Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 450
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:08
Hiện tại đã thanh lọc được những kẻ vô dụng đó đi, nên đã nhường chỗ cho nhân tài rồi. Nhưng trong số những người đó không ai có được sự nhạy bén và khéo léo như Thạch Lập Hạ, thường thì họ chỉ được một trong hai. Hơn nữa Thạch Lập Hạ rõ ràng là người thấy rộng biết nhiều hơn, khứu giác cực kỳ nhạy bén, năng lực cá nhân và thiên phú đều rất mạnh. Đặc biệt là trước mặt người nước ngoài, ưu thế lại càng rõ rệt hơn. Cô luôn có thể giữ được sự bình tĩnh, tràn đầy tự tin, không để lộ vẻ khiếp nhược cũng không quá ngông cuồng, chừng mực được nắm bắt vừa vặn.
Vì vậy Cố Chính Canh hiện tại cảm thấy Thạch Lập Hạ thích hợp đến phòng tiêu thụ hơn, chịu trách nhiệm đối ngoại chứ không nên ở lại trong xưởng. Có điều nếu ở lại Văn phòng xưởng thì không chỉ có lợi cho việc thăng tiến mà công việc cũng tương đối ổn định, không giống như phòng tiêu thụ chắc chắn là phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi.
Bây giờ tuy nói phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, nhưng đại đa số mọi người vẫn cảm thấy phụ nữ nên ở nhà chăm chồng nuôi con, dành nhiều tâm sức hơn cho gia đình, rất nhiều phụ nữ bản thân họ cũng nghĩ như vậy. Nhưng nếu làm việc ở phòng tiêu thụ, thường xuyên phải chạy bên ngoài thì sẽ không thể chăm lo cho gia đình được. Hơn nữa việc chạy vầy bên ngoài cũng có rủi ro, điều này đối với phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ trẻ mà nói sẽ gặp nhiều thách thức và nguy hiểm hơn so với nam giới khi đảm đương cùng một công việc. Vì thế Cố Chính Canh cũng chỉ đưa ra ý kiến của mình, còn về việc Thạch Lập Hạ nên lựa chọn thế nào thì còn tùy thuộc vào bản thân cô và gia đình cô nghĩ sao.
Thạch Lập Hạ không trực tiếp đưa ra câu trả lời, nói rằng mình cần suy nghĩ thêm. Hiện tại Thạch Lập Hạ vẫn ở lại tiểu tổ tuyên truyền để dẫn dắt những người mới tiếp quản, giúp họ nhanh ch.óng thích nghi với công việc, cũng là để dành thời gian cho Thạch Lập Hạ suy nghĩ.
Thạch Lập Hạ vừa bước ra khỏi văn phòng của Cố Chính Canh không bao lâu thì Phạm Hiểu Yến, một "kẻ hóng hớt" chính hiệu, đã biết chuyện và tìm tới. Phạm Hiểu Yến cảm thán: "Đổi lại là người khác thì đã đưa ra quyết định từ lâu rồi, chỉ có cô là còn phải cân nhắc." Nếu Thạch Lập Hạ là nam giới thì còn khó nói, chứ nữ giới thì cơ bản đều sẽ chọn Văn phòng xưởng. Đặc biệt là điều kiện kinh tế gia đình Thạch Lập Hạ khá tốt, không cần phải cân nhắc các yếu tố khác, hơn nữa đãi ngộ ở Văn phòng xưởng cũng không tệ. Chồng Thạch Lập Hạ làm lái xe đường dài, nếu Thạch Lập Hạ lại chạy tiêu thụ bên ngoài nữa thì chẳng còn ai trông nom nhà cửa cả. Trong trường hợp này thường thì phụ nữ sẽ hy sinh ở lại nhà. Đặc biệt là Hình Phong vẫn luôn bôn ba bên ngoài, người ở lại càng nên phối hợp để quán xuyến gia đình.
Thạch Lập Hạ mỉm cười: "Ai cũng giống nhau thì còn gì là thú vị nữa?"
Phạm Hiểu Yến bật cười: "Người ta chỉ sợ mình không giống người khác, cô thì hay rồi, cái gì cũng muốn là độc bản."
"Đó mới là em, một ngọn pháo hoa khác biệt." Thạch Lập Hạ hất tóc.
Phạm Hiểu Yến lườm cô một cái, chân thành khuyên nhủ: "Nghe chị khuyên một câu, Hình Phong cậu ta đúng là rất tốt, nhưng cô cũng không thể vì cậu ta dễ tính mà muốn làm gì thì làm. Đã thành vợ chồng thì không thể chuyện gì cũng tùy hứng theo ý mình được, cũng phải nghĩ cho tổ ấm nhỏ của mình một chút. Hai người bây giờ chưa có con, dù sao cũng phải nghĩ đến sau này."
Thạch Lập Hạ gật đầu, bày tỏ mình sẽ cân nhắc kỹ lưỡng và bàn bạc với Hình Phong. Cô không hề phản cảm với lời giáo huấn như thế này, đối phương cũng là đang nhắc nhở cô chứ không phải lên mặt chỉ trích. Chuyện lớn như vậy Thạch Lập Hạ chắc chắn phải đ.á.n.h tiếng với Hình Phong một câu, hai vợ chồng phải cùng bàn bạc.
Ăn xong cơm tối, Thạch Lập Hạ và Hình Phong để lũ trẻ ở nhà rồi tự đi dạo, ngay cả A Phúc cũng không dắt theo. Hai người đi trên con đường nhỏ, tay trong tay, ánh sao lấp lánh, làn gió mát rượi thổi qua, đôi vợ chồng hiếm khi được tận hưởng sự yên tĩnh như thế này. Trong nhà có ba cậu con trai cộng thêm một chú ch.ó, ngày nào cũng náo nhiệt kinh khủng, Thạch Lập Hạ cảm thấy mình về đến nhà là tai cứ ù hết cả lên.
"Chuyện là như vậy đó, em muốn hỏi xem ý kiến của anh thế nào."
Hình Phong im lặng một lát rồi hỏi: "Bản thân em nghĩ sao? Em thích loại công việc như thế nào hơn?"
Thạch Lập Hạ khựng lại một chút rồi nói: "Em cũng không rõ lắm."
Cô chủ động bàn bạc với Hình Phong không chỉ vì cảm thấy vợ chồng có chuyện gì cũng phải cùng nhau thảo luận, suy cho cùng nếu đặt mình vào vị trí của anh, nếu Hình Phong gặp chuyện lớn như vậy mà không nói lời nào đã tự mình quyết định, cô cũng sẽ không vui. Suy bụng ta ra bụng người, Thạch Lập Hạ mới làm như vậy. Nhưng đồng thời cũng là vì bản thân cô vẫn chưa nghĩ thông suốt. Cô trước đây luôn bận rộn, đặc biệt là sau một thời gian làm việc cô suýt chút nữa đã trở thành "người bay". Lúc đó cô chỉ nghĩ khi nào kiếm đủ tiền cô sẽ rúc vào cái tổ nhỏ của mình, không đi đâu hết. Đến đây ban đầu cô đúng là rất tận hưởng sự ổn định này, nhưng thời gian trôi qua Thạch Lập Hạ lại bắt đầu có những suy nghĩ khác.
Đặc biệt là khi cô có cơ hội vào Văn phòng xưởng, sau khi tự đặt mình vào vị trí đó Thạch Lập Hạ cảm thấy dường như cô không quá thích công việc kiểu thư ký. Cô tiếp xúc với khách hàng cũng rất cần EQ, phải biết cách đối nhân xử thế, nhưng Thạch Lập Hạ cảm thấy nó khác với những mối quan hệ nhân sự mà thư ký cần xử lý. Tuy nhiên việc đến phòng tiêu thụ làm việc cũng không phải là điều Thạch Lập Hạ mong muốn, không phải vì lý do phải chạy vạy khắp nơi mà là vì cảm thấy nếu chuyên tâm làm công tác tiêu thụ thì trong lòng vẫn có chút không vừa ý. Mặc dù trước đây cô ở phòng quảng cáo cũng thường xuyên phải liên hệ và duy trì khách hàng, còn phải tự mình kéo đơn hàng, một người gánh vác mấy công việc cùng lúc, nhưng chuyên trách phụ trách tiêu thụ thì chưa từng có. Cô cũng không biết mình có thích hay không, trước đây đều là vì thành tích, vì kiếm tiền nên tự mình kéo đơn hàng thì hoa hồng sẽ rất cao. Giờ tuy rằng bán được đồ đi cũng rất có cảm giác thành tựu, nhưng suy cho cùng cô không phải chuyên môn làm việc này, nếu thực sự đi thì liệu có trở thành một nỗi đau khổ không?
Cả hai công việc đều không phải là lựa chọn tối ưu, điều này khiến Thạch Lập Hạ khó lòng đưa ra quyết định. Hình Phong cũng không thể đưa ra ý kiến, suy nghĩ một lát rồi nói: "Dù em đưa ra quyết định thế nào anh cũng sẽ ủng hộ. Cũng đừng lo lắng chuyện nhà cửa, vận may của chúng ta không tệ, giờ mẹ cũng đến rồi nên càng không phải lo nữa. Chúng ta cũng có thể bàn bạc với nhau, để một người dành nhiều tâm sức cho gia đình hơn trong một khoảng thời gian, kiểu gì cũng tìm thấy sự cân bằng thôi."
Nghe thấy câu này Thạch Lập Hạ thấy áp lực trong lòng giảm đi nhiều. Một người có thể muốn sao làm vậy, nhưng hai người muốn bền lâu chắc chắn phải có sự thỏa hiệp nhất định. Mặc dù Thạch Lập Hạ có thể kiên trì bản thân nhưng nếu hai người có thể đạt được sự đồng thuận thì chắc chắn sẽ tốt hơn.
"Nếu em đến phòng tiêu thụ thì ít nhất sau năm năm nữa em mới muốn có con." Thạch Lập Hạ nghiêm túc nói.
