Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 433
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:05
Tào Vinh Muội luôn bất mãn với bố mẹ chồng vì cảm thấy họ thiên vị.
Ở nhà cô ta không ít lần đối đầu với mẹ chồng, cũng chẳng thiếu lần nói xấu bà ở bên ngoài, nhưng giờ nhìn thấy cảnh này vẫn cảm thấy bùi ngùi.
Vợ chồng cô ta đối xử với bà cụ như vậy là vì những năm qua bà cũng đối xử với bọn họ như thế, nhưng bà đối với nhà bác cả đâu có vậy. Dù không hỏi han ân cần như đối với chú tư, nhưng lợi lộc thì chẳng thiếu chút nào, có thể nói bà Triệu cho bác cả Thạch nhiều đồ hơn hẳn cho Thạch Quảng Hoa.
Kết quả thì sao, nuôi ra được một đứa con trai như thế.
Nếu lúc đầu đối xử tốt được bằng một nửa như vậy với Thạch Quảng Thuận, thì thái độ nhà họ cũng sẽ không như bây giờ, họ sẽ phụng dưỡng bà cụ chu đáo.
Bà già họ Triệu vốn chẳng bao giờ thích Thạch Quảng Thuận, từ nhỏ anh đã không được nuôi bên cạnh bà, bà cảm thấy anh thân thiết với mẹ chồng mình hơn, lại thấy Thạch Quảng Thuận trông giống mẹ chồng nên nhìn là thấy ghét.
Năm đó bà Triệu còn suýt nữa bán Thạch Quảng Thuận cho một bà góa già làm con rể ở rể, nếu không phải Thạch Quảng Thuận tự mình cứng cỏi thì chắc chắn giờ không có cuộc sống như thế này, cứ nhìn Thạch Quảng Sơn thì biết.
Cái thân trâu ngựa trong nhà, làm nhiều nhất, được hưởng ít nhất, vợ con đều phải chịu khổ theo.
Ngày hôm sau, Thạch Quảng Thuận, Thạch Quảng Sơn và Thạch Quảng Hoa đều từ đại đội chạy tới thành phố, bác cả Thạch cuối cùng cũng xuất hiện.
Bác ta không thể không xuất hiện, vì ba anh em vừa đến Nam Thành đã không đi thẳng đến nhà máy cơ khí mà lại tới đơn vị công tác của bác cả.
Giờ mọi người trong đơn vị bác cả đều biết mẹ ruột bác ta bị bệnh, ba đứa em trai đều từ dưới quê lên thăm, bác ta mà không đi thì thật là không còn gì để nói.
Lúc bác cả Thạch rời khỏi đơn vị, sắc mặt vẫn còn có chút khó coi.
“Sao các chú lại tìm đến tận nhà máy thế này, có biết làm vậy ảnh hưởng không tốt không.”
Thạch Quảng Hoa liếc xéo bác ta một cái, do bác cả mãi không giúp tìm việc làm cho anh ta và Thạch Vĩnh Hào, trong khi con rể chỉ trong nháy mắt đã tìm được cho Thạch Vĩnh Hào một công việc thời vụ, nên anh ta chẳng thèm nể mặt người anh cả này nữa.
“Anh cả, anh nói thế mà nghe được à, nếu không phải năm đó mẹ nhường công việc cho anh, anh lấy tư cách gì mà bàn chuyện ảnh hưởng hay không? Nếu anh sợ ảnh hưởng, được thôi, nhường công việc lại cho em, để ngày nào mọi người cũng vì chuyện của mẹ mà đến tìm em, em chẳng sợ bị ảnh hưởng tí nào.”
“Chú bớt nói nhăng nói cuội đi.” Bác cả Thạch mắng, “Thời gian trước mẹ đều là do con gái Doanh Doanh nhà tôi chăm sóc đấy.”
“Để một đứa cháu gái đã lấy chồng chăm sóc mẹ ruột, mà cũng mở miệng nói được.” Thạch Quảng Hoa đảo mắt, “Hơn nữa, vốn dĩ phải là nhà anh nuôi mẹ già, đây là chuyện đã giao hẹn từ trước rồi.”
“Có đứa con nào như các chú không, mẹ vất vả nuôi các chú khôn lớn, còn trông giúp bao nhiêu đứa cháu, kết quả lúc mẹ già rồi thì lại muốn hất hủi bà cụ, đây là vấn đề tư tưởng tác phong. Chúng ta hiện giờ không chỉ làm xây dựng, không chỉ nâng cao kinh tế mà còn phải chú trọng xây dựng tinh thần…”
Bác cả Thạch lại bắt đầu giảng giải đủ thứ đạo lý chính sách, ra dáng chuẩn bị nói thao thao bất tuyệt ba ngày ba đêm, Thạch Quảng Thuận trực tiếp ngắt lời:
“Xe buýt tới rồi, mau lên xe thôi. Mọi người cầm sẵn tiền vé trên tay đi, lên xe mới lôi ra coi chừng bị móc túi đấy.”
Lời này là nói với bác cả Thạch, nếu không nhắc thì chắc chắn bác ta sẽ lỳ ra không trả tiền.
Vừa nãy lúc đi xe, Thạch Quảng Hoa đã muốn chiếm hời của Thạch Quảng Thuận, nói cái gì mà bảo anh trả hộ trước, sau này trả lại, liền bị Thạch Quảng Thuận mắng ngược lại.
Thạch Quảng Sơn lẳng lặng lôi ra mấy tờ tiền lẻ một xu hai xu, trong túi anh chẳng có tiền, bình thường đều giao hết cho bà Triệu rồi.
Thời gian này bà Triệu không có nhà, nếu không có con gái trợ cấp, nhà anh chắc đến muối cũng chẳng có mà ăn.
Tiền vé xe lần này cũng là do mấy đứa con gái đã lấy chồng gom góp cho, bọn chúng cũng chẳng có tiền nên đến tiền hào cũng chẳng có mấy tờ, đa số là tiền xu lẻ.
Bác cả Thạch chắp tay sau lưng, không có vẻ gì là muốn động đậy.
Đợi xe đến, Thạch Quảng Thuận kéo Thạch Quảng Sơn chen thẳng lên xe, Thạch Quảng Hoa cũng nhanh tay lẹ mắt bám theo ngay, đợi đến khi bác cả Thạch phản ứng lại thì ba người em đã chen vào trong xe rồi, bác ta bị dòng người xô đẩy ra phía sau.
Lên được xe rồi, bác ta cách ba người em rất xa, ở giữa chen chúc bao nhiêu là người, không tài nào đứng gần nhau được.
Người bán vé đòi tiền, bác cả Thạch phóng tầm mắt ra phía sau, nhưng người đông quá, áp căn không nhìn thấy ai.
Người bán vé thấy bác ta đờ người ra hồi lâu không phản ứng, liền cất giọng oang oang quát:
“Mau đưa tiền đi, trong xe đông người thế này mà ai cũng lề mề như ông thì tôi còn thu tiền vé được nữa không!”
Bác cả Thạch bị chen lấn đến phát bực, lại bị bao nhiêu người nhìn chằm chằm, không còn cách nào khác đành móc ra một hào đưa cho người bán vé.
Từ bên này không có xe đi thẳng đến nhà máy cơ khí, ở giữa còn phải đổi xe hai lần, lần thứ hai bác cả Thạch bám sát nút ba người em, lần này không bị tách ra nữa.
Tuy nhiên chưa đợi bác ta kịp mở miệng, Thạch Quảng Thuận đã nhanh ch.óng đưa tiền cho người bán vé, và nói:
“Anh cả, tiền xe của em em tự trả, anh đừng trả hộ em. Anh tuy là người duy nhất trong bốn anh em chúng ta ăn cơm nhà nước ở thành phố lớn, nhưng chúng em cũng không thể chiếm hời của anh được, để người ta khỏi bảo người nhà quê chúng em chỉ biết đào mỏ.” Giọng Thạch Quảng Thuận rất lớn, những người xung quanh đều nghe thấy hết.
Thạch Quảng Thuận tuy trông không giống nông dân, ăn mặc chỉnh tề không kém gì bác cả Thạch, nhưng Thạch Quảng Sơn bên cạnh anh rõ ràng là bộ dạng một lão nông thực thụ, quần áo trên người còn có mấy miếng vá, nhìn là biết hoàn cảnh khá khó khăn.
Bác cả Thạch định nói gì đó đành phải nuốt ngược vào trong, cũng không dám khách sáo, bác ta đã nhìn thấy ánh mắt lóe sáng của Thạch Quảng Hoa rồi.
Bác ta cười gượng gạo, chỉ trả tiền xe cho mình, nhưng vẫn không nhịn được bồi thêm một câu: “Sao các chú lại khách khí với anh thế.”
Thấy Thạch Quảng Hoa sắp mở miệng, bác ta vội vàng lách ra phía sau, kiên quyết không cho Thạch Quảng Hoa cơ hội chiếm hời.
Lần lên xe thứ ba, bác cả Thạch không dám tham chút lợi nhỏ này nữa, ba đứa em trai này đều là loại bủn xỉn, có mấy xu mấy hào mà cũng chẳng nỡ bỏ ra, hèn gì từng tuổi này rồi mà vẫn chẳng làm nên trò trống gì.
Bác cả Thạch cố ý quên mất rằng Thạch Quảng Thuận giờ đã khác xưa rồi, không chỉ giữ chức vụ ở công xã mà còn là giám đốc nhà máy đồ hộp.
Bác ta luôn cảm thấy Thạch Quảng Thuận chỉ là làm loạn, trước đó nhận được tin còn gọi điện về phê bình anh, bảo anh đừng lấy tiền của công mà làm càn, anh không phải là cái loại vật liệu đó. Bảo anh từ chức giám đốc nhà máy đồ hộp đi, để sau này lỡ có chuyện lớn thì không thể cứu vãn được.
