Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 329

Cập nhật lúc: 09/01/2026 01:26

Bà Triệu tuy không mấy niềm nở với nhà chú ba nhưng gia đình họ luôn cần cù chăm chỉ, lại chẳng bao giờ gây chuyện nên bình thường bà cũng không cố tình gây khó dễ, dù có gây khó dễ đi chăng nữa thì nhà chú ba cũng lẳng lặng chịu đựng, khiến người ta chẳng cảm thấy là đang bị gây khó dễ.

Chẳng giống như nhà nhị phòng bọn cô, chẳng chịu nổi một chút uất ức nào, lúc nào cũng phải quậy lên một trận, cho dù làm vậy chỉ khiến bị gây khó dễ nhiều hơn thì cũng phải xả cho hết cục tức đã, nên sự hiện diện của nhà cô là cực kỳ mạnh mẽ.

Nhà chú tư thì càng không cần phải nói, con út lúc nào cũng được cưng chiều nhất, chú tư trước mặt bà nội lại khéo mồm khéo miệng, nhà bác cả là được coi trọng, còn nhà chú tư chính là được thiên vị rồi.

Nhà nhị phòng bọn cô cứ như là thành phần cá biệt trong nhà vậy, mà từng người một lại cực kỳ cá tính nên mới không được ưa chuộng, ít nhất thì Thạch Lập Hạ nghĩ như vậy.

Thạch Lập Hạ nói ra cái lý do mà cô vẫn hằng tin tưởng, Thạch Nghênh Xuân vừa lúc đi vào, nghe cô nói vậy liền lắc đầu bảo:

“Thực ra không phải vì cha mình không ra gì đâu, cha mình cũng chẳng phải lúc nào cũng lười biếng như vậy.”

Điểm này Thạch Lập Hạ tin, biểu hiện của Thạch Quảng Thuận thời gian qua đã khiến Thạch Lập Hạ nhận ra cha cô hóa ra cũng rất có bản lĩnh, chứ không phải chỉ biết ngồi lê đôi mách với mấy bà thím trong thôn đâu.

Trải nghiệm trước kia của ông khiến ông có tầm nhìn rộng hơn hẳn những người dân làng bình thường, vì từng làm thư đồng nên trước kia ông cũng không ít lần học lỏm được kiến thức, có học vấn hơn nhiều so với những người dân làng cả chữ bẻ đôi không biết.

Ông có thể nhanh ch.óng xoay chuyển tình thế là nhờ những trải nghiệm trước kia đã cho ông năng lực nắm bắt cơ hội.

“Thế là vì sao ạ?” Thạch Lập Hạ tò mò hỏi.

Trước kia thì không nói làm gì, nhà bọn cô đúng là lắm chuyện thật, từng người một đều lười biếng lươn lẹo nên không được thích cũng là lẽ thường.

Nhưng giờ nhà cô đã khác rồi, cha cô bây giờ đã leo lên tận công xã rồi, theo lý mà nói nếu chỉ vì chán ghét cái nhà này quá quắt thì giờ đây cũng nên có chút thay đổi chứ.

Dù không thay đổi đến mức trời đất đảo lộn thì cũng không nên cứ hở ra là đòi vặt lông nhà cô như trước kia chứ.

Thạch Lập Hạ suy nghĩ kỹ lại cũng nhận thấy có gì đó không ổn.

Rõ ràng đây không phải đơn giản là mâu thuẫn của một gia đình đông con, mà là bà Triệu thực tâm chán ghét đứa con trai Thạch Quảng Thuận này từ tận xương tủy nên mới không muốn thấy nhà cô sống tốt.

Đầu óc Thạch Lập Hạ quay nhanh như chong ch.óng, thế giới này là thế giới trong sách, tuy nhiều chỗ đã khác với nguyên tác nhưng cái khung nền tảng vẫn còn đó.

Chẳng lẽ là cái mô-típ "thật giả thiếu gia" sao?!

Thạch Lập Hạ bị cái ý nghĩ này làm cho hưng phấn hẳn lên, nhà bọn cô thực sự có một chút điều kiện để làm chuyện đó đấy.

Thạch Nghênh Xuân rõ ràng cảm nhận được mắt Thạch Lập Hạ bỗng sáng rực lên, trong ánh mắt tràn đầy sự mong chờ về một vụ bê bối chấn động nào đó.

“Đừng có mà nghĩ ngợi lung tung.” Thạch Nghênh Xuân không nhịn được cười rộ lên, gõ nhẹ vào đầu cô một cái.

Thạch Lập Hạ hì hì cười gượng, nếu là trước kia thì cô cũng chẳng có cái suy nghĩ viển vông này đâu, nhưng giờ nghe thấy cái gì là cô cũng bắt đầu liên tưởng ngay, điều đáng sợ nhất là nhiều khi sự thật còn cẩu huyết hơn cả cô tưởng tượng nữa.

Chỗ Phạm Hiểu Yến có quá nhiều chuyện thầm kín, lần nào Thạch Lập Hạ nghe cũng phải ngẩn người ra, thế giới nhỏ bé này sao mà lắm chuyện thế không biết.

“Bà nội không thích cha mình là vì cha mình giống cụ nội nhất.”

Thạch Lập Hạ ngẩn ra: “Chỉ có vậy thôi sao?”

Hình Phong cũng rất bất ngờ, thế này cũng được sao?

Gia đình anh vốn dĩ luôn hòa thuận, ai nấy đều bận rộn việc riêng nên rất ít khi có chuyện xích mích mẹ chồng nàng dâu hay mấy chuyện lặt vặt trong nhà, vòng tròn quan hệ của anh đa phần là mấy lão đàn ông.

Cũng không phải là mấy lão đàn ông không thích buôn dưa lê, từng người một cũng lắm lời lắm, có điều chủ đề câu chuyện hiếm khi xoay quanh mấy chuyện này, đặc biệt là không thích nhắc đến chuyện buồn phiền trong nhà, có chăng cũng chỉ than vãn vài câu chứ không đào sâu.

Trừ phi là chuyện tốt, dù sao đàn ông ai cũng sĩ diện cả, nên Hình Phong nhiều khi không thể hiểu và tưởng tượng nổi mấy chuyện vặt vãnh trong gia đình như thế này.

“Em lại chẳng biết cái mối quan hệ giữa bà nội và cụ nội như thế nào à, cụ nội đã mất bao nhiêu năm rồi mà bà nội thỉnh thoảng vẫn còn lôi ra mắng vài câu, cứ nhắc đến là lại bốc hỏa.”

Mối quan hệ giữa bà Triệu và mẹ chồng của bà cũng giống như nhiều gia đình khác, thuộc kiểu nước với lửa.

Bà Triệu trước kia cũng bị mẹ chồng hành hạ nên trong lòng căm hận vô cùng, mấy chục năm trôi qua mà giờ nhắc lại vẫn còn thấy tức giận.

Cũng chẳng có mâu thuẫn gì to tát, chỉ là mấy chuyện xích mích trong cuộc sống, cộng thêm cả hai đều là người có tính khí mạnh mẽ nên lại càng như nước với lửa.

“Thế thì cũng không đến mức đấy chứ, cha mình là con ruột của bà mà, em cảm giác bà nội coi cha như kẻ thù vậy.”

“Thế là em coi thường mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu rồi, em còn nhớ nhà lão Vương ở phía đông thôn không, cô con dâu trực tiếp bị mẹ chồng hành hạ đến mức mùa đông phải nhảy xuống sông, cứu về chẳng được bao lâu thì đổ bệnh mà c.h.ế.t.

Còn nhà bác Vinh nữa, mẹ chồng nàng dâu đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán. Giờ em mà gặp bà lão đó, bà ấy chắc chắn sẽ lôi em lại để nói xấu con dâu cho mà xem. Chị cũng là một ví dụ đây, ở nhà họ Cao chị chẳng phải đấu trí đấu dũng với bà già đó suốt đấy thôi.”

Thạch Nghênh Xuân liếc nhìn Hình Phong một cái, rồi nói nhỏ với Thạch Lập Hạ:

“Cái bà già đó đúng là có bệnh mà, hồi trước lúc còn ở chung ấy, thỉnh thoảng tối muộn bọn chị đang ở trong phòng thì bà ấy cứ thế lặng lẽ đi vào, nói là để đắp chăn cho con trai bà ấy, hoàn toàn chẳng thèm quan tâm xem trong phòng người ta đang làm gì.”

Tuy nói lấp lửng nhưng Thạch Lập Hạ vẫn hiểu ra ý tứ, Hình Phong đứng bên cạnh nghe thấy thế cũng không khỏi đỏ cả mang tai.

Thạch Lập Hạ vô cùng chấn động: “Thế lúc bà ấy thấy hai người đang bận thì bà ấy phản ứng thế nào ạ?”

Thạch Nghênh Xuân không nhịn được lườm một cái: “Người ta chẳng thèm quan tâm đâu, cứ nhất quyết phải đắp chăn cho con trai mới chịu, ngày hôm sau còn tìm chị bảo là đừng có làm con trai bà ấy mệt.”

Thạch Nghênh Xuân vốn dĩ là người bạo dạn, vả lại cũng là người đã kết hôn và có con rồi nên cô chẳng thấy có gì to tát cả, cứ thế thoải mái nói thẳng ra.

Thạch Lập Hạ há hốc mồm chẳng khép lại được: “Trên đời này thực sự có loại người như thế sao, trời đất ơi!”

Thạch Lập Hạ trước kia không phải là chưa từng nghe qua các ví dụ về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, phim ảnh cũng rất hay khai thác đề tài này, nhưng khi nó xảy ra ngay bên cạnh mình thì cô vẫn thấy choáng váng vô cùng.

Mấy người này rốt cuộc là đang nghĩ cái quái gì vậy chứ!

Hình Phong ở trong phòng bắt đầu thấy không thoải mái rồi, nhưng Thạch Nghênh Xuân dường như đã khơi mào được câu chuyện nên cứ thế tiếp tục phàn nàn:

“Sau này bọn chị khóa cửa lại thì bà ấy cứ đứng ở ngoài đập cửa thình thình. Không phải chị khoe chứ, cũng may là chị có sức khỏe tốt, chứ không thì cái nhà bọn họ đứa nào đứa nấy đều vô dụng như nhau thì đời này đừng hòng mà có cháu bế.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 329: Chương 329 | MonkeyD