Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 268
Cập nhật lúc: 09/01/2026 01:16
“Thế này đi, bạn cho tôi vài ngày để tôi suy nghĩ xem nên thiết kế như thế nào, sau đó tôi đưa bản vẽ cho bạn, bạn đồng ý rồi tôi mới bắt đầu may, như vậy không lo bạn sẽ không thích nữa.” Tôn Tiểu Nguyệt nghe vậy rất vui mừng: “Chị còn biết vẽ hình nữa sao?”
Bây giờ nhiều thợ may tuy tay nghề tốt nhưng bảo họ vẽ hình thì chưa chắc đã làm được.
“Tôi đều vẽ hình trước rồi mới bắt đầu may.”
“Thế thì tốt quá rồi! Có hình vẽ thì tôi cũng yên tâm hơn.”
Những thợ may lâu năm khác không phải không làm được cái Tôn Tiểu Nguyệt muốn, nhưng Tôn Tiểu Nguyệt rất lo lắng làm không tốt, hoặc nghe không hiểu kiểu dáng ra sao, nên rất do dự.
Nhưng nếu có thể xem trước bản vẽ, biết được dáng vẻ đại khái thì cô ấy có thể quyết định được rồi.
Thạch Lập Hạ lấy cuốn sổ và b.út của mình ra, vừa trò chuyện với Tôn Tiểu Nguyệt vừa phác họa.
Cô không trực tiếp truy hỏi cô ấy thích kiểu quần áo như thế nào, mà thông qua trò chuyện để tìm hiểu tính cách, sở thích của cô ấy, từ đó suy đoán ra kiểu dáng mà cô ấy có thể sẽ yêu thích.
Tôn Tiểu Nguyệt vì hiểu biết chưa đủ nên chưa có sở thích rõ ràng, Thạch Lập Hạ phải tìm tòi từ những khía cạnh khác để đoán xem điều cô ấy thực sự muốn trong lòng là gì.
Tôn Tiểu Nguyệt cả người rất thả lỏng, cộng thêm sự bổ sung của Trương Diễm Thu, khiến Thạch Lập Hạ nhanh ch.óng có khái niệm trong đầu, sau đó vẽ ý tưởng đại khái lên bản vẽ.
“Bạn xem những hình này xem có cái nào thích không. Đây chỉ là bản phác thảo, bạn chỉ cần dựa trên ấn tượng đầu tiên để chọn là được, nếu không có cái nào thì cũng không nhất thiết phải chọn một cái, tùy tâm thôi.”
Tôn Tiểu Nguyệt vừa nãy thấy Thạch Lập Hạ cứ tô tô vẽ vẽ ở đó, không ngờ bây giờ đã bắt đầu thiết kế rồi.
Tôn Tiểu Nguyệt nhận lấy bản vẽ, tuy vẽ rất sơ sài, chỉ có kiểu dáng đại khái nhưng Tôn Tiểu Nguyệt vẫn vô cùng kinh ngạc.
“Đều đẹp quá! Tôi có thể tưởng tượng ra nó khi thành quần áo sẽ như thế nào rồi!”
Mặc dù chỉ là vài nét vẽ đơn giản nhưng Tôn Tiểu Nguyệt vẫn có thể hình dung ra dáng vẻ khi thành hình.
Trương Diễm Thu rõ ràng là kém hơn một chút, xem hồi lâu mới hiểu sơ sơ kiểu dáng ra sao nhưng vẫn chưa thể hình dung rõ ràng được, tuy nhiên cô ấy cũng có thể thấy những thiết kế này rất đặc biệt, không giống những kiểu thường thấy.
“Bạn xem xem bạn thích nhất kiểu nào.”
Tôn Tiểu Nguyệt chọn lựa nửa ngày, cuối cùng lấy ra một tấm trong số đó.
“Tôi đều rất thích, hiện tại thấy cái này là ưng mắt nhất.” Tôn Tiểu Nguyệt rất đắn đo, nhiều lựa chọn quá cũng khiến người ta đau đầu mà.
Thạch Lập Hạ nhìn lướt qua bản phác thảo, càng xác định được sở thích của Tôn Tiểu Nguyệt.
“Được rồi, tôi đại khái biết phải làm thế nào rồi, lần sau bạn lại tìm thời gian qua xem bản vẽ thiết kế.”
Mặc dù hơi tốn công, đi tới xưởng cơ khí một chuyến là mất cả ngày trời, nhưng vì để lúc kết hôn thật xinh đẹp, Tôn Tiểu Nguyệt vẫn rất sẵn lòng chạy đi chạy lại vài lần.
Tôn Tiểu Nguyệt để vải lại rồi trực tiếp rời đi.
Sau khi cô ấy đi, Thạch Lập Hạ bắt đầu lao vào sáng tác, cô thiết kế tổng cộng vài bộ phương án mới vẽ ra được bản thân ưng ý nhất.
Thiết kế của cô còn phối hợp với các loại vải khác, đều được tận dụng từ những mảnh vải vụn.
Trước đó Hình Phong lại mang về từ xưởng dệt một túi vải thu đông, nguyên vẹn hơn trước, giúp Thạch Lập Hạ có thể phát huy tối đa, tất cả mọi người trong nhà đều được mặc quần áo mới.
Mọi người đối với việc nhà họ luôn mặc quần áo ghép từ vải vụn đã vô cùng quen thuộc rồi, dù có làm sặc sỡ một chút cũng không ai dị nghị.
Chẳng còn cách nào khác, vải vóc có hạn, người ta cũng đâu phải cố ý muốn khoe khoang rùm beng đâu.
Thạch Lập Hạ cũng không phải kiểu người keo kiệt, cô còn dùng vải vụn làm một số túi nhỏ chia cho mọi người dùng làm túi đựng tiền lẻ, vừa không tốn bao nhiêu vải lại có thể khiến mọi người vui vẻ, tội gì mà không làm.
Tôn Tiểu Nguyệt thấp thỏm suốt một tuần, khi cô ấy nhìn thấy bản vẽ thiết kế thì phấn khích reo hò lên.
“Đây chính là bộ quần áo tôi muốn, thực sự là đẹp quá!”
Trương Diễm Thu lần này cũng đi cùng cô ấy, nhìn mà thèm thuồng không thôi.
“Đẹp thật đấy, Tiểu Nguyệt, lúc đó cậu chắc chắn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất.”
Thạch Lập Hạ thấy phản ứng của họ thì rất vui, thực ra thiết kế của cô không phức tạp, chẳng qua là dùng những mảnh vải vụn để tạo điểm nhấn, khiến kiểu dáng vốn dĩ thường thấy trở nên nổi bật hơn nhưng lại không quá lố ở thời đại này.
“Vừa nãy tôi thấy chị cầm một xấp giấy, trên những tờ giấy khác là gì vậy?”
Lần này Tôn Tiểu Nguyệt tới đây thoải mái hơn lần trước nhiều, trong lòng có thắc mắc là cũng không giấu giếm nữa.
“Là những phương án khác tôi đã vẽ, tôi nghĩ nếu bạn không thích bộ kia thì thử những bộ khác xem sao.”
Thạch Lập Hạ không hoàn toàn chỉ thiết kế cho Tôn Tiểu Nguyệt, chẳng qua nhìn thấy những xấp vải đó là cô nảy ra một số ý tưởng nên vẽ luôn một thể.
“Tôi có thể xem được không?”
“Tất nhiên rồi.”
Tôn Tiểu Nguyệt và Trương Diễm Thu tụm lại một chỗ hào hứng xem xét, cả hai đều tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Đều đẹp quá đi mất, muốn quá!
Trương Diễm Thu chỉ vào một bản vẽ thiết kế nói: “Tôi thích bộ này, không phải loại vải này có làm được không?”
“Phải xem cụ thể là loại vải gì, nếu chất liệu vải không phù hợp thì hiệu ứng có thể bị giảm bớt.”
Trương Diễm Thu c.ắ.n môi dưới: “Chị có thể giúp tôi chọn loại vải phù hợp được không? Trong tay tôi còn một ít phiếu vải.”
Tôn Tiểu Nguyệt ngạc nhiên: “Diễm Thu, không phải cậu nói những phiếu vải đó định mang về nhà sao?”
“Để sau tính đi, tôi cũng đang thiếu quần áo đây này.” Trương Diễm Thu nghiến răng nói.
Cô ấy cũng đã nhiều năm không may quần áo mới rồi, lần nào lĩnh lương có phiếu vải cũng đều đưa cho người nhà hết.
Tôn Tiểu Nguyệt tán đồng nói: “Tôi đã sớm khuyên cậu như vậy rồi, cuối cùng cậu cũng chịu nghĩ thông rồi.”
Trương Diễm Thu cũng phải rất khó khăn mới đưa ra quyết định này, thực sự là cô ấy quá thích bản thiết kế này, không thể rời mắt được.
Cô ấy còn lớn hơn Tôn Tiểu Nguyệt vài tuổi, Tôn Tiểu Nguyệt sắp kết hôn rồi, bây giờ cô ấy cũng phải bắt đầu đi xem mắt, cô ấy cũng hy vọng bản thân ăn diện xinh đẹp một chút để tìm được đối tượng phù hợp.
Thạch Lập Hạ cười nói: “Thế này đi, tôi sẽ chọn cho bạn một số mẫu vải, bạn cầm tới trung tâm thương mại xem có loại vải tương tự không, sau đó bạn chọn loại vải đó, còn hoa văn thì tùy theo sở thích của bạn.”
Vải vóc ở cửa hàng cung tiêu của xưởng cơ khí vẫn còn quá ít mẫu mã, vẫn phải tới trung tâm thương mại lớn để mua, ở đó mới đầy đủ hơn.
Trong khái niệm của Thạch Lập Hạ, thiết kế quần áo chính là làm cho đối phương thích, nhà thiết kế dựa theo yêu cầu của khách hàng để làm quần áo.
