Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Cũ Đoản Mệnh Của Đại Lão Quân Nhân - Chương 131
Cập nhật lúc: 04/04/2026 03:16
Diệp Tĩnh thấy cô nói có lý liền gật gật đầu nói:
“Được, nếu ông ấy thấy không tự nhiên thì cũng không nên ép người quá đáng."
Nói đoạn Diệp Tĩnh lại khen cô một câu:
“Vẫn là con nghĩ chu đáo."
Về đến nhà họ Phó, Tống Thanh Thanh liền lên lầu, đi vào phòng ngủ của cô và Phó Thành.
Hôm nay là sinh nhật bố của Phó Thành nên họ mới đều quay về.
Trong cái nhà này Tống Thanh Thanh sợ nhất là bố của Phó Thành, sợ thứ nhì là anh trai anh.
Cảm giác cả hai người này đều đặc biệt nghiêm túc.
Sẽ đặc biệt chướng mắt hạng người có tính khí khá “diễn" như cô.
Có điều anh cả giờ đây cơ bản là coi cô như không tồn tại, điều này khiến cô thấy thoải mái tự tại hơn nhiều.
Phó Thành buổi chiều còn đến đây sớm hơn cả cô.
Lúc này vừa mới tắm xong thay quần áo đi ra, nhìn thấy cô giống như một con chuột nhỏ len lén đi vào phòng ngủ.
Phó Thành đi tới:
“Phía sau có người theo dõi em à?
Sao về nhà mình mà cứ như đang làm trộm thế."
Tống Thanh Thanh thở phào một hơi dài, cô nói thật lòng:
“Em đã lâu không gặp bố anh, em có chút sợ ông ấy."
Phó Thành nói:
“Ông ấy cũng chỉ ở nhà hôm nay thôi, mai lại phải ở lại đơn vị rồi."
Vừa mới nhậm chức vị quan trọng nên việc bận bù đầu.
Chỉ riêng lượng văn kiện phải xem mỗi ngày, văn kiện phải trả lời, điện thoại phải gọi đã là vô số rồi.
Mấy hôm trước còn vì làm việc quá sức mà phải vào bệnh viện.
Ở vị trí cao có cái hay có cái dở.
Dĩ nhiên.
Chẳng ai là không ham quyền lực, cũng chẳng ai là không tận hưởng cảm giác đứng trên đỉnh cao quyền lực cả.
Phó Thành thấy tai cô bị gió tuyết bên ngoài làm cho đỏ rực, anh cau mày, sắc mặt trông có vẻ không mấy vui vẻ, anh nói:
“Chỉ rời mắt khỏi em một lát là em lại làm càn rồi."
Lòng bàn tay anh rất ấm áp.
Đặt lên tai cô xoa xoa cho cô.
Đôi tai bị lạnh đến mức đỏ rực dần dần ấm lại.
Phó Thành vừa nói:
“Vừa nãy ra ngoài sao không quàng khăn?
Em có biết thời tiết này lạnh thế nào không?
C-ơ th-ể em cũng chẳng khác Tiểu Trì là mấy đâu, sơ hở một chút là cảm mạo phát sốt, chẳng biết yêu quý bản thân gì cả."
Tống Thanh Thanh cảm thấy tai được anh xoa cho rất thoải mái.
Cô đâu có ngờ là sẽ ở bên ngoài trò chuyện với người ta lâu đến thế đâu chứ!
Cô chỉ là đi cùng mẹ đi mua chút đồ thôi.
Phó Thành lại không cho cô ăn nhiều đường, cô mua thêm một ít rồi giấu đi, dùng lại hai cái hộp sắt nhỏ, giống như trước đây giấu thư từ mà giấu dưới gầm giường.
Lúc nào muốn ăn là lấy ra ăn.
Muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.
Tống Thanh Thanh ngẩng mặt lên mới nhìn rõ biểu cảm của anh, lông mày hơi nhíu, thần sắc có chút nghiêm nghị, cô nói:
“Em chỉ ra ngoài dạo một vòng thôi mà, quên không lấy khăn quàng cổ."
Găng tay cũng không lấy.
Mặc chiếc áo khoác mới mua hôm nọ ra ngoài làm con công xinh đẹp đi khoe khoang.
Chương 168 Vạch trần (Cập nhật 2)
“Đã thấy phiền phức thì đừng có ra khỏi cửa nữa."
Giọng nói cô vừa nãy nghe có chút dính dấp, mềm mại cũng rất êm tai.
Phó Thành dường như lại biết đây là chiêu trò lấp l-iếm của cô, người bình thường hay mắc mưu nhất lần này lại chẳng hề c.ắ.n câu.
Tống Thanh Thanh nghe thấy anh nói vậy liền không vui rồi.
Giờ đây chẳng phải anh nên đối với cô ngoan ngoãn phục tùng sao?
Sao còn dám nói chuyện với cô như vậy chứ?
Phó Thành rủ mắt, ánh mắt quét qua dường như nhìn thấu nội tâm cô, người đàn ông khẽ cười một tiếng, nụ cười không mấy sâu sắc, còn có mấy phần ý vị thâm trường.
“Có một số chuyện không thể thương lượng được đâu."
Phó Thành rất không khách sáo véo véo má cô:
“Em xưa nay chưa bao giờ biết yêu quý c-ơ th-ể mình cho t.ử tế cả."
Mấy hôm trước mới bị bỏng miệng, hôm nay lại lạnh tai.
Nghe thì dường như đều là những chuyện nhỏ nhặt không có gì nghiêm trọng.
Nhưng Phó Thành giờ đây chính là không muốn để cô chịu bất kỳ tổn thương nào.
Bệnh nhỏ mà để thành thói quen thì đến lúc thành bệnh lớn là không kịp nữa rồi.
Tống Thanh Thanh cảm thấy là Phó Thành đang chuyện bé xé ra to:
“Em đâu có đâu."
Cô tiếp tục không chút gánh nặng tâm lý nào mà đổ vấy cho anh:
“Vậy thì cũng phải trách anh, tại sao anh không giúp không nhắc nhở em?
Nói chung chính là lỗi của anh."
Cô cứ muốn làm một người vô lý gây sự đấy.
Phó Thành mà không chịu được thì có thể đi mà.
Nữ phụ pháo hôi như cô đã nghĩ thông suốt rồi, tuyệt đối không được để bản thân chịu ấm ức đâu.
Trời cao đất dày, cô chính là người lớn nhất.
Phó Thành nắm lấy cổ tay cô, không chút nể tình mà lôi người định chạy trốn quay trở lại, người đàn ông nhướng mày, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt, anh dùng ngữ khí trần thuật nói:
“Anh không có cách nào nhắc nhở em được."
Tống Thanh Thanh ánh mắt vương vấn sự khó hiểu nhìn về phía anh, dùng sự chân thành phát ra từ tận đáy lòng để hỏi anh:
“Chẳng lẽ anh không mọc mồm à?"
Anh có mọc mà!
Thỉnh thoảng còn rất biết cách chọc tức người ta nữa chứ.
Không chỉ mọc mồm mà còn mọc cả mắt nữa.
Phó Thành “ồ" một tiếng, nụ cười dường như sâu thêm mấy phần.
Tống Thanh Thanh nhìn nụ cười của anh mà trong lòng thấy rờn rợn, cô lắp bắp:
“Anh... anh tự dưng cười cái gì?"
Phó Thành không đổi sắc mặt nói:
“Anh không mắt nhắm mắt mở thì làm sao em lén lút ra ngoài mua đường ăn được chứ."
Nói ra cứ như một đứa trẻ vậy.
Ham ngọt như mạng.
Năm ngoái ăn quá nhiều đồ ngọt đến mức nửa đêm đau răng không ngủ được.
Lại không dám hừ hừ nhặng xị lên, cứ cố sống cố ch-ết mà nhịn.
Bởi vì Phó Thành vốn dĩ không cho cô ăn nhiều đồ ngọt, ngay cả loại sô cô la cô yêu thích nhất cũng được định lượng sẵn.
Xưa nay không bao giờ mua cho cô quá nhiều.
Dù có mua cũng phải để trong tủ, thỉnh thoảng lại đi kiểm tra.
Tống Thanh Thanh ăn đến mức đau răng mà không dám kêu ca chính là sợ bị anh nói.
Sau đó cũng là Phó Thành sáng sớm đưa cô vào bệnh viện nhân dân khám nha khoa, nhổ cái răng sâu đó đi mới yên ổn được một thời gian.
Tống Thanh Thanh rõ ràng không ngờ mình lại bị anh vạch trần ngay trước mặt thế này.
Cô còn đắc ý cho rằng mình làm việc cực kỳ kín kẽ, tuyệt đối không ai phát hiện ra.
Cô có chút thẹn quá hóa giận:
“Em không có lén lút đi mua.
Em có nói với anh rồi mà."
Phó Thành “ừ" một tiếng, không tranh luận với cô:
“Được."
Tống Thanh Thanh tiếp đó lại có chút nản lòng, hỏi anh:
“Anh phát hiện ra từ bao giờ thế?"
Phó Thành thở dài một hơi:
“Từ lâu rồi."
Tống Thanh Thanh nhìn anh ánh mắt đầy vẻ oán hận:
“Giờ mới vạch trần em là thấy vui lắm phải không?"
Có phải thấy cô rất nực cười không!
Quá đáng quá rồi.
Phó Thành bị hỏi như vậy liền nghiêm túc suy nghĩ một lát, sau đó thành thực báo cho cô biết:
“Không phải đâu."
Sự chân thành của anh tuyệt đối không kém cô lúc nãy chút nào, anh nói:
“Là thấy em nỗ lực giấu đồ dưới gầm giường trông vất vả quá."
Không nỡ nói toạc ra.
Đành mắt nhắm mắt mở coi như cái gì cũng không biết.
Tống Thanh Thanh:
“..."
Cô gạt tay anh ra, tai và má không còn lạnh như lúc mới vào phòng nữa, liền tâm an lý đắc mà qua cầu rút ván.
Cô vẫn còn đang vùng vẫy:
“Em không có giấu đồ dưới gầm giường."
Phó Thành cúi đầu ghé sát vào trước mặt cô, một khoảng cách rất gần, rất gần.
Gần đến mức lông mi của anh ở khoảnh khắc chớp mắt tiếp theo sẽ chạm vào ch.óp mũi cô.
Hơi thở của cô dường như lỗi nhịp, ngay sau đó lại thình thịch thình thịch giống như một mặt trống, gõ mạnh liên hồi.
Phó Thành nhìn cô dường như nhìn bao nhiêu cũng không thấy đủ.
Nhìn thế nào cũng thấy yêu.
Ngay cả dáng vẻ cô vùng vẫy ch-ết không nhận lỗi để bào chữa cho mình thì trong mắt anh đều vô cùng đáng yêu.
Phó Thành không để bản thân chịu ấm ức thêm nữa, anh đưa tay ra, lòng bàn tay nhẹ nhàng đặt lên sau gáy cô nhưng lại với một lực khiến cô không thể kháng cự mà ấn cô về phía trước mặt mình.
Anh cúi đầu hôn xuống.
Cái hôn chuồn chuồn đạp nước đã không còn thỏa mãn được người đàn ông tham lam này nữa rồi.
Anh thỏa sức cướp bóc, ôm lấy người dần dần không còn sức lực vào lòng, đợi đến khi kết thúc mới thong thả vỗ về c-ơ th-ể đang run rẩy của cô.
Lúc này Phó Thành mới rất hời hợt mà đáp lại cô một câu:
“Ừm, em không có."
Anh cười:
“Không có giấu."
Tống Thanh Thanh cảm thấy anh đang dỗ dành mình vậy.
Cô có giận cũng không đề lên được, thôi bỏ đi, càng nhảy dựng lên càng giống như trúng kế của anh.
Tống Thanh Thanh đẩy anh ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đang bốc hơi nóng trông giống như được thoa một lớp phấn hồng nhạt, cô quay mặt đi không nhìn anh:
“Mẹ bảo anh mua cho em mấy bộ quần áo mới."
Phó Thành nhìn theo đôi tai cũng đỏ ửng lên của cô, thực ra chẳng nghe kỹ cô đang nói gì.
Chỉ chăm chú nhìn cô mà thôi, trên tai cô có một nốt ruồi đỏ nằm ở vị trí rất vừa vặn.
Tâm tư Phó Thành dường như đã bay đi xa rồi.
Lúc cô xúc động, hay lúc cô khó kìm nén mà nắm c.h.ặ.t lấy anh, nốt ruồi đỏ trên vành tai đó dường như màu sắc sẽ trở nên đậm hơn.
Càng đỏ càng diễm lệ.
Phó Thành lần nào cũng thích hôn vào chỗ đó.
Cô lại sợ ngứa, tránh cũng không tránh được, liền ra sức lấy chân đ-á anh.
“Em đang nói chuyện với anh đấy."
“Nghe thấy rồi."
Phó Thành tùy ý đáp lại:
“Được."
Tống Thanh Thanh lại quay người lại, ánh mắt nghi ngờ liên tục đảo quanh người anh:
“Được cái gì mà được?
Anh giấu quỹ đen sau lưng em đấy à?"
Phó Thành thực thà nói cho cô biết:
“Vẫn còn một ít, không nhiều."
Anh tiếp tục bổ sung:
“Vốn dĩ cũng là để tiêu cho em mà."
Tống Thanh Thanh:
“Ồ."
Cô lập tức mở miệng hỏi anh luôn:
“Vậy bao giờ chúng ta đi mua?"
Dường như tạm thời không cần Phó Thành trả lời, cô đã nghĩ xong phải làm thế nào rồi.
Cô liền nói tiếp với anh:
“Không cần anh đi cùng em đâu, anh đưa quỹ đen cho em, em đi cùng Gia Yến."
Tống Thanh Thanh phản ứng khác thường mà nói với anh nhiều lời như vậy thực ra là muốn lấp l-iếm cái chủ đề cô giấu đồ dưới gầm giường vừa rồi.
Phó Thành nghe cô nói vậy liền suy nghĩ một lát:
“Không được."
Anh ôm lấy vai cô, xoay người định chạy trốn về phía mình:
“Anh sắp được nghỉ phép rồi, đến lúc đó anh đi cùng em."
