Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 3
Cập nhật lúc: 20/03/2026 17:01
Quầng thâm trên mắt cán bộ điều tra rất rõ, có vẻ như đã thức đêm: “Đây là một tập đoàn buôn người khổng lồ, đường dây trải dài khắp cả nước. Chúng tôi đã tổ chức lực lượng truy quét, cố gắng tóm gọn toàn bộ, hy vọng cháu có thể hợp tác.”
Vân Hoán Hoán ngoan ngoãn gật đầu, tỏ ý sẽ hợp tác.
“Cháu tên là Giang Tam Nha, đến từ thôn Hạ Đường, huyện Bình An, thành phố Nam. Nhà có sáu người, bố là Giang Kiến Quốc, mẹ là Quý Mai, ba đời bần nông. Anh, chị, em trai cháu đều được đi học, chỉ có cháu là chưa từng đến trường…”
Nguyên chủ là một cô gái đơn thuần, nhưng Vân Hoán Hoán là người đã từng trải sự đời. Trong ký ức của nguyên chủ, cô phát hiện ra rất nhiều điểm bất thường.
Cán bộ điều tra cũng nghe ra chút dị thường: “Cháu bị bắt cóc như thế nào?”
Hốc mắt Vân Hoán Hoán đỏ hoe, nước mắt chực trào: “Không phải bị bắt cóc… là bị bố mẹ bán đi, bán với giá năm trăm đồng.”
Cô phải đòi lại công bằng cho nguyên chủ, đây là điều duy nhất cô có thể làm cho cô ấy.
Cán bộ điều tra sững sờ, trên mặt lộ vẻ không đành lòng.
Họ là cảnh sát, những năm qua chuyện gì mà chưa từng thấy? Kẻ kỳ ba nào mà chưa từng gặp? Chuyện như thế này xảy ra nhan nhản.
Không phải tất cả cha mẹ đều yêu thương con cái. Trong nhận thức của một số người, con cái sinh ra là công cụ để dưỡng lão, là công cụ để họ trút giận.
Dưới bối cảnh trọng nam khinh nữ, con trai còn đỡ, con gái thì số phận càng thê t.h.ả.m hơn. Có đứa vừa sinh ra đã bị dìm c.h.ế.t, có đứa thì cho ăn qua loa, nuôi lớn rồi đổi lấy một khoản sính lễ, gả đi rồi vẫn bị hút m.á.u để trợ cấp cho nhà đẻ.
Nhưng, cũng hết cách, không cấm được.
“Tam Nha à, tuy họ làm không đúng, nhưng dù sao cũng là bố mẹ cháu. Họ sinh ra cháu, nuôi cháu khôn lớn, đây là tranh chấp nội bộ gia đình, cháu cố chịu đựng vài năm nữa là tốt rồi…”
Vân Hoán Hoán cười khẩy trong lòng. Pháp luật thời đại này chưa đủ hoàn thiện, dìm c.h.ế.t bé gái cũng chẳng thấy ai phải ngồi tù. Thay vì trông cậy vào người khác, chi bằng tự dựa vào chính mình.
“Vậy nên, các chú định đưa cháu về đó để tiếp tục chịu khổ sao?”
Hai cán bộ điều tra nhìn nhau. Tuy rất đồng tình với cô bé này, nhưng có những chuyện họ cũng lực bất tòng tâm.
Bố mẹ cô bé vẫn còn sống, không thể đưa vào cô nhi viện được.
Mà Vân Hoán Hoán thì tuyệt đối không thể quay về cái nhà đó, càng không thể để mặc người khác thao túng.
“Họ không phải là bố mẹ ruột của cháu.”
Như một quả b.o.m tấn phát nổ, cán bộ điều tra sững sờ: “Sao cháu lại nói vậy? Chỉ vì họ bán cháu sao? Như vậy không hay đâu…”
Trong đầu Vân Hoán Hoán hiện lên vô số mảnh ký ức, cô đã nhận ra điểm bất thường: “Mấy anh em chúng cháu, chỉ có cháu là chưa từng được đi học, không có một cái tên t.ử tế.”
Mấy đứa con nhà họ Giang đều có tên: Giang Hồng Tinh, Giang Hồng Quân, Giang Hồng Vân, duy chỉ có Giang Tam Nha là không có. Đây là điểm đáng ngờ thứ nhất.
“Từ nhỏ đến lớn, họ được ăn no mặc ấm, còn cháu chỉ biết chịu đói chịu rét, chưa từng được ăn no.” Đây là điểm đáng ngờ thứ hai.
Cô gắng gượng xắn tay áo lên, để lộ cánh tay chằng chịt vết thương: “Cả nhà họ muốn c.h.ử.i là c.h.ử.i, muốn đ.á.n.h là đ.á.n.h, cháu chính là cái bao cát trút giận của cả nhà. Nếu nói là trọng nam khinh nữ, nhưng Giang Hồng Vân chưa từng bị đ.á.n.h.”
Ánh mắt cán bộ điều tra đầy vẻ khó tin. Thế này thì quá đáng thật.
“Không chỉ vậy, họ còn nhồi nhét cho cháu những tư tưởng, nói rằng cháu sinh ra là để làm trâu làm ngựa cho họ, được hầu hạ họ là phúc phận của cháu.”
“Thật kỳ lạ, đã là Tân Trung Quốc rồi, sao vẫn còn cái thói nô dịch bóc lột của tư bản chứ?”
“Nhưng rõ ràng họ là bần nông ba đời cơ mà.”
Cô mở to đôi mắt vô tội, nhưng mỗi lời nói ra đều như con d.a.o tẩm độc, đ.â.m thẳng vào t.ử huyệt của người nhà họ Giang.
Cán bộ điều tra cảm thấy là lạ, nhưng tâm trí đã bị những lời của cô thu hút: “Ngoài những điều này ra, cháu còn bằng chứng nào khác không? Hoặc nhân chứng?”
“Không có.” Vân Hoán Hoán cười khổ, “Nếu có bằng chứng xác thực, cháu đã lấy ra từ lâu rồi.”
Thập niên 70 này làm gì có xét nghiệm ADN, chỉ có thể xét nghiệm nhóm m.á.u.
Nếu nhóm m.á.u giống nhau, thì thật sự khó nói.
Cán bộ điều tra nhíu c.h.ặ.t mày, nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt.
“Nói cách khác, là cháu đoán? Không có bằng chứng thì không thể nói lung tung được. Cháu phải biết trên đời này có rất nhiều cha mẹ thiên vị, xung quanh chú cũng có không ít người thiên vị…”
“Giang Tam Nha, cháu cố nhịn thêm chút nữa, đợi cháu lấy chồng là tốt rồi, đến lúc đó sẽ tránh xa được bố mẹ thiên vị của cháu.”
Thế đạo là vậy, dưới bối cảnh chung, sức mạnh của cá nhân vô cùng nhỏ bé.
Không tin cô sao? Khóe miệng Vân Hoán Hoán nhếch lên một nụ cười trào phúng. Biết ngay sẽ như vậy mà.
Cô không sống tốt, thì đừng hòng ai sống tốt!
Thương tích đầy mình này là do ai gây ra? Là người nhà họ Giang.
Suy dinh dưỡng trầm trọng là do ai hại? Là người nhà họ Giang.
Tại sao lại rơi vào tay bọn buôn người, suýt chút nữa thì mất mạng? Kẻ đầu sỏ là vợ chồng Giang Kiến Quốc.
Từng món nợ này, phải tính toán cho đàng hoàng rồi.
Đôi mắt Vân Hoán Hoán khẽ nheo lại: “Cháu có thể tin tưởng các chú không?”
Thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, cán bộ điều tra cũng bất giác nghiêm túc theo: “Đương nhiên.”
Vân Hoán Hoán hít sâu một hơi, tung chiêu cuối: “Cháu nghi ngờ… vợ chồng Giang Kiến Quốc là gián điệp.”
Như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, khiến cán bộ điều tra choáng váng: “Cháu nói gì? Nói lại lần nữa xem.”
Sao tự nhiên lại dính đến gián điệp rồi? Không phải nói là bần nông ba đời sao? Lời này có thể nói lung tung được à?
“Giang Tam Nha, cháu không thể vì chịu chút ấm ức mà hãm hại chính bố mẹ ruột của mình, như vậy là đại bất hiếu.” Sắc mặt cán bộ điều tra không vui, sự đồng tình trước đó dành cho cô tan biến sạch.
Con bé này nhân phẩm không tốt.
Vân Hoán Hoán đã sớm đoán được phản ứng của họ. Hoa Quốc chịu ảnh hưởng sâu sắc của tư tưởng Nho giáo, đạo hiếu lớn hơn trời. Cha mẹ có thể không từ, nhưng con cái không thể bất hiếu, nếu không sẽ bị ngàn người chỉ trích.
