Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Cũ Đoản Mệnh Của Đại Lão Quân Nhân - Chương 177
Cập nhật lúc: 04/04/2026 04:11
“Tống Bùi Viễn cũng không phải là bất bình thay cho Thẩm Tri Thư cho lắm.”
Cậu chỉ là muốn xem trái tim Tống Thanh Thanh có thể sắt đ-á đến mức nào, có phải thực sự đối với người mười mấy năm như một đối xử tốt với mình mà không hề có chút rung động nào hay không.
“Dù sao trước đây anh ấy cũng đối xử với chị rất tốt."
Có một miếng thịt, liền cho chị một miếng thịt.
Có một bát canh, liền cho chị một bát canh.
Thẩm Tri Thư trước đây đối với cậu và Yểu Yểu cũng không mấy nhiệt tình.
Hoàn toàn khác hẳn với thái độ đối với Tống Thanh Thanh.
Thẩm Tri Thư đối với Tống Thanh Thanh, còn bảo sao nghe vậy hơn cả bố mẹ của họ nữa.
“Đối xử tốt với tôi thì tôi cũng phải đối xử tốt với anh ta sao?
Đây là đạo lý gì thế?"
Tống Thanh Thanh biết mình nói không đúng, nhưng lúc này cô đang không vui, cứ nhất quyết phải nói ra những lời vô lý như vậy.
Tống Bùi Viễn nghe thấy vậy, l.ồ.ng ng-ực phập phồng, rõ ràng cũng đang tức giận.
Nhưng tính khí của cậu từ trước đến nay chưa bao giờ thắng nổi Tống Thanh Thanh, chẳng ai bướng bỉnh bằng cô cả.
“Em không nói chị nhất định phải đối xử tốt với anh ấy, nhưng những lời chị vừa nói... cứ như là..."
Cứ như là cô căn bản không có trái tim vậy.
Tống Thanh Thanh nhìn cậu, có chút hùng hổ dọa người:
“Cứ như là cái gì?
Tống Bùi Viễn, em có thể nói thẳng."
Tống Bùi Viễn không nói thẳng, thần sắc cậu trông dường như có chút thất vọng, một lúc sau, cậu mím môi, giọng nói cũng theo đó mà trầm xuống:
“Tống Thanh Thanh, thực sự có người mà chị để tâm sao?"
Tống Thanh Thanh nghe ra giọng nói của cậu có chút không đúng.
Rất thất vọng, còn có chút thẫn thờ không nói nên lời.
Tống Thanh Thanh không biết cậu có gì mà phải buồn bã, cô đối xử với Tống Bùi Viễn đã rất tốt rồi.
Cô đối xử với người khác đều rất xấu rất xấu mà.
“Có."
Tống Thanh Thanh dường như nghe hiểu lời của Tống Bùi Viễn:
“Có phải em cảm thấy chị rất xấu không?"
Không đợi Tống Bùi Viễn trả lời, Tống Thanh Thanh đã tiếp tục nói:
“Thế thì chị thừa nhận, chị đúng là không phải người tốt lành gì, nhưng chị đối với em đã rất tốt rồi, em nên thấy thỏa mãn đi."
Cô đối với cậu, đã nhân chí nghĩa tận rồi.
Tống Bùi Viễn ừ một tiếng, chỉ là những gì cậu muốn bây giờ so với những gì cậu muốn trước đây đã không còn giống nhau nữa rồi.
Cậu không muốn chỉ làm một đứa em trai luôn ngước nhìn cô.
Tống Bùi Viễn thực ra không sợ tâm tư này của mình bị người khác nhìn ra, bị ai biết cũng chẳng sao cả.
Nhưng nghĩ lại cũng biết, cô không thể chấp nhận được.
Thấy cậu lại im lặng, Tống Thanh Thanh vẫn không hài lòng:
“Em không nói gì là có ý gì?
Em cảm thấy chị làm không đúng sao?"
Trước đây Tống Bùi Viễn có chuyện gì không hài lòng với cô là lại lạnh mặt không lên tiếng.
Tống Thanh Thanh ghét nhất là kiểu người cạy mồm không ra một tiếng như vậy, cứ như là đang giấu giếm cái gì đó trong lòng, chẳng biết là đang ấp ủ cái xấu gì.
“Em sợ mình nói ra chị lại không vui."
Tống Bùi Viễn nhẫn nhịn, mãi một lúc sau mới thốt ra một câu như vậy.
Tống Thanh Thanh nghe thấy lời cậu nói, quả nhiên là không vui rồi.
Cô lạnh mặt, đăm đăm nhìn cậu chằm chằm.
Chương 224 Tùy em (Canh một)
Tống Bùi Viễn nhìn ra được cô đang nén giận, chưa phát hỏa.
Nếu cậu đủ thức thời, lúc này nên lập tức ngậm miệng lại ngay, không được nói thêm bất cứ điều gì nữa.
Tuy nhiên.
Cậu nhất định phải hỏi cho rõ ràng, thậm chí muốn chẳng biết tự lượng sức mình mà đo lường xem vị trí của mình trong lòng cô nặng bao nhiêu.
Nếu người “em trai" này làm ra chuyện gì đại nghịch bất đạo với cô, liệu cô có đối xử với cậu như cách đối xử với Thẩm Tri Thư ngày hôm nay hay không.
“Em nói sai sao?
Trước đây anh ấy chẳng phải đối xử với chị rất tốt sao?
Lúc nào cũng đứng về phía chị, chưa bao giờ làm chuyện gì khiến chị không vui cả.
Những lời chị vừa nói, thực sự rất tổn thương người khác."
Tống Thanh Thanh nghe lời Tống Bùi Viễn nói, vô cùng vô cùng không vui.
Cô cảm thấy mình không được thấu hiểu.
Nhưng cũng không sao, loại người ích kỷ lợi mình như cô đương nhiên là không nhận được sự thấu hiểu của những người vô tư cao thượng như họ rồi.
Cô cũng chẳng quan tâm.
Tống Thanh Thanh nhìn cậu, hỏi ngược lại:
“Thì đã sao nào?"
Tống Bùi Viễn căn bản không hiểu rõ tiền căn hậu quả, cho nên cậu không có tư cách chất vấn cô như vậy, không có tư cách chỉ trích sự vô tình của cô.
Cô là lo xa trước được không?
Tránh cho sau này khóc cũng không kịp.
Tống Thanh Thanh hếch cằm lên, trông có vẻ hơi kiêu ngạo, cô vốn dĩ là người ưa mềm không ưa cứng, nói chuyện với cô bằng thái độ cao cao tại thượng thì cô sẽ chỉ dùng bộ mặt cao cao tại thượng hơn để đáp trả.
“Chị muốn đối xử với anh ta thế nào thì đối xử thế nấy, vẫn chưa đến lượt em chỉ tay năm ngón với chị đâu."
“Chị chính là thích lợi dụng người khác đấy, chị chính là vô tình vô nghĩa đấy, chị chính là qua cầu rút ván đấy, em làm gì được chị nào?
Thực sự không thích nổi những khuyết điểm này của chị, chướng mắt với tính cách của chị thì em có thể không cần qua lại với chị nữa, chị chưa bao giờ ép buộc em phải nhận người chị này cả."
Tống Thanh Thanh nói những lời này rất bình thản, trên mặt cũng không thấy có biểu cảm gì.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo tinh tế kia trông chẳng có chút tính công kích nào, xinh đẹp, thoát tục, nhìn một cái là không dời mắt đi nổi.
Tống Bùi Viễn đăm đăm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, đường quai hàm căng rất c.h.ặ.t, cả người cũng rất căng cứng.
Lý trí bảo cậu rằng cậu nên ngậm miệng lại rồi.
Nhưng nghe thấy những lời này, những lời kìm nén trong lòng bấy lâu nay của cậu thực sự cũng sắp không kìm nén nổi nữa rồi.
“Tại sao lúc nào chị cũng phải hùng hổ dọa người với em như vậy?
Em chưa bao giờ nói là không thích chị cả."
Tống Thanh Thanh nghe thấy cậu nói vậy chỉ thấy kỳ lạ.
Có lẽ cậu nói thật, nếu không sau này cậu cũng không đến nhặt xác cho cô.
Tuy nhiên.
Cái dáng vẻ ch-ết tiệt mà cậu thể hiện ra chính là không mấy thích cô mà.
Hồi nhỏ còn đỡ, lớn lên có lẽ biết đến lễ nghĩa liêm sỉ, cảm thấy loại người coi lợi ích là trên hết như cô rất mất mặt, đặc biệt là trong khoảng thời gian cô sắp kết hôn, sự chướng mắt đối với cô dường như ngày càng tệ hơn.
Đến cả lời cũng không mấy tình nguyện nói với cô nữa.
Đi lấy chồng cũng có tập tục.
Mặc dù không tổ chức tiệc r-ượu ra hồn ở nhà, nhưng ngày tiễn cô ra khỏi cửa vẫn phải có một người em trai cõng ra chứ.
Lúc đầu, Tống Bùi Viễn còn rất không tình nguyện, nói không cõng, không cõng.
Tống Thanh Thanh lúc đó nghe thấy bốn chữ cậu nói còn tức đến mức khóc một trận trong phòng, cảm thấy bao nhiêu năm qua mình đúng là nuôi một con sói mắt trắng, đến cả việc cô đi lấy chồng mà cõng cô ra khỏi cửa cũng không mấy tình nguyện.
Khóc xong cô liền thôi.
Bắt đầu nghĩ cách khác, những người họ hàng nhà họ Tống kia cô chẳng thích ai cả.
Những đứa nhỏ tuổi hơn cô đều là những đứa trẻ hư hỏng, tính tình nghịch ngợm đáng ghét.
Những người anh lớn tuổi hơn cô thì bình thường cũng chẳng mấy khi gặp mặt, chẳng quen thuộc chút nào.
Tống Thanh Thanh ngại không mở được miệng, Tống mẹ cũng không muốn lãng phí nhân tình của nhà ngoại, cô chỉ có thể đi tìm Thẩm Tri Thư, muốn để anh ta cõng cô ra khỏi cửa.
Thực sự lúc đó đầu óc cô có chút không tốt, nhưng tất cả cũng phải trách Tống Bùi Viễn quá đỗi lạnh lùng vô tình.
Chẳng biết sau này sao cậu lại đổi ý nữa.
Không còn không tình nguyện như vậy nữa, lại chủ động đứng ra nói có thể cõng cô ra khỏi cửa.
Tống Thanh Thanh ngày hôm đó cố tình nhảy thật mạnh lên người cậu, cậu trông g-ầy vậy mà thân hình lại rất cường tráng, đứng rất vững vàng, gần như cũng chẳng hề xê dịch.
Cô không nhìn thấy mặt cậu, cũng không nhìn thấy biểu cảm của cậu, chỉ nghe thấy cậu nói một câu:
“Chị, bám c.h.ặ.t vào."
Tống Thanh Thanh lúc đó sững sờ một chút, nỗi oán hận tích tụ hai ba ngày bỗng chốc tan biến hết.
Lúc đó cô cảm thấy người em trai này của mình vẫn khá tốt, chỉ là cái miệng thỉnh thoảng rất làm người ta tức giận thôi.
Hồi tưởng lại chuyện cũ, ký ức vẫn còn mới nguyên.
Tống Thanh Thanh chẳng thèm nghe lời giải thích của cậu, cô lạnh lùng hừ một tiếng:
“Nhưng những gì em thể hiện ra chính là ý đó, những gì chị nhìn thấy cũng là ý đó."
Đây cũng là vì có Tống Yểu Yểu ở đây, nếu không Tống Thanh Thanh có thể nói những lời còn khó nghe hơn nữa, ví dụ như họ vốn dĩ không phải chị em ruột, căn bản không có quan hệ huyết thống, nếu cậu thực sự không ưa cô như vậy thì có thể cuốn xéo đi ngay.
Tống Thanh Thanh cũng sẽ không cầu xin cậu ở lại.
Cho dù sau này địa vị xã hội của cậu rất cao, công việc rất đàng hoàng, tiền đồ xán lạn, Tống Thanh Thanh cũng lười lấy lòng cậu.
Khuỷu tay hướng ra ngoài, đi bất bình thay cho người ngoài, căn bản không hề nghĩ cho hoàn cảnh của cô chút nào.
Tống Yểu Yểu cảm thấy anh trai chị cả lại sắp cãi nhau rồi, cô bé có chút đau đầu, yếu ớt đứng ra dàn xếp:
“Chị ơi, chúng ta mau về thôi."
Tống Thanh Thanh nhìn thấy thần sắc có chút nơm nớp lo sợ của Tống Yểu Yểu mới miễn cưỡng im lặng, không tiếp tục cãi nhau với Tống Bùi Viễn nữa.
Cô chỉ nói:
“Chị và Thẩm Tri Thư, em tự chọn lấy một người đi.
Em đi cùng anh ta thì đừng nhận người chị này nữa, em đi cùng chị thì không được qua lại với anh ta nữa."
Tống Thanh Thanh cũng không nắm chắc Tống Bùi Viễn sẽ chọn đứng về phía ai, tùy cậu thôi.
Cậu cũng chẳng còn là trẻ con nữa, nếu thực sự không biết tốt xấu, nhất định phải xưng anh gọi em với Thẩm Tri Thư thì cô cũng sẽ không tiếp tục ngăn cản nữa.
Chỉ là cô cũng sẽ không quan tâm đến cậu nữa.
Tống Bùi Viễn nhìn khuôn mặt bướng bỉnh của cô, trong mắt toàn là sắc lạnh, dường như đã hạ quyết tâm gì đó.
Một lúc sau, Tống Thanh Thanh nghe thấy Tống Bùi Viễn nói:
“Sau này em không sang đó nữa là được chứ gì."
Sau khi cân nhắc, Tống Bùi Viễn đương nhiên sẽ không chọn cách thức sẽ chọc giận cô.
Người cậu chọn luôn là cô.
Chỉ là cô chưa bao giờ phát hiện ra, trong mắt cô chỉ toàn là sự bất mãn đối với cậu, luôn dễ dàng ghi hận trong lòng đối với những điểm không tốt.
Chương 225 Điện thoại của chồng (Canh hai)
Tống Thanh Thanh cảm thấy mình đã hoàn toàn trở mặt với Thẩm Tri Thư rồi, sau này có chạm mặt cũng không cần phải khách sáo giả tạo chào hỏi nữa.
Cô thực sự có cảm giác như trút được gánh nặng vậy.
Tống Bùi Viễn không ngờ lại chọn đứng về phía cô, cũng khiến tâm trạng cô trở nên vui vẻ hơn.
Tính khí của cô đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Cô bảo:
“Để hôm nào chị xem giúp em có công việc làm thêm nào phù hợp không."
