Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 277
Cập nhật lúc: 09/01/2026 01:17
Thạch Nghênh Xuân muốn ly hôn chỉ có thể từ bỏ đứa con này, nếu không thì tuyệt đối không có khả năng.
“Đừng nghĩ nữa, với sự coi trọng con trai của nhà họ Cao, làm sao họ có thể để con cướp đi được.” Thạch Quảng Thuận trực tiếp dập tắt ảo tưởng của Thạch Lập Hạ.
Thạch Lập Hạ trong lòng không vui: “Vậy thì cứ để nhà họ Cao được hưởng lợi thế sao?”
Cô không quá chấp niệm với con cái, nhưng dù sao đó cũng là đứa trẻ do Thạch Nghênh Xuân liều mạng sinh ra, cứ để không cho nhà họ Cao hưởng lợi như thế thì thấy không cam tâm.
Đặc biệt khi thấy Thạch Nghênh Xuân đôi khi lén lút chảy nước mắt, cô biết người chị này rất nhớ con trai lớn.
Nhưng để tránh việc vì quyến luyến con cái mà khiến cô không thể hạ quyết tâm thoát khỏi cảnh ngộ hiện tại, cô chỉ đành nhẫn tâm không đi xem nó nữa.
“Cứ làm tốt những việc trước mắt đã, chữa khỏi cho Bảo Nhi, để chị con nhanh ch.óng hồi phục, rồi ly hôn cái đã, những chuyện khác để sau hãy tính.”
Thạch Lập Hạ nhướng mày, nghe lời này của bố thì hình như sau này còn có dự tính khác à.
Thạch Lập Hạ hỏi thêm nhưng Thạch Quảng Thuận nhất quyết không nói gì nữa, cô chỉ đành bỏ cuộc, hỏi về tình hình viện phí.
“Chuyện này con không cần phải bận tâm.”
Lại một câu nói nữa của Thạch Quảng Thuận gạt phắt Thạch Lập Hạ đi.
Khoa nhi của bệnh viện thành phố khá giỏi, vì thế đã chuyển thẳng đến đó, chỉ có điều nơi đây cách xưởng cơ khí rất xa, muốn từ xưởng cơ khí qua chăm sóc Thạch Nghênh Xuân là rất khó khăn.
Vì thế Thạch Lập Hạ đã đi tìm bà nội Chu, nhà bà gần bệnh viện thành phố, muốn hỏi bà xem có thể giúp bố mẹ cô tìm một chỗ dừng chân tạm thời để tiện chăm sóc Thạch Nghênh Xuân và đứa trẻ không.
Bà nội Chu vung tay một cái: “Còn tìm chỗ nào nữa, cứ ở nhà bà là được.”
Nhà bà nội Chu có ba phòng, hiện giờ Tâm Tâm vẫn ngủ cùng bà nên có hai phòng đang trống.
“Liệu có làm phiền mọi người quá không ạ?” Thạch Lập Hạ ngần ngại, cô biết bà nội Chu thích sự yên tĩnh.
“Còn nói gì mà làm phiền với bà, hồi bà nằm viện con có bao giờ nói những lời đó đâu. Nếu các con thực sự thấy ngại thì mỗi lần bà đi khám bệnh, con bảo bố mẹ con lúc đó đưa bà đi là được. Những lúc cần lấy t.h.u.ố.c thì bố mẹ con giúp bà lấy về.”
Bà nội Chu từ sau lần ngã đó sức khỏe yếu hơn trước, thỉnh thoảng phải đi bệnh viện kiểm tra.
“Chuyện đó thì không vấn đề gì ạ! Mẹ con tay nghề nấu nướng khá lắm, sau này sẽ nấu món ngon cho mọi người.”
Tào Vinh Muội trước đây ít khi có cơ hội nấu ăn, mụ già họ Triệu cứ sợ bà ăn vụng, thực tế tay nghề của bà cực kỳ tốt.
Thạch Nghênh Xuân sau này có thể bồi bổ cơ thể tốt cũng nhờ công lao của Tào Vinh Muội, bà luôn có cách để Thạch Nghênh Xuân được ăn ngon.
“Thế thì tốt quá, con cứ tự mình đi dọn dẹp đi, bà không khách sáo với con nữa đâu. Chăn đệm các thứ trong tủ đều có cả, nhưng lâu rồi không mang ra dùng, tốt nhất con nên đem phơi nắng cho bớt mùi.”
Thạch Lập Hạ cũng không khách sáo, tự mình đi bận rộn.
Khi cô bận xong thì Tâm Tâm đi mẫu giáo cũng về đến nhà, nhìn thấy Thạch Lập Hạ liền lao thẳng vào lòng cô.
“Dì ơi, Tâm Tâm nhớ dì lắm!”
Từ khi bà nội Chu không còn nằm viện ở xưởng cơ khí, số lần Thạch Lập Hạ gặp Tâm Tâm trở nên rất ít, cô quá bận rộn với công việc, trong nhà lại đủ thứ chuyện. Số lần bà nội Chu cho người đưa Tâm Tâm đến tìm họ còn ít hơn số lần cô dắt ba anh em đến tìm Tâm Tâm nhiều.
Thạch Lập Hạ bế thốc Tâm Tâm lên: “Dì cũng nhớ Tâm Tâm lắm, ở trường Tâm Tâm thế nào? Có chuyện gì vui không?”
Tâm Tâm vui vẻ chia sẻ với Thạch Lập Hạ những chuyện ở trường mẫu giáo: “Nhưng con vẫn thích chơi với các anh chị hơn, bọn trẻ con ở trường mẫu giáo trẻ con quá.”
Thạch Lập Hạ không nhịn được cười, Tâm Tâm thông minh hơn các bạn cùng lứa, giờ trẻ con đi mẫu giáo chỉ là chơi nghịch ngu ngơ, Tâm Tâm đã có thể tự đọc sách làm toán rồi, cảm thấy những trò chơi đó, đặc biệt là trò đồ hàng, rất trẻ con. Đặc biệt Tâm Tâm trông đáng yêu nên ai cũng thích bắt cô bé đóng vai cô dâu hoặc em bé.
Đối với Tâm Tâm điều này thật vô vị, thà đi bắt sâu cho gà ăn còn thú vị hơn.
Ba anh em dù thường ngày cũng rất trẻ con nhưng họ thích đọc sách, Hổ Đầu còn đi học tiểu học rồi, cậu bé rất trân trọng cơ hội đi học nên bình thường rất chăm chỉ. Vì thế họ không chơi bời suốt cả ngày mà còn cùng nhau học tập, Tâm Tâm vì thế cũng thích hơn.
Thạch Lập Hạ chỉ có thể nói, không hổ danh là đại lão nghiên cứu khoa học trong tương lai, từ nhỏ đã khác biệt so với những đứa trẻ bình thường.
Thạch Lập Hạ còn nói với Tâm Tâm chuyện bố mẹ mình sẽ đến ở nhờ nhà cô bé, cô không vì Tâm Tâm là trẻ con mà trực tiếp áp đặt kết quả cho cô bé, mà là trưng cầu ý kiến của cô bé.
Nếu cô bé không đồng ý, Thạch Lập Hạ cũng sẽ không miễn cưỡng, không vì cô bé là trẻ con mà phớt lờ suy nghĩ của cô bé.
Tâm Tâm thực ra thích sự yên tĩnh hơn, nhưng đây là bố mẹ của Thạch Lập Hạ, hơn nữa Thạch Lập Hạ còn bàn bạc với cô bé nên đã vui vẻ đồng ý ngay.
“Tâm Tâm có thể đi xem em gái không ạ?”
Thạch Lập Hạ cười nói: “Tất nhiên là được rồi, nhưng giờ em gái còn đang cần chữa bệnh, chúng ta đợi vài ngày nữa hãy đi thăm em nhé?”
Tâm Tâm vui vẻ vâng lời.
Sắp xếp xong xuôi bên này, Thạch Lập Hạ liền trực tiếp lên bệnh viện thành phố để xem tình hình thế nào.
Điều kiện y tế ở huyện vẫn chưa đủ tốt, không biết đứa trẻ liệu còn mắc bệnh gì khác mà chưa được kiểm tra ra không.
Khi Thạch Lập Hạ đến bệnh viện thì Bảo Nhi và Thạch Nghênh Xuân đều đã làm xong thủ tục nhập viện.
Thạch Nghênh Xuân khi đó sinh nở khá thuận lợi nhưng sức khỏe luôn rất kém, vì thế cũng không vội cho cô về nhà nghỉ ngơi mà để cô làm kiểm tra toàn thân ở bệnh viện thành phố, xác định không có vấn đề gì mới xuất viện cũng chưa muộn.
Thạch Quảng Thuận hiện giờ có tâm lý đằng nào đứa nhỏ cũng tốn rất nhiều tiền rồi, đứa lớn tốn thêm chút nữa cũng chẳng sao, hoàn toàn khác với suy nghĩ của những người vì đã tốn nhiều tiền chỗ này nên phải tiết kiệm hết mức chỗ kia.
Thạch Nghênh Xuân cũng không khăng khăng đòi xuất viện, giờ cô chỉ muốn nhanh ch.óng hồi phục sức khỏe, không có một cơ thể tốt thì mọi thứ đều là vô nghĩa.
“Bác sĩ nói sao ạ?” Thạch Lập Hạ cùng Thạch Quảng Thuận đi đến khu vực nghỉ ngơi bên ngoài.
Thạch Quảng Thuận: “Tình hình cũng tạm ổn, có thể cứu được.”
Thạch Lập Hạ nghe vậy thì yên tâm, những thứ quá chuyên môn cô cũng không hiểu.
“Vậy sau này bé có thể giống như những đứa trẻ bình thường không ạ?”
“Chỉ cần không vận động mạnh là được, không khác biệt quá nhiều.”
Thạch Lập Hạ gật đầu, móc từ trong túi ra một phong bì nhét vào tay Thạch Quảng Thuận.
