Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 299
Cập nhật lúc: 09/01/2026 01:21
Thạch Nghênh Xuân tránh mặt mọi người, kéo Thạch Lập Hạ ra ngoài nói chuyện.
“Chị ơi, có chuyện gì mà không thể nói ở nhà, ngoài kia sắp rét c.h.ế.t người rồi.”
Thạch Lập Hạ xoa xoa hai bàn tay, trời vốn đã lạnh, lại còn đứng hóng gió lạnh ban đêm nữa, chẳng biết ai dở hơi đây.
“Chị hỏi em một chuyện, em nhất định phải trả lời thật lòng.” Thạch Nghênh Xuân vẻ mặt nghiêm nghị.
Thạch Lập Hạ bị vẻ mặt này của chị làm cho giật mình, trong lòng đại khái đã đoán được là chuyện gì.
“Chị ơi, không phải chị nghe được gì từ chỗ Thạch Doanh Doanh đấy chứ?”
“Em đừng có quan tâm chị nghe được từ đâu, em nói thật với chị đi, có phải có chuyện như vậy không!”
Thạch Lập Hạ im lặng một lát, dưới ánh mắt rực lửa của Thạch Nghênh Xuân mới nói: “Bây giờ thì không có.”
“Bây giờ không có, nghĩa là trước đây có à?”
Thạch Lập Hạ gật đầu, tuy cô rất không muốn thừa nhận nhưng đó quả thực là sự thật.
Thạch Nghênh Xuân hít một hơi khí lạnh, trực tiếp giơ tay đập túi bụi vào lưng cô, cô sợ động tác quá lớn sẽ thu hút ánh mắt của hàng xóm xung quanh nên chỉ dám đ.á.n.h nhẹ nhàng vài cái tượng trưng thôi.
Thạch Nghênh Xuân: “Em muốn c.h.ế.t à! Suốt ngày em nghĩ cái gì trong đầu thế hả!”
“Thì chẳng phải đó là chuyện lúc trước sao, hồi đó Hình Phong không thèm để ý đến em, ở nhà cứ trưng cái bộ mặt khó đăm đăm ra với em. Em lần đầu tiên đến đây, đất khách quê người, đến một người nói chuyện cũng không có, chẳng phải là dễ bị dụ dỗ sao.”
Thạch Lập Hạ nắm lấy cánh tay Thạch Nghênh Xuân: “Chị ơi, lúc đó đầu em bị chập mạch thôi, giờ em tỉnh táo lại rồi, vả lại em với anh ta cũng chưa đi đến bước đó, chị đừng giận nữa.”
“Thật không?”
“Thật như vàng mười luôn! Trước mặt chị em có gì mà phải giấu giếm chứ? Em mà thực sự làm chuyện đó thì chị cũng sẽ là người đứng canh cửa cho em thôi, việc gì phải giấu chị.”
Thạch Nghênh Xuân tức đến bật cười, “Phì! Chị là hạng người đó à!”
Thạch Lập Hạ nhún vai, không biện minh, trong lòng thì đã tin chắc như vậy rồi.
Trong nguyên tác, Tào Vinh Muội chính là người cực kỳ bao che, biết rõ con gái làm sai chuyện rồi cũng chỉ nói vài câu, không khuyên can được mà cũng chẳng làm gì nổi cô ta.
Thạch Nghênh Xuân cũng y hệt như vậy, tam quan của gia đình này chẳng có gì chính đáng cả, nếu không thì cũng chẳng nghĩ ra được cái cách đó để câu Hình Phong.
“Em có để lại bằng chứng gì không?”
Thạch Lập Hạ lắc đầu nói: “Lúc đó bọn em cũng chỉ là thấy hợp nhau thôi.”
“Tốt nhất là tìm cách tống khứ cái gã đó đi, giữ một kẻ như vậy lại rất dễ xảy ra chuyện.” Thạch Nghênh Xuân nghiêm túc nói.
Bây giờ gã đàn ông này lại đến tìm Thạch Lập Hạ, bất kể là mục đích gì thì trong mắt Thạch Nghênh Xuân đều cực kỳ nguy hiểm.
“Anh ta quan hệ nam nữ bất chính, trước đây em thấy một ngày anh ta hẹn hò với hai cô gái, còn có cô nào khác nữa không thì em không rõ. Nhưng mà không bắt được thóp của anh ta, hai người cũng chưa làm gì nên muốn kiện anh ta cũng chẳng có cách nào.”
Thạch Lập Hạ thực ra đã sắp quên cái gã này rồi, cô có quá nhiều việc phải làm, lại thường xuyên chạy ngược chạy xuôi, lấy đâu ra tâm trí mà nhớ đến anh ta.
Bây giờ đột nhiên lòi ra, Thạch Lập Hạ cảm thấy cái gã này nếu để mọi người biết được bộ mặt thật thì không biết bao nhiêu phụ nữ sẽ bị lừa gạt nữa.
Thạch Nghênh Xuân hơi nheo mắt lại, hừ lạnh nói:
“Chị biết ngay cái hạng người này chắc chắn trên người chẳng sạch sẽ gì, chuyện này cứ giao cho chị. Sau này em đừng có mà làm loạn cho chị, mới hưởng được mấy ngày thái bình mà đã bắt đầu bay bổng rồi, thật chẳng hiểu em nghĩ cái gì nữa.”
Thạch Lập Hạ ngoan ngoãn nghe mắng, đồng thời nói: “Chị ơi, chuyện này em tự giải quyết được, chị không cần giúp em đâu.”
Mỗi ngày Thạch Nghênh Xuân cũng không hề nhàn rỗi, cô vừa phải chăm con vừa phải đi làm, việc nhà cũng luôn tranh thủ mà làm, bận rộn xoay như chong ch.óng.
Thạch Lập Hạ từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy Thạch Nghênh Xuân siêng năng như thế bao giờ, cô còn tưởng Thạch Nghênh Xuân sau khi qua đây việc gì không làm được thì sẽ không làm, quẳng hết cho cô làm cơ.
Kết quả là người ta vừa hết ở cữ là bắt tay vào việc ngay, không lúc nào ngơi nghỉ, ngược lại là cô lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử rồi.
Thạch Nghênh Xuân xì một tiếng, vẻ mặt đầy vẻ khinh thường cô.
“Chẳng cần đến em đâu, một mình chị là đủ rồi. Em cứ biểu hiện cho tốt vào, cố gắng mà kiếm lấy cái chức trưởng khoa về đây. Cần vận động thì cứ vận động đi, đừng có lúc nào cũng cứng nhắc như thế.”
Thạch Lập Hạ chỉ đành nhận lời, lần trước bố cô qua đây đã giúp cô đào hố giải quyết Chu trưởng khoa, giờ chị cô đến lại muốn giải quyết gã tra nam, Thạch Lập Hạ cảm thấy người nhà mình thực sự là quá mạnh mẽ rồi, bản thân cô có vẻ yếu thế hơn hẳn.
“Chị ơi, lạnh quá, mình mau về thôi.” Thạch Lập Hạ run rẩy, xoa xoa hai bàn tay nói.
“Chị còn một chuyện nữa.”
“Chuyện gì thế? Nói mau đi, sao mà cứ lề mề thế không biết.”
Thạch Nghênh Xuân cũng chẳng khách sáo: “Chị nghe em rể nói, chú ấy chở về rất nhiều mía và quýt, muốn đem đi bán à?”
“Chị ơi, sao chị biết hay vậy?”
Những chuyện này đều là lời thì thầm riêng tư giữa hai vợ chồng, Thạch Nghênh Xuân làm sao mà biết được? Chẳng lẽ bên ngoài đã đồn đại khắp nơi rồi?
Thạch Nghênh Xuân không tự nhiên khẽ ho một tiếng: “Chị cũng không cố ý nghe trộm đâu, tại hai đứa nói to quá thôi.”
Cách âm của ngôi nhà không tốt, Thạch Lập Hạ và Hình Phong trò chuyện, ban đầu thì còn đỡ, về sau rất dễ càng nói càng hăng, thế là bị Thạch Nghênh Xuân nghe lõm bõm được một tai.
Cô thấy hứng thú với chuyện này nên mới... áp tai vào cửa nghe trộm.
Thạch Lập Hạ giật b.ắ.n mình: “Không phải chứ, to đến thế cơ à?”
Thế nếu là thế giới của hai người thì chẳng phải mọi người đều nghe thấy hết sao? Chuyện này cũng ngại quá đi mất!
“Cũng bình thường thôi, chị chỉ nghe được đại khái một chút nên mới đến hỏi em tình hình cụ thể đây.”
Thạch Lập Hạ nghi ngờ, nhưng cũng không tiện hỏi trực tiếp là chị có nghe thấy tiếng sinh hoạt vợ chồng của tụi em không, ngại c.h.ế.t đi được!
Thế là cô bỏ qua chủ đề này, nói với Thạch Nghênh Xuân về chuyện đó.
“Thực ra đồ đạc cũng không có bao nhiêu, tìm thêm vài người chia nhau ra là hết ngay thôi, chị ơi, chị hỏi chuyện này làm gì?”
“Lập Hạ này, có thể giao đống mía và quýt này cho chị bán được không?”
Thạch Lập Hạ có chút bất ngờ, Thạch Nghênh Xuân mới lên thành phố được bao lâu chứ mà đã dám ôm việc này vào người, chị ấy đến cái cổng chợ đen mở hướng nào còn chẳng biết.
“Chị ơi, chị muốn làm trung gian ăn chênh lệch à?”
Thạch Nghênh Xuân thẳng thắn thừa nhận: “Chị chỉ muốn kiếm chút tiền chạy vặt thôi, có thêm chút tiền mua sữa bột, chuyện này có nguyên nhân chính đáng, chắc không tính là đầu cơ tích trữ đâu nhỉ?”
Cô quá nghèo rồi, nếu không chủ động tìm việc khác để làm thì rất khó duy trì được chi tiêu của mình và con gái.
