên nghĩ ngợi rồi lại nói: “Nhưng tớ thấy dường như Khổng Văn Bân từ sớm đã biết cô ấy sẽ đến rồi.”
Thạch Lập Hạ nhướng mày, không ngạc nhiên về điều này.
Khổng Văn Bân làm việc gì cũng đều có mục đích cả, không phải loại thanh niên ngây ngô gì.
Anh ta ở bên nguyên thân rõ ràng là đã dùng thủ đoạn, ngay từ đầu đã mang thái độ lợi dụng rồi.
Tuy nguyên thân hiện tại chưa phải trả giá gì nhiều, nhưng sau này lại vì người đàn ông này mà sống dở c.h.ế.t dở, đến khi bị vắt kiệt thì bị đá văng đi.
Thạch Lập Hạ cũng không nhớ rõ kết cục của nhân vật này thế nào, chỉ nhớ nguyên thân rất ngu ngốc vì một người đàn ông không chịu cưới mình như vậy mà ly hôn với Hình Phong - người được thiên hạ khen ngợi là người đàn ông tốt, tương lai là một đại phú hào.
Một nhân vật điển hình cho kiểu có mắt không tròng, cuối cùng hối hận xanh ruột cũng vô dụng.
Khổng Văn Bân chắc chắn là trèo cao rồi, chỉ là không biết cái “cành cao” đó có phải là Chu Phán Nhi hay không thôi.
Trưởng phòng Chu là trưởng phòng phòng tuyên truyền, Khổng Văn Bân lại muốn vào phòng tuyên truyền, muốn trở thành con rể hiền của trưởng phòng Chu cũng chẳng có gì lạ.
Mặc dù trưởng phòng Chu cực kỳ trọng nam khinh nữ, không hề quan tâm đến Chu Phán Nhi, nhưng dù sao cũng là con gái của ông ta, lớp quan hệ này là không thể thay đổi được, trong mắt Khổng Văn Bân, trở thành con rể của ông ta chính là có giá trị.
Có lẽ do ánh mắt của Thạch Lập Hạ quá lộ liễu, Chu Phán Nhi đã cảm nhận được và quay sang nhìn.
Thạch Lập Hạ không hề né tránh, mỉm cười với cô ấy. Chu Phán Nhi hơi ngạc nhiên một chút, cũng đáp lại cô bằng một nụ cười.
Khổng Văn Bân thấy hai người tương tác, tim thắt lại một cái, theo bản năng thấy không thể để hai người phụ nữ này tụ lại một chỗ được.
“Phán Nhi, chúng ta cùng đi chèo thuyền đi, em thích yên tĩnh chúng ta hai người cùng đi thuyền nhỏ, được không?”
Chu Phán Nhi thu hồi tầm mắt, lắc đầu nói:
“Tôi sợ nước, không muốn đi chèo thuyền, tôi chỉ muốn ngồi đây thôi.”
Khổng Văn Bân chỉ vào một nơi xa xa: “Hay là chúng ta qua bên kia đi, phong cảnh bên đó đẹp hơn, chỗ này ồn ào quá.”
Chu Phán Nhi lắc đầu: “Tôi lại thích náo nhiệt, đồng chí Khổng, anh cứ đi chơi cùng mọi người đi, tôi đến đây vốn đã đường đột rồi, anh mà cứ phải để ý tôi như vậy, tôi càng thêm ngại đấy.”
“Không sao đâu, ngồi ở đây cũng tốt mà.” Khổng Văn Bân bị từ chối thần sắc vẫn không đổi, biểu cảm ôn hòa, “Phán Nhi, em đã xem tờ văn trích hôm qua chưa?”
Chu Phán Nhi gật đầu, lúc này mới có chút hứng thú:
“《Văn Trích》 là tạp chí tôi thích nhất, số nào tôi cũng sẽ đọc ngay khi nó vừa ra.”
“Thật khéo, tôi cũng vậy, trên đó có một bài viết tôi đặc biệt yêu thích…”
