Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 437
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:06
Bác ta cứ như lãnh đạo đi thị sát vậy, chỗ nào làm không tốt là chỉ điểm đôi câu, mọi người đều ngoan ngoãn nghe theo.
Đặc biệt là Thạch Quảng Hoa, luôn tích cực tán thành và hưởng ứng bác ta, khiến bác ta cảm thấy rất có thành tựu.
Giờ Thạch Quảng Hoa thay đổi rồi, khiến bác ta thấy khó mà chấp nhận được.
“Chú tư! Chú có thái độ gì vậy!”
“Tôi thái độ gì? Tôi thái độ này đấy.”
Thấy hai anh em sắp cãi nhau to trong phòng bệnh, Thạch Quảng Thuận bùi ngùi nói:
"Đây là bệnh viện, có gì thì về nhà mà nói, còn chê chưa đủ mất mặt sao."
Hai anh em lúc này mới sực tỉnh thấy bên ngoài có bao nhiêu người đang nhìn, mấy người trong phòng bệnh cũng vểnh tai lên nghe.
Bác cả Thạch và Thạch Quảng Hoa lườm Thạch Quảng Thuận một cái, nhưng cũng không tranh chấp nữa.
Bà già họ Triệu lúc thì nhìn con trai cả, lúc thì nhìn con trai út, trong lòng vô cùng sốt ruột, chỉ sợ bọn họ nảy sinh hiềm khích.
Nghĩ đến đây bà lại không nhịn được mà trừng mắt nhìn Thạch Niên Niên một cái, nếu không phải cô ta không biết điều thì đâu đến nông nỗi này.
Cứ nhận hết trách nhiệm về mình đi thì có sao, dù sao đến lúc đó người bồi thường cũng là nhà họ Trần, đúng là uổng công lớn tưng đây tuổi đầu mà chẳng có chút tâm nhãn nào.
Bảo vệ được Thạch Vĩnh Hào, sau này nó ở nhà chồng có bị ăn h.i.ế.p mới có người giúp một tay.
Dù bà Triệu không thể chấp nhận được chuyện Thạch Vĩnh Hào và Trần Dương tằng tịu với nhau, nhìn thấy hai đứa ôm ôm ấp ấp còn hôn môi là bà choáng váng ngất xỉu ngay.
Nhưng giờ nghĩ lại thấy mình cũng chuyện bé xé ra to quá, Thạch Vĩnh Hào là con trai, kiểu gì cũng không thiệt thòi.
Chuyện này chắc chắn là do Trần Dương quyến rũ trước, anh ta kéo người ta xuống nước thì phải chịu trách nhiệm, nhất định phải giúp Thạch Vĩnh Hào có được công việc chính thức.
Hai đứa sau này sẽ thế nào, bà Triệu chẳng thèm lo.
Thạch Vĩnh Hào là do bà nhìn lớn lên, tính nết thế nào bà hiểu rõ nhất, nó chắc chắn sẽ kết hôn với đàn bà thôi, giờ chẳng qua là chơi đùa với người ta một chút, đàn ông chứ có phải đàn bà đâu mà lo.
Bà già họ Triệu đã tính toán kỹ càng rồi, đẩy trách nhiệm khiến bà bị kích động lên đầu Thạch Niên Niên và Trần Dương, đến lúc đó cứ nói là hai vợ chồng bọn nó cãi nhau làm bà bị kích động mới thành ra thế này.
Thạch Niên Niên bây giờ m.a.n.g t.h.a.i cái rễ của nhà họ Trần, bọn họ muốn giữ cái rễ này thì nhà họ Trần phải đứng ra gánh vác trách nhiệm, bỏ tiền bỏ sức là điều hiển nhiên.
Chuyện này lại do Trần Dương không biết xấu hổ gây ra, nên bọn họ phải chịu trách nhiệm.
Như vậy thì nhà lão Tứ sẽ không vì chuyện này mà chịu thiệt, Thạch Niên Niên dù sao cũng là con gái đã lấy chồng, như bát nước hắt đi rồi, nghiệp do cô ta và chồng tạo ra sao có thể trách lên đầu nhà lão Tứ được.
Kết quả là cái đứa ngu ngốc Thạch Niên Niên này lại hét toáng sự thật ra, chẳng phải là làm trò cười cho thiên hạ sao.
Bà già họ Triệu trong lòng nóng như lửa đốt, mình đã tính toán xong xuôi cả rồi, hiềm nỗi bây giờ muốn nói chuyện quá khó khăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn lão Đại và lão Tứ tranh cãi ở đó.
Khổ nỗi lão Tam là một khúc gỗ, chẳng biết khuyên can lấy một câu! Lão Nhị thì thông minh rồi đấy, kết quả hận không thể đứng một bên đổ thêm dầu vào lửa.
Bà già họ Triệu có vạn điều tính toán, nhưng khi "phần cứng" không cho phép thì cũng chỉ đành uất ức nén trong lòng.
Nhà họ Thạch để tránh làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi, tất cả đều rời khỏi phòng bệnh, kéo nhau đến nhà Thạch Doanh Doanh để bàn bạc chuyện chăm sóc bà Triệu.
Còn về phần bà Triệu, vẫn là Thạch Doanh Doanh thuê hộ lý chăm sóc tạm thời, hiện giờ chưa bàn bạc xong chuyện phụng dưỡng bà Triệu sau này thế nào nên chẳng ai muốn ở lại đó cả.
Thạch Doanh Doanh với tư cách là vợ phó giám đốc nhà máy, bà Triệu trước đó luôn ở cùng nhà với bọn họ, giờ chị cũng bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan, không thể không chịu trách nhiệm.
Thạch Doanh Doanh trong tay có tiền, cũng không tiếc chút công sức này, chuyện gì có thể giải quyết bằng tiền thì đều không thành vấn đề.
Bác cả Thạch vừa vào nhà đã trực tiếp bày tỏ thái độ: “Chuyện này là do nhà lão Tứ gây ra, vậy thì nên để nhà chú ấy chăm sóc. Lão Tứ à, không phải anh cả nói chú đâu, chú giáo d.ụ.c con cái kiểu gì vậy, giờ lại để xảy ra cái chuyện nhục nhã thế này! Chú làm bố kiểu gì mà chẳng để tâm chút nào thế.”
Thạch Quảng Hoa nghẹn họng: “Anh cả đừng có mà nói nhăng nói cuội với tôi, lúc đầu đã giao hẹn rồi, anh lấy công việc của mẹ thì mẹ già là do anh phụng dưỡng, cái này đi đến đâu cũng là quy tắc như vậy.”
Hai người lại bắt đầu lải nhải mấy lời cũ rích đó, khiến Thạch Quảng Thuận và Thạch Quảng Sơn không xen vào được.
Thạch Quảng Thuận cũng không vội, cứ để bọn họ cãi nhau đi, đợi đến lúc nhớ tới bọn họ rồi hẵng hay.
Chẳng bao lâu sau, bác cả Thạch và Thạch Quảng Hoa đang ngồi thong dong một bên, lại kéo bọn họ vào cuộc chiến.
Bác cả Thạch: "Chúng ta đều là do mẹ sinh ra nuôi nấng, làm người thì phải biết hiếu thuận. Quảng Thuận, điều kiện của chú giờ ngày càng tốt lên, nên gánh vác nhiều hơn một chút."
Thạch Quảng Hoa: “Lão Tam, chú sinh ra bao nhiêu là cái đồ lỗ vốn, chẳng biết gia đình đã phải bù đắp bao nhiêu tiền, mẹ đã phải tốn bao nhiêu tâm tư vì chú, chú nếu có lương tâm thì nên nhận trách nhiệm chăm sóc mẹ.”
Thạch Quảng Sơn là người thật thà, luôn cần mẫn làm việc, nhưng bảo anh chăm sóc bà cụ thì được, chứ bảo anh bỏ tiền ra thì một xu cũng không có, bắt buộc mọi người phải cùng gánh vác.
Thạch Quảng Sơn giờ cũng đã có con trai rồi, anh cũng phải tính toán cho con trai mình, không thể giống như trước đây chuyện gì cũng ôm hết vào người.
Mọi người đều biết hoàn toàn không quan tâm đến bà cụ là không được, nhưng ai cũng đang cố gắng đẩy trách nhiệm lên đầu người khác, mình chỉ nhận phần nhỏ.
Phòng khách cãi vã ầm ĩ, tiếng to nhất chính là bác cả Thạch và Thạch Quảng Hoa, một người muốn để bà cụ ở lại quê, một người muốn để bà cụ ở lại thành phố.
Một bên là quê hương khó rời, một bên là môi trường y tế cực kỳ thuận tiện, ai cũng có lý, ai cũng không thuyết phục được ai.
Đám vãn bối cứ đứng nhìn, không hề lên tiếng.
Ba đứa con nhà lão Nhị đều rất bình tĩnh, Thạch Vĩnh Hào và Thạch Niên Niên thì như kẻ thù, không ngừng đấu khẩu châm chọc nhau.
“Đủ rồi! Đừng cãi nhau nữa!”
Thạch Quảng Thuận đột nhiên hét lên, làm mọi người giật mình.
Thạch Doanh Doanh giật thót tim, may mà lúc nãy chị đã bảo bảo mẫu đưa mấy đứa trẻ ra ngoài rồi, nếu không dù có đang ngủ ở trên lầu cũng sẽ bị dọa cho tỉnh mất.
Bác cả Thạch không vui, đây rõ ràng là đang thách thức quyền uy của bác ta: “Lão Nhị, chú làm cái gì vậy!”
“Mọi người không cần cãi nhau nữa.” Thạch Quảng Thuận lạnh mặt. “Bình thường ai cũng mở miệng là nói mình hiếu thảo, kết quả thật đến lúc mấu chốt, bàn tính trong lòng gẩy lạch cạch hết cả rồi.
Lúc mẹ xương cốt còn cứng cáp, ai cũng muốn kéo mẹ về bên cạnh mình, bắt mẹ giúp trông cháu, giúp làm việc nhà. Giờ mẹ bệnh rồi liệt rồi, ai nấy đều muốn đẩy bà cụ ra ngoài, có đứa con nào như các anh không, mẹ mà biết chắc sẽ đau lòng đến mức nào!”
