Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 380
Cập nhật lúc: 09/01/2026 01:34
Bà Từ chung sống với Thạch Lập Hạ lâu như vậy cũng biết tính nết của cô.
Thạch Lập Hạ bình thường trông có vẻ rất dễ nói chuyện, vạn sự tùy tâm, nhưng thực ra trong lòng là người rất có chủ kiến.
Ba đứa trẻ vốn là con nuôi, lại là do Hình Phong đón về mà không hỏi ý kiến Thạch Lập Hạ, tuy hiện giờ cả nhà trông rất ổn nhưng bà Từ cũng đã làm dâu mấy chục năm, rất hiểu chuyện này đối với Thạch Lập Hạ mà nói vẫn có chút lấn cấn.
Vì vậy Thạch Lập Hạ muốn dạy bảo con cái thì đừng nói là bà, ngay cả Hình Phong cũng không tiện can thiệp quá nhiều, nếu không sẽ càng dễ gây ra mâu thuẫn.
Hổ Đầu tiến lại gần, Thạch Lập Hạ liền thấy có gì đó không ổn.
"Hổ Đầu, ngẩng đầu lên nào."
Hổ Đầu không dám cãi lời, ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, động tác rất chậm chạp, mặc dù đã đến nước này rồi nhưng vẫn không nén nổi ý muốn trốn tránh.
Thạch Lập Hạ vừa nhìn thấy mặt Hổ Đầu, chân mày lập tức cau lại.
Gương mặt nhỏ nhắn vừa mới được nuôi cho tròn trịa của Hổ Đầu có mấy vết bầm tím, một bên mắt bị đ.á.n.h đến tím bầm, vì đã bôi t.h.u.ố.c đỏ nên trông càng thê t.h.ả.m hơn.
Thạch Lập Hạ kéo bàn tay đang giấu sau lưng của Hổ Đầu ra, thấy tay được băng bó bằng gạc, vẫn còn lờ mờ thấy những vết m.á.u đỏ lốm đốm.
Một luồng khí nóng xộc thẳng lên não, đứa trẻ cô vất vả nuôi béo tốt thế này mà lại bị đ.á.n.h tơi tả đến vậy!
Thạch Lập Hạ hít một hơi thật sâu nỗ lực lấy lại bình tĩnh, trước khi chưa hiểu rõ chân tướng sự việc cô không thể định tính chuyện này được.
Bình tâm lại một lúc lâu Thạch Lập Hạ mới mở lời:
"Những vết thương này là thế nào?"
Hổ Đầu đỏ hoe mắt: "Con sai rồi, con không nên đ.á.n.h nhau với người ta."
Tùng T.ử cũng vội vàng nói: "Mẹ Mỹ ơi, anh cả không cố ý đâu ạ..."
Thạch Lập Hạ liếc Tùng T.ử một cái, ngắt lời cậu bé.
"Tùng T.ử con đừng nói vội, để anh cả con tự nói."
Ba đứa trẻ quan hệ rất tốt, luôn đi đâu cũng có nhau, có chuyện gì cũng cùng gánh vác.
Hai đứa nhỏ hơn thì không sao cả, điều đó cho thấy Hổ Đầu đ.á.n.h nhau ở trường, cũng chỉ có nơi này là ba anh em tách nhau ra.
Hổ Đầu ở trường biểu hiện luôn rất tốt, cậu bé tuy không phải là đứa trẻ thông minh nhất nhưng rất trân trọng cơ hội được đi học khó khăn này nên làm việc gì cũng rất nỗ lực, nghiêm túc.
Trẻ con ở độ tuổi này, chỉ cần là một đứa trẻ bình thường, sẵn lòng dồn tâm sức vào việc học thì sẽ không học quá tệ, vì thế thành tích của Hổ Đầu luôn rất khá, thường xuyên được điểm 10 tuyệt đối, thấp nhất cũng chưa bao giờ dưới 9,5 điểm.
Cậu bé ở trường cũng rất khiêm tốn, không thích gây chuyện vì sợ làm phiền đến bố mẹ.
Trước đây Thạch Lập Hạ có trao đổi với giáo viên, các thầy cô đều khen ngợi cậu bé là chính, cùng lắm chỉ nói tính cách hơi trầm, không hoạt bát như những đứa trẻ khác.
Trẻ con đôi khi rất tàn nhẫn, Hổ Đầu không cha không mẹ, lại từ nông thôn lên, xuất thân như vậy rất dễ bị những đứa trẻ xấu bắt nạt.
Vì thế có vài lần Thạch Lập Hạ cố tình để Hình Phong - một người trông có vẻ không dễ dây vào - đi đón con, chính là để răn đe những đứa trẻ hư kia, đừng tưởng Hổ Đầu là đứa trẻ hoang không ai quản, cậu bé có chỗ dựa hẳn hoi.
Nhưng phụ huynh đôi khi cũng chỉ có thể làm được ở một mức độ nhất định, đôi khi còn phải xem tính cách thiên bẩm của đứa trẻ nữa, Thạch Lập Hạ cũng không thể can thiệp quá nhiều, chỉ cần nghe Vệ Hồng nói Hổ Đầu không bị bắt nạt là được.
Chuyện cậu bé không mấy hòa đồng thì Thạch Lập Hạ cũng đành chịu, chỉ có thể bảo cậu bé lúc tan học hãy ra ngoài chơi nhiều hơn với lũ trẻ trong khu tập thể.
Cũng may có Tùng T.ử lôi kéo nên Hổ Đầu cũng kết giao được vài người bạn.
Giờ Hổ Đầu lại đ.á.n.h nhau, còn bị đ.á.n.h t.h.ả.m như vậy, trong lòng Thạch Lập Hạ rất lo lắng, liệu có phải Hổ Đầu bị bắt nạt quá đáng rồi không.
Thời gian qua cô thực sự không còn chú ý đến tình hình ở trường của bọn trẻ như trước nữa, không lẽ bị bắt nạt suốt mà cô không biết.
Thạch Lập Hạ hy vọng Hổ Đầu sẽ chủ động thú nhận với mình, không thể cứ mãi im thin thít như thế được, giờ là vết thương nhìn thấy được, nếu là vết thương không nhìn thấy mà cậu bé cứ im lặng thì Thạch Lập Hạ với tư cách là người giám hộ sẽ mãi mãi không biết, đến khi biết thì chuyện đã lớn rồi.
Hổ Đầu cúi đầu, tay cứ vân vê vạt áo, mím môi nói:
"Con, con xin lỗi, đều là lỗi của con, con không nên đ.á.n.h nhau ở trường."
"Đừng nói xin lỗi vội, hãy kể cho mẹ nghe diễn biến câu chuyện đã." Thạch Lập Hạ cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa nhất có thể.
Hổ Đầu trông thì có vẻ lanh lợi nhưng thực chất nội tâm lại nhạy cảm nhất, nếu cô hơi nghiêm khắc một chút thì đứa trẻ này có thể sẽ co vòi lại không dám nói thật nữa.
Hổ Đầu cũng biết tính cách của Thạch Lập Hạ nên cuối cùng cũng nói ra sự thật.
Khác với những gì Thạch Lập Hạ nghĩ, Hổ Đầu không hề bị người khác bắt nạt, càng không bắt nạt người khác, mà là thấy Đại Đầu bị người ta bắt nạt nên cậu bé lên can ngăn, kết quả là bị cuốn vào cuộc hỗn chiến.
Đại Đầu là cháu trai của bà Vương, từ khi bà Vương bắt đầu giúp Thạch Nghênh Xuân trông con, trong nhà có tiền dư dả nên bà lập tức cho đứa trẻ đi học ngay.
Đại Đầu vào lớp đúng lớp của Hổ Đầu và còn là bạn cùng bàn với Hổ Đầu.
Vì mối quan hệ giữa hai nhà nên Thạch Lập Hạ dặn Hổ Đầu phải chăm sóc Đại Đầu thật tốt.
Mặc dù Đại Đầu lớn tuổi hơn nhưng cậu bé là học kỳ hai mới chuyển vào lớp, nội dung học kỳ một là do bố dạy ở nhà nên ban đầu còn chưa thích nghi lắm.
Hai đứa trẻ trước đây cũng từng chơi với nhau, còn cùng nhau đi đào giun, quan hệ cũng khá tốt nên hai đứa rất vui mừng vì ở trường đã có bạn.
"Nhà trường giao nhiệm vụ đi 'Đào hầm sâu', Đại Đầu không đi được, Lý Đại Quân cầm đầu mắng Đại Đầu là con của Việt gian, còn dùng đá ném cậu ấy, con ngăn bọn họ lại thì bọn họ đ.á.n.h con, sau đó con liền đ.á.n.h nhau với bọn họ."
Hổ Đầu tuy cúi đầu nói chuyện nhưng giọng nói rõ ràng, từ ngữ điệu có thể nghe ra cậu bé tuy rất lo lắng Thạch Lập Hạ sẽ nổi giận nhưng từ đáy lòng cậu bé không hề cảm thấy mình làm sai.
Chiến dịch 'Đào hầm sâu' (thâm quật động) hiện đang được triển khai rầm rộ, Thạch Lập Hạ cũng được phân công, hai ngày nữa cô cũng phải đi.
Dưới góc nhìn của thế hệ sau, chiến dịch này không phát huy tác dụng vì mọi người biết đã không có chiến tranh hạt nhân xảy ra, nhưng vào lúc bấy giờ điều đó là vô cùng cần thiết, vì tình hình quốc tế phức tạp, rất có khả năng chiến tranh sẽ lại bùng nổ, nếu không chuẩn bị sẵn sàng, vạn nhất có chuyện gì thì đó sẽ là t.h.ả.m họa mang tính quốc gia.
