Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 243
Cập nhật lúc: 09/01/2026 01:12
Sau này khi đón Chu Diệu Tổ về, để thể hiện sự chào đón của mình, Trương Hồng Yến đặc biệt quan tâm đến Chu Diệu Tổ, ngược lại đối xử lạnh nhạt với Chu Phán Nhi rất nhiều vì sợ Chu Khang Bình hiểu lầm là mình không hoan nghênh đứa cháu họ này.
Mỗi khi Chu Phán Nhi xảy ra mâu thuẫn với Chu Diệu Tổ, Trương Hồng Yến đều vô điều kiện đứng về phía Chu Diệu Tổ. Mặc dù lần nào sau đó Trương Hồng Yến cũng tìm Chu Phán Nhi để nói rằng bà thực sự đứng về phía cô, chẳng qua là làm cho mọi người xem thôi, không thể để Chu Diệu Tổ cảm thấy mình không được chào đón trong ngôi nhà này.
Từ nhỏ Chu Phán Nhi đã không hiểu nổi, đây rõ ràng là nhà của mình, tại sao cô lại giống như một người khách, phải đi nhường nhịn một người ngoài.
Nhưng những chuyện như vậy xảy ra quá nhiều lần, Chu Phán Nhi dần trở nên tê liệt, thậm chí bắt đầu cảm thấy như vậy mới là đúng.
Cô là một đứa con gái, nên nhường nhịn tài nguyên cho Chu Diệu Tổ là con trai.
Nhưng khi Chu Phán Nhi nghe thấy vị lãnh tụ vĩ đại nói: "Phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời", cô bắt đầu nghi ngờ liệu những tư tưởng mà gia đình nhồi nhét cho mình có chính xác hay không.
Chu Phán Nhi vệ sinh cá nhân đơn giản xong thì ăn hết chỗ thức ăn trên bàn, sau đó chủ động dọn dẹp nhà cửa, còn đem đống quần áo đang ngâm trong chậu đi giặt sạch.
Chu Phán Nhi bưng chỗ quần áo đã giặt sạch quay về, cô không muốn bị người khác phát hiện nên đều tránh mặt mọi người, cố tình đi đường nhỏ, ngay cả chỗ giặt đồ cũng cố tình tìm một cái vòi nước khá hẻo lánh.
"Hôm nay gã đàn ông đó lại đến tìm Trưởng khoa Chu đấy." Một giọng nói lạ vang lên.
Chu Phán Nhi theo bản năng dừng bước. Trưởng khoa họ Chu ở nhà máy cơ khí này chỉ có cha cô, điều này khiến cô vô thức muốn biết đã xảy ra chuyện gì.
"Hắn lại đến à?" Giọng của một người phụ nữ khác vang lên.
Chu Phán Nhi ngẩn ra, đây là giọng của Từ đại mụ.
"Chứ còn gì nữa, tuần này đến những hai lần rồi. Trưởng khoa Chu cũng gan thật, tôi bắt gặp mấy lần rồi đấy, lão không sợ chuyện bại lộ à."
Trong giọng nói của Từ đại mụ lộ rõ vẻ khinh miệt và phẫn nộ:
"Chuyện này đâu phải lão muốn nói là xong. Bản thân lão muốn con trai đến phát điên, bị người ta nắm được thóp chẳng phải là đáng đời sao. Chỉ khổ cho Phán Nhi, nhà cửa đều bị vét sạch rồi, cái lão Chu Khang Bình c.h.ế.t tiệt kia, cứ thế lấy con gái mình ra để lấp lỗ hổng, nhìn lão tìm đối tượng kiểu gì cho con gái kìa, đúng là chẳng còn chút liêm sỉ nào nữa!"
"Tôi nghe nói con gái lão đang ở nhà bà, sao bà lại dính dáng đến nhà họ thế?"
"Hầy, chuyện này nói ra thì dài lắm, cũng chỉ là tình cờ thôi. Bà mau nói tiếp chuyện nhà Trưởng khoa Chu đi. Bà không biết đâu, hôm qua tôi thấy con bé đó cũng ngoan lắm, suýt chút nữa là tôi lỡ lời nói ra sự thật rồi đấy."
"Đừng có nói bậy nhé! Chúng ta chỉ là nghe lỏm được thôi, lại chẳng có bằng chứng, người ta mà không nhận lại bảo chúng ta vu khống thì khốn!"
"Tôi biết rồi, nên mới đang nhịn đây này. Cái thói đời này đúng là tức người, muốn làm người tốt sao mà khó thế không biết."
"Chứ còn gì nữa, bà nhìn lão Trưởng khoa Chu kia xem, có phải hạng tốt lành gì đâu, dựa vào vợ mà leo lên, kết quả lão ở bên ngoài lại nuôi bồ nhí, còn để người ta đẻ con trai cho lão nữa. Con bé Phán Nhi bây giờ đã khổ thế này rồi, sau này có thêm đứa em trai nữa thì, chậc chậc..."
Như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai Chu Phán Nhi, cô không ngờ mình lại nghe thấy một chuyện động trời như vậy.
Người cha luôn thích giảng đạo lý, luôn miệng nói về nhân nghĩa đạo đức của cô, lại có thể làm ra chuyện như vậy!
Hèn gì, hèn gì dạo gần đây cô thấy cha mình có những biểu hiện rõ ràng là không bình thường. Tuy thỉnh thoảng sầm mặt lo lắng chuyện gì đó, nhưng có lúc ngồi một mình lại tự cười thành tiếng, hóa ra là vì cảm thấy mình có con trai rồi nên mới hưng phấn đến vậy.
Nếu là trước đây, cha cô mà bị cách chức, về nhà chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, cô và mẹ sẽ phải trải qua một thời gian rất khó khăn.
Thế mà lần này cũng chỉ bực bội vài ngày là đã lấy lại tinh thần ngay.
Có con trai là vạn sự viên mãn.
Chu Phán Nhi nghĩ đến nguyên nhân cha mình bị cách chức lúc đó, cùng với những chuyện đã xảy ra, cả chuyện Vương bà bà bị bắt vì tội lỗi bà ta phạm phải, trong phút chốc cô đã thông suốt mọi ngóc ngách.
Hóa ra là vậy.
Chu Phán Nhi cười lạnh, hèn gì dạo này cha cô rất hay nói với mẹ cô rằng con gái nuôi lớn rồi là không nghe lời nữa, vẫn phải có con trai của riêng mình, đối xử với Chu Diệu Tổ cũng không còn mặn mà như trước.
Vì thế, mẹ cô đặc biệt áy náy, đối xử với Chu Phán Nhi còn khắt khe hơn trước rất nhiều.
Về chuyện đối tượng xem mắt, mẹ cô cũng giơ cả hai tay hai chân tán thành, ngoài việc cảm thấy đối phương thực sự có thể khiến mình nở mày nở mặt, còn là để chiều lòng cha cô.
Chu Phán Nhi chỉ tưởng cha cô đang mượn cớ để trút giận, không ngờ còn có một tầng ý nghĩa sâu xa khác. Lão nói những lời đó rõ ràng là để dọn đường cho việc nhận nuôi đứa con trai ngoài giá thú sau này.
Đến lúc đó, lão nói với mọi người đứa trẻ này là lão nhặt được, mẹ cô lại cứ tưởng là ai đó bỏ rơi đứa trẻ nên coi nó như con đẻ mà nuôi nấng, cô cũng sẽ không có thành kiến gì mà coi đối phương là em trai. Hừ, đúng là tính toán giỏi thật đấy!
Không, Chu Phán Nhi phủ nhận suy nghĩ này, có lẽ mẹ cô dù có biết sự thật thì cũng chẳng thấy sao cả, ngược lại còn thấy may mắn vì nhà họ Chu lão đã có người nối dõi rồi!
Chu Phán Nhi hiện tại đã không còn ôm hy vọng gì vào mẹ mình nữa, suy nghĩ của bà hoàn toàn khác hẳn với cô.
Chu Phán Nhi nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nén lại cơn giận dữ trong lòng, tiếp tục nghe lén cuộc trò chuyện của họ.
"Ầy, con bé Phán Nhi này đúng là xui xẻo tám đời, có một ông bố như thế đã đành, lại còn có bà mẹ không ra sao. Đem công việc của mình nhường cho cháu trai, chẳng biết bà ta nghĩ cái gì nữa. Nếu ban đầu để công việc lại cho Phán Nhi thì giờ con bé đã có việc làm, có tiền tự nuôi thân, cũng không bị gia đình uy h.i.ế.p rồi."
Từ đại mụ rất cảm thán, tuy là diễn kịch nhưng cảm xúc cũng là thật.
Chu Phán Nhi nếu không phải đường cùng thì hôm qua cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy, cô muốn sống, nhưng cô chẳng có gì cả, hoàn toàn không có vốn liếng để phản kháng.
"Ai bảo không phải chứ, tôi đoán nhé, lão Trưởng khoa Chu ban đầu chắc chắn là để đề phòng con gái đủ lông đủ cánh nên mới cố tình bảo vợ nhường công việc đi đấy."
Từ đại mụ trợn mắt: "Thế thì thất đức quá!"
"Hừ hừ, có những người ấy mà, một mặt thì coi thường phụ nữ, mặt khác lại thích dẫm lên phụ nữ mà leo lên. Lão đối xử với vợ mình cái đức tính đó thì đối xử với con gái như vậy cũng là bình thường thôi, dù sao lão cũng sắp có con trai rồi, đứa con gái này lợi dụng được thì cứ lợi dụng thôi."
