Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 406
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:01
Họ không bên nào thuyết phục được bên nào, thế là hai phe phái tranh đấu với nhau. Thực ra nói trắng ra thì đó chính là sự tranh giành quyền lực, vào lúc này không bên nào chịu dễ dàng từ bỏ.
Thần tiên đ.á.n.h nhau, tôm cá vạ lây, khoa tuyên truyền hiện tại khiêm tốn hơn nhiều, không giống như trước đây vì tranh giành vị trí trưởng khoa mà người của khoa tuyên truyền tìm đủ mọi cách để thể hiện sự hiện diện của mình.
Khi Thạch Lập Hạ tan làm đang đi trên đường, cô đang mải suy nghĩ về ảnh hưởng của chuyện này đối với mình thì bỗng thấy có một bóng người chặn đường cô.
Cô ngước mắt nhìn, là Thạch Niên Niên đã lâu không gặp.
Sắc mặt của Thạch Niên Niên hiện tại tốt hơn nhiều so với hồi ở dưới quê, thậm chí còn tốt hơn cả lúc ở nhà Thạch Doanh Doanh.
Cô ta ưỡn cái bụng vẫn còn rất phẳng lì của mình, nhìn cô với vẻ mặt đầy đắc ý.
Thạch Lập Hạ nhìn bộ dạng này của Thạch Niên Niên là có thể đoán được đại khái mục đích cô ta đến tìm mình, thế là trực tiếp coi như không thấy mà bước ngang qua cô ta.
Thạch Niên Niên làm sao chịu để cô rời đi như vậy, cô ta bước sải một bước chặn đường cô: "Thạch Lập Hạ, cô không có mắt à, tôi là một người lớn đứng lù lù ở đây mà cô dám coi như không thấy."
"Ồ, hóa ra là cô à, hèn chi nãy tôi thấy cái lỗ mũi này quen quen, hóa ra là cô."
Thạch Niên Niên nghe vậy liền tức giận không thôi, nhưng nghĩ đến mục đích đến đây của mình, cô ta lại kìm nén cơn giận trong lòng xuống.
Cô ta nhìn Thạch Lập Hạ từ trên xuống dưới với vẻ không tốt đẹp gì, thở dài lắc đầu nói:
"Chị Lập Hạ, chị kết hôn cũng được hơn hai năm rồi nhỉ? Sao cái bụng chẳng thấy có động tĩnh gì thế này. Em đây mới kết hôn là đã có rồi, chúng ta đều là chị em, sao lại khác nhau thế chứ. Không phải em là em gái mà nói chị đâu, phụ nữ quan trọng nhất là phải sinh con đẻ cái, nếu không thì có giỏi giang đến mấy cũng vô dụng thôi."
Thạch Niên Niên khi nói những lời này còn cố tình ưỡn lưng, nhẹ nhàng xoa bụng mình, cứ như thể cái bụng đã lớn lắm sắp sinh đến nơi vậy.
Thạch Lập Hạ có chút cạn lời, không hiểu nổi mạch suy nghĩ của cô ta, cô cũng đâu có thể hiện là mình rất muốn có con đâu, sao lại khiến Thạch Niên Niên có ảo giác rằng mình sẽ cảm thấy buồn phiền khi nghe tin như vậy chứ?
"Ồ, vậy chúc mừng cô nhé."
Đối với kiểu khiêu khích này của Thạch Niên Niên, Thạch Lập Hạ chẳng buồn buồn đáp trả.
"Tôi biết trong lòng cô đang nghĩ gì mà." Thạch Niên Niên vẻ mặt đầy đắc ý.
Thạch Lập Hạ lúc này ngược lại cảm thấy hứng thú, rất muốn biết Thạch Niên Niên nghĩ cô đang nghĩ gì.
Thạch Lập Hạ giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt đầy khâm phục:
"Có t.h.a.i rồi đúng là khác hẳn nha, còn tăng thêm cả trí thông minh nữa, ngay cả tôi nghĩ gì cô cũng biết. Người ta nói m.a.n.g t.h.a.i là ngốc đi ba năm, đây tuyệt đối là tin đồn nhảm mà! Trước đây đầu óc cô có thể bán với giá gốc, đẻ thêm mấy đứa nữa chắc chắn có thể thành đồ cổ rồi."
Thạch Lập Hạ vỗ vỗ vai cô ta, biểu cảm đặc biệt nghiêm túc, giống hệt như lúc làm tuyên truyền bình thường vậy, một lòng hướng về mặt trời, chỉ thiếu điều đeo khăn quàng đỏ trước n.g.ự.c nữa thôi.
Thạch Niên Niên bị sự mỉa mai này làm cho cả người khó chịu, nếu mắng thẳng mặt cô ta thì cô ta còn thấy là do ghen tị, đằng này lại làm thế này khiến cô ta cảm thấy mình như một kẻ ngốc vậy.
"Tôi... tôi đều là vì tốt cho cô thôi, cô đừng có mà coi thường. Tôi nghe nói đàn ông lái xe đường dài đều không trung thực đâu, nếu cô mà vẫn chưa có con, sau này bị người ta cướp mất chồng thì cũng là đáng đời thôi."
"Vậy thì thực sự cảm ơn cô quá nhé." Thạch Lập Hạ nắm lấy hai bàn tay cô ta đầy xúc động, giống như cuộc gặp gỡ của những người thắng trận vậy.
Thạch Niên Niên bị cô làm cho không biết phải làm sao, tức giận rút tay ra:
"Thạch Lập Hạ, tôi đang nói chuyện t.ử tế với cô đấy, cô làm cái gì thế hả!"
Thạch Lập Hạ chớp chớp mắt, biểu cảm vô cùng chân thành: "Tôi đang nghiêm túc nghe cô chỉ đạo công việc đây mà."
"Cô đừng có mà không biết lòng tốt của người khác, tôi đều là vì tốt cho cô cả đấy." Thạch Niên Niên không ngờ cô lại có thái độ này, hoàn toàn khác với dự tính của cô ta.
Kiểu cãi nhau của Thạch Niên Niên nếu không phải là thẳng thừng thì cũng là mỉa mai lạnh lùng, chưa thấy ai kỳ quặc thế này bao giờ, khiến cô ta cũng không biết phải phản ứng ra sao.
"Em gái yêu quý của tôi ơi, tôi thực sự cảm động quá đi mất, trên đời này chỉ có cô là quan tâm đến tôi nhất thôi."
"Ai quan tâm cô chứ!"
"Tôi biết cô ngoài miệng thì độc địa nhưng trong lòng lại mềm yếu, tôi đều hiểu mà." Thạch Lập Hạ ôm n.g.ự.c.
Thạch Niên Niên bị bộ dạng bất cần đời của Thạch Lập Hạ làm cho tức điên lên, cãi nhau phải có qua có lại mới tiếp tục được, cứ thế này vài lần là thấy nản ngay.
Thạch Niên Niên là tính tình nóng nảy, hoàn toàn không chịu nổi như vậy, nói những lời độc địa đến mấy cũng vô ích, ngược lại còn bị tức đến đau cả đầu.
"Đừng kích động, đừng kích động, cô đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, đây là bảo bối quý giá mà, nhà họ Trần đều trông cậy vào đứa bé trong bụng cô đấy, nhà họ Thạch chúng ta cũng đều chỉ trông chờ vào nó thôi."
Thạch Lập Hạ cường điệu che chở cho cô ta, làm như chỉ cần một chút sơ sẩy là Thạch Niên Niên sẽ vỡ tan tành vậy.
"Thạch Lập Hạ, cô bớt cái thói mỉa mai đó đi!" Thạch Niên Niên tức giận quát.
Thạch Lập Hạ thở dài một tiếng thật sâu, vẻ mặt bất đắc dĩ, ánh mắt giống như nhìn một đứa trẻ nghịch ngợm:
"Ngoan nào, vuốt lông cái, không giận nữa nhé."
Thạch Niên Niên bị cái vẻ điên khùng này của cô làm cho luống cuống, trực tiếp bắt đầu buông lời thô tục, Thạch Lập Hạ không hề d.a.o động, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều, khiến Thạch Niên Niên nổi hết cả da gà.
Thạch Niên Niên mắng đến khô cả cổ, Thạch Lập Hạ cứ đứng một bên nhìn cô ta.
"Tạm dừng một lát nhé, tôi phải về ăn cơm đã, mai cô cứ tiếp tục nhé."
Cái vẻ Thạch Lập Hạ hoàn toàn không coi mình ra gì khiến Thạch Niên Niên càng thêm tức giận nhưng lại không làm gì được cô.
Thạch Lập Hạ đúng là một kẻ bất cần, da mặt dày như tường thành, có sỉ nhục thế nào cũng không làm cô nổi giận được.
Đối với việc mình sống tốt, cô cũng chẳng có cảm giác gì, cứ như đang đùa giỡn với mèo vậy, điều này khiến Thạch Niên Niên chẳng còn hứng thú để cãi vã tiếp nữa.
Thay vì như trước đây, nếu Thạch Niên Niên không thắng được bằng lời nói thì sẽ động tay động chân rồi, nhưng cô ta cũng lo lắng đứa bé gặp chuyện, lần này đến đây chỉ đơn giản là muốn khoe khoang, muốn khoe mình sống tốt trước mặt Thạch Lập Hạ, muốn áp đảo Thạch Lập Hạ một đầu.
Nhưng đứa bé này chính là sự đảm bảo cho cuộc sống tốt đẹp sau này của cô ta, tuyệt đối không được làm bậy, chỉ có thể tức tối khạc một tiếng rồi tự mình quay lưng bỏ đi, trước khi đi không quên để lại những lời hăm dọa.
Thạch Lập Hạ nhìn bóng lưng cô ta đi xa, lắc đầu đi về nhà, cảm thấy vô cùng cạn lời với hành động này của cô ta, khoe khoang cái nỗi gì không biết.
Nhưng nghĩ lại Thạch Niên Niên cũng mới có mười mấy tuổi, Thạch Lập Hạ cười cười không để tâm nữa.
