Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 78

Cập nhật lúc: 09/01/2026 00:04

"Tôi không quan tâm, dù sao chuyện này anh nhất định phải làm cho bằng được!" Bà già họ Triệu bắt đầu dở thói vô lại, gào khóc t.h.ả.m thiết.

"Ông già nó ơi, sao ông lại đi sớm thế, bỏ lại tôi một mình thì sống sao đây, cái ngày này không sống nổi nữa rồi, số tôi sao mà khổ thế này, con cái lớn rồi là không thèm nghe lời mẹ nữa, đứa nào đứa nấy đều chẳng biết hiếu thảo là gì, ông ơi là ông ơi, ông mau dắt tôi đi cùng với——"

Thạch Quảng Thuận trực tiếp tiến lên ôm chầm lấy bà Triệu, gào còn to hơn cả bà:

"Mẹ ơi, con bất hiếu, con sẽ dắt mẹ đi gặp bố ngay đây. Bố ơi, con và mẹ đến đây, bố ở dưới đó chuẩn bị sẵn rượu thịt đón con với mẹ và chú tư nhé, chúng con cùng xuống tìm bố đây! Lập Hạ, đứng đó làm gì, mau đi tìm t.h.u.ố.c chuột về đây, bỏ vào nước, lát nữa bưng cho bố với bà nội và chú tư uống.

Đúng rồi, hai đứa con của chú tư còn nhỏ, chú ấy mà đi rồi thì chẳng ai nuôi nổi, con cũng bưng cho tụi nó hai bát luôn, chúng ta cùng đi. Ông nội con ở dưới đó thấy chúng ta chắc chắn sẽ vui lắm. Đám tang thì không cần làm linh đình đâu, cứ quấn cho chúng ta cái chiếu manh rồi tìm chỗ nào vùi đại đi là được."

Bà già lập tức nín bặt, định đ.á.n.h ông, nhưng bị ôm c.h.ặ.t cứng nên hoàn toàn không nhúc nhích được, chỉ có thể mắng nhiếc:

"Buông ra, buông ra mau! Anh ăn nói xằng bậy cái gì thế, anh định đầu độc c.h.ế.t ai hả!"

"Mẹ, mẹ đừng sợ, uống một ngụm rồi giật giật mấy cái là xong ngay thôi, con sẽ nhìn mẹ tắt thở rồi con mới uống, mẹ không cần sợ bị cứu về rồi nửa sống nửa c.h.ế.t còn đau khổ hơn đâu."

"Ai bảo tôi muốn c.h.ế.t chứ, bà già tôi vẫn còn khỏe chán, đừng có mà trù ẻo tôi!"

"Mẹ, mẹ không c.h.ế.t nữa à?"

"Tôi sau này còn sống lâu hơn cả anh đấy!"

Thạch Quảng Thuận cười hì hì buông tay ra: "Thế thì không thể để mẹ phải chịu cảnh kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh được, làm phận con cái chúng con không nỡ thấy mẹ đau lòng."

Bà già tức đến sắp hộc m.á.u, nhưng lại chẳng có cách nào trị được đứa con trai này.

"Cút, cút hết đi, tôi không muốn nhìn thấy hai cha con anh nữa!"

Thạch Quảng Thuận cực kỳ nghe lời chuồn lẹ, không quên dắt theo Thạch Lập Hạ đang đứng đực ra xem kịch.

Bước ra khỏi sân, Thạch Lập Hạ giơ ngón tay cái về phía Thạch Quảng Thuận:

"Bố, bố đúng là đỉnh thật đấy."

Thạch Quảng Thuận hất lọn tóc trên trán, "Bà nội con chỉ có mấy chiêu đó thôi, đối phó dễ ợt."

"Bố, bố cũng không thấy phiền sao, cứ suốt ngày ầm ĩ thế này mệt lắm chứ bộ."

Thạch Quảng Thuận xua tay, vẻ mặt như thể con chẳng hiểu gì cả:

"Cái này gọi là niềm vui, hiểu không? Cuộc sống ở nông thôn buồn tẻ lắm, không tự tìm chút niềm vui cho mình thì còn gì là thú vị nữa."

"Sao con chẳng thấy vui chút nào cả? Con cứ thấy bực mình nhiều hơn."

Thạch Lập Hạ biết bà nội cô chẳng chiếm được hời gì, nhưng nhìn bà thiên vị như thế, trong lòng vẫn thấy không thoải mái chút nào.

"Tầm nhìn phải nhìn xa trông rộng một chút." Thạch Quảng Thuận nói đầy ẩn ý.

"Hơn nữa, người già rồi cũng chỉ là con hổ giấy thôi, chỉ bắt nạt được những đứa hiền lành thôi. Chứ thực sự mà cứng rắn lên, cái thân già ngày nào cũng đau chỗ này nhức chỗ kia thì làm được gì? Tự nuôi mình còn là vấn đề nữa là. Những nhà không chịu nuôi người già, để người già c.h.ế.t đói, có mấy ai vì chuyện đó mà bị ảnh hưởng đâu? Chỉ cần bản thân mình không để tâm, thì lời nói của người ngoài chỉ là cái rắm thôi. Thời gian trôi qua, mọi người cũng dần dần quên hết thôi. Quay đầu lại làm vài việc tốt, mọi người lại thấy nhà này thật ra cũng sống được đấy chứ.

Bà nội con trông có vẻ nắm quyền trong cái nhà này, là người quyền lực nhất, đó là do sự phụ thuộc lúc chúng ta còn nhỏ và sự tôn trọng hiện tại mang lại cho bà ảo giác thôi, chỉ cần vài phút là có thể đập tan cái ảo giác đó. Khi quyền chủ động nằm trong tay mình, gặp những chuyện này sẽ chẳng có gì phải thấy tức giận cả, muốn đi thế nào đều là do mình quyết định. Công việc của con sau này chính là chỗ dựa của con, bát cơm sắt cầm trong tay, thì chẳng cần dựa dẫm vào ai, cũng sẽ không bị ai khống chế."

Thạch Lập Hạ có chút không thích ứng nổi với một Thạch Quảng Thuận như thế này, "Bố, con nghe những lời này cứ thấy có gì đó lạ lạ ấy?"

"A ha, bị bố lừa rồi chứ gì."

Thạch Quảng Thuận dùng ngón tay b.úng một cái vào trán Thạch Lập Hạ.

"Con cứ nhớ kỹ, công việc của con sẽ không bị ai cướp mất đâu. Chính bố còn đang nhịn không thèm chiếm cái hời này đây, người khác muốn chiếm á, mơ đẹp thế."

Thạch Quảng Thuận hậm hực, chính ông còn muốn một công việc nhàn hạ đây này, mấy người đó còn muốn ông nhường công việc của con gái ra, đúng là cái thá gì không biết.

Ông hiện giờ vẫn còn trẻ khỏe chán, nếu có thể có một công việc, sau này dưỡng già chẳng cần trông chờ vào con cái nữa, nghĩ thôi đã thấy đẹp rồi.

Thạch Lập Hạ há hốc mồm thành hình chữ 'O', "Bố, bố vậy mà lại chí tiến thủ thế cơ à."

"Coi thường bố con quá rồi đấy, bố sinh ra vốn dĩ là để làm cán bộ mà, tiếc là không có cái sân khấu này thôi."

Thạch Lập Hạ suy nghĩ một chút rồi nói: "Thật ra cũng không phải là không có cơ hội đâu ạ."

"Ý con là sao?"

"Bố, chúng ta đi hái ít đào đi, hôm qua anh trai bảo đào trong làng mình chín rồi."

Thạch Quảng Thuận sắp bị đứa con gái này làm cho tức c.h.ế.t, nói chuyện gì mà cứ nhảy cóc lung tung thế.

"Con nói cho bố nghe xem bố có cơ hội gì đã chứ."

Thạch Lập Hạ cứ thế mà lờ chuyện đó đi: "Bố, chúng ta đi mượn xe bò của đại đội đi."

"Mượn xe bò làm gì?"

"Bố định đi bộ lên công xã sao? Thế thì mệt c.h.ế.t mất."

Thạch Quảng Thuận hoàn toàn bị cô dắt mũi rồi: "Con đúng là dám nghĩ thật đấy, xe bò của đại đội là muốn mượn là mượn được sao, đại đội trưởng lên công xã cũng phải đi bộ đấy."

"Chúng ta nói là chúng ta đi vận chuyển đào lên công xã, chẳng phải là xong rồi sao?"

"Phía công xã người ta không thu mua đào của mình đâu, đại đội trưởng làng Vương bên cạnh làng mình có quan hệ với trạm thu mua, người ta đều đến làng đó thu mua hết rồi. Trạm thu mua lấy không nhiều, làng Vương lại nhiều cây đào hơn làng mình, vả lại vỏ dày không dễ hỏng, thu mua của họ rồi thì không thu mua được đào chỗ khác nữa."

Đào của làng họ thực sự vị rất ngon, nhưng không có cách nào bán ra ngoài được, chẳng qua chỉ là để người trong làng ăn cho ngọt miệng thôi, không giống làng Vương, có thể dựa vào đào mà kiếm được một khoản, khiến mọi người chẳng biết ghen tị đến mức nào.

Thạch Lập Hạ: "Con cũng đâu có đem đến trạm thu mua đâu, con mang lên công xã để tặng người ta mà."

Thạch Quảng Thuận trợn mắt: "Đầu óc bị cửa kẹp rồi à, con định lấy mấy quả ăn thì người trong làng không có ý kiến gì, chứ con định lấy mấy sọt thì người trong làng chắc chắn không đồng ý đâu."

"Con dùng tiền đổi mà?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 78: Chương 78 | MonkeyD