Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 290
Cập nhật lúc: 09/01/2026 01:19
Thạch Lập Hạ xoa xoa lớp da gà nổi lên trên người, khinh bỉ không thôi: "Anh uống nhầm t.h.u.ố.c à?"
Trước đây Khổng Văn Bân nói chuyện với nguyên chủ cũng đâu có sến súa, nhớ nhớ nhung nhung thế này, hình tượng thiên về kiểu thanh niên trí thức văn vẻ sầu muộn, dịu dàng nhưng pha lẫn chút cao ngạo, nhiều lúc đối xử với nguyên chủ khá lạnh nhạt, chỉ thỉnh thoảng mới lộ ra chút dịu dàng, khiến nguyên chủ bị xoay như chong ch.óng.
Khổng Văn Bân hơi khựng lại, trong lòng thầm rủa Thạch Lập Hạ không biết điều, hắn đã hạ mình như thế rồi mà cô vẫn còn làm bộ làm tịch.
Bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt u sầu, Khổng Văn Bân trông cũng khá ưa nhìn, da dẻ trắng trẻo, lúc hơi nhíu mày trông rất có dáng dấp của một công t.ử sầu muộn, rất dễ thu hút những người phụ nữ thích cứu rỗi người khác, tràn đầy tình mẫu t.ử.
"Lập Hạ, anh biết em đang giận anh, giận thái độ lúc trước của anh. Thật ra lúc đó anh cũng rất buồn, anh cũng hết cách, lúc đó có nhiều lời ra tiếng vào, anh sợ ảnh hưởng không tốt đến em nên mới cố tình tránh xa em đấy."
Thạch Lập Hạ không biết Khổng Văn Bân đột nhiên phát điên cái gì, cho dù hắn muốn cạnh tranh vị trí phó trưởng phòng tuyên truyền thì cũng đâu cần phải nịnh nọt cô chứ? Cô đâu phải người quyết định, thậm chí chính cô cũng là một trong những đối thủ cạnh tranh.
Nhưng Khổng Văn Bân là hạng người không có lợi thì không làm, nếu không có mục đích gì, hắn tuyệt đối không bỏ công sức lên người cô.
"Khổng Văn Bân, anh mà không đi làm diễn viên thì đúng là phí phạm tài năng." Thạch Lập Hạ không muốn lãng phí thời gian với hắn nữa, lạnh mặt nói: "Đừng có lởn vởn trước mắt tôi cho chướng mắt, tôi tuy không quyết định được anh có vào được phòng tuyên truyền hay không, nhưng phá hoại thì cũng chẳng khó khăn gì đâu."
Vẻ mặt ôn hòa của Khổng Văn Bân lập tức trầm xuống, nhưng vẫn cố gượng cười nói:
"Lập Hạ, có phải em hiểu lầm gì không, anh chỉ là..."
"Lập Hạ."
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía không xa, Thạch Lập Hạ quay đầu lại nhìn, phát hiện ra đó chính là Thạch Doanh Doanh.
Sắc mặt Thạch Doanh Doanh không được tốt cho lắm, cô ta nhíu mày nhìn chằm chằm Khổng Văn Bân, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Thạch Lập Hạ một cái, ánh mắt đó rõ ràng là đang dò xét mối quan hệ của hai người.
Khổng Văn Bân thấy Thạch Doanh Doanh, vội vàng nói với Thạch Lập Hạ:
"Đồng chí Thạch Lập Hạ, không phải tôi không muốn đọc bản thảo đó, là cấp trên không phê duyệt nên tôi cũng bó tay thôi. Tôi có việc phải đi trước đây, lần sau có bản thảo nào phù hợp tôi nhất định sẽ đọc."
Khổng Văn Bân nói xong liền xoay người rời đi.
Thạch Lập Hạ câm nín, không hiểu cái hạng đàn ông này làm sao mà xoay nguyên chủ như chong ch.óng được, một chút bản lĩnh gánh vác cũng không có, nhìn là biết ngay hạng người không ra gì.
Thạch Doanh Doanh bước nhanh tới, nhìn theo bóng lưng Khổng Văn Bân đi xa, vẻ mặt cô ta có chút khó coi.
"Người vừa rồi là ai vậy?"
Thạch Lập Hạ cũng không giấu giếm, trực tiếp nói: "Khổng Văn Bân ở đài truyền thanh, sao chị lại ở đây?"
"Em với anh ta..." Thạch Doanh Doanh ngập ngừng, "Hình Phong là một người tốt, em đã tốn bao công sức mới kết hôn được với anh ấy, thì phải biết trân trọng."
Thạch Lập Hạ nghe là biết Thạch Doanh Doanh đang lo lắng chuyện gì. Cô ta là người trọng sinh, mặc dù trước khi trọng sinh không có giao thiệp gì với nguyên chủ, nhưng nguyên chủ đã xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc hẳn cô ta cũng nghe ngóng được ít nhiều.
Nhưng làm sao cô có thể thừa nhận được, cô trợn tròn mắt ra vẻ như bị sỉ nhục.
"Chị nói cái gì thế, em với Khổng Văn Bân trong sạch lắm nhé, đừng có suốt ngày đoán mò, em với Hình Phong đang mặn nồng lắm. Là anh ta muốn vào phòng tuyên truyền của chúng em, muốn moi tin tức từ chỗ em nên mới cố tình bắt chuyện đấy."
Ngoài lý do này ra, Thạch Lập Hạ chẳng nghĩ ra cái nào khác.
Hạng người như Khổng Văn Bân sẽ không tin phụ nữ có chí cầu tiến trong sự nghiệp đâu, nhất là biểu hiện của nguyên chủ trước đây lại càng làm sâu sắc thêm định kiến của hắn.
Và Thạch Lập Hạ cũng quả thực không có hành động gì, ít nhất là đối với những người muốn đi đường tắt, Thạch Lập Hạ chẳng hề tranh giành gì cho cái ghế phó trưởng phòng này cả.
Cô làm việc nghiêm túc, thể hiện tích cực trong công việc, nhưng những hạng người kia đều không để mắt tới.
Vì vậy, hắn mới nghĩ đến việc tìm Thạch Lập Hạ, hy vọng có người giúp hắn nghe ngóng tin tức, nếu Thạch Lập Hạ còn mê đắm hắn, giúp hắn tặng quà chạy vạy thì càng tuyệt.
Đến lúc đó bản thân hắn sạch sẽ mà vẫn lên được chức, vụ làm ăn này hời biết bao nhiêu.
Chẳng qua chỉ là nói vài câu ngọt nhạt dỗ dành thôi, loại chuyện này Khổng Văn Bân làm nhiều rồi, chẳng thấy có gì khó khăn cả.
Dù không thành công thì đối với Khổng Văn Bân cũng chẳng mất mát gì.
Thạch Doanh Doanh không tin mọi chuyện lại đơn giản như vậy, nếu thật sự không có gì thì kiếp trước đã không xảy ra chuyện kinh thiên động địa như thế.
Mặc dù Thạch Lập Hạ khác hẳn với ấn tượng của cô ta, thậm chí còn vào được phòng tuyên truyền làm việc, biểu hiện cũng khá tốt, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ không phạm phải sai lầm tương tự.
Có công việc rồi, có lẽ lòng dạ Thạch Lập Hạ lại càng phóng khoáng hơn, Hình Phong lại thường xuyên đi công tác, nên cũng dễ sinh ra tư tưởng "ngoài luồng".
Nhưng bây giờ chẳng có bằng chứng gì cả, Thạch Doanh Doanh cũng không tiện nói quá nhiều, tránh để Thạch Lập Hạ nghĩ ngợi lung tung, nhỡ đâu chuyện vốn chẳng có gì lại vì thế mà bị vạch trần thì sẽ không thể cứu vãn được nữa.
"Hy vọng em có thể ghi nhớ lời mình nói." Thạch Doanh Doanh nghiêm túc nói, "Cuộc sống hiện tại không dễ dàng gì có được, nếu em làm hỏng nó thì sẽ không bao giờ quay lại được nữa đâu."
Thạch Lập Hạ bặm môi, lạnh nhạt nói: "Nếu chị không còn việc gì nữa thì em về nhà đây, ở nhà còn bao nhiêu việc đang chờ."
Thạch Lập Hạ không muốn nói chuyện nhiều với Thạch Doanh Doanh, cô vẫn có chút dè chừng thân phận của cô ta, chuyện của cô đã đủ rắc rối rồi, không muốn gánh thêm việc gì nữa.
Thạch Doanh Doanh ngăn cô lại: "Chị đến là để tìm em đấy."
"Tìm em?" Thạch Lập Hạ ngạc nhiên.
Cô không biết mình với Thạch Doanh Doanh còn chuyện gì để nói nữa, hai người sớm đã tuyệt giao rồi mà.
Mặc dù mọi người trong nhà máy cơ khí đều biết mối quan hệ giữa cô và Thạch Doanh Doanh, nhưng cô chưa bao giờ lấy danh nghĩa em họ của phu nhân giám đốc để tự xưng, chẳng qua có một số người cứ tự động vơ vào thôi.
"Có phải Nghênh Xuân đang ở nhà em không? Tình hình đứa bé thế nào rồi?"
"Vâng, hai mẹ con đều ổn ạ."
Thạch Doanh Doanh đưa đồ trong tay tới: "Thời gian trước nhà chị có việc bận suốt, gần đây mới biết chuyện của Nghênh Xuân. Đây là chút lòng thành của chị, em cầm về cho đứa bé nhé."
Thạch Lập Hạ không nhận, hai nhà đã tuyệt giao rồi, chẳng có lý do gì để nhận đồ của cô ta.
Nhưng Thạch Doanh Doanh đúng là giống hệt như hình tượng trong tiểu thuyết, con người rất lương thiện, mặc dù bị dày vò cả đời, trọng sinh trở lại tuy tính tình đại biến, đã học được cách phản kháng và toan tính, nhưng vẫn không xóa nhòa được bản chất lương thiện vốn có.
