Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Cũ Đoản Mệnh Của Đại Lão Quân Nhân - Chương 181
Cập nhật lúc: 04/04/2026 04:12
“Nhưng trong mắt cô thì chuyện này dường như là một việc tội ác tày trời vậy.”
Phó Viễn im lặng hẳn đi, một lúc sau anh mới nói lời trái lương tâm:
“Chuyện này là chú ấy làm sai rồi."
Người đàn ông tiếp tục dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi:
“Chú ấy tìm ai giám sát em rồi?
Sao em lại biết chú ấy tìm người giám sát em?"
Hai câu hỏi nghe ra rất điềm tĩnh, cũng chẳng có vẻ gì là tò mò cho lắm.
Tống Thanh Thanh đối với Phó Viễn vừa có sự kính sợ lại vừa có sự tôn trọng, coi anh như một người đặc biệt nghiêm túc chính trực, chắc chắn là đứng về phía lý lẽ, hơn nữa cũng chẳng thể nào nói những lời dối trá bất nhất với cô được.
Do đó cô không hề giữ lại chút nào mà kể hết mọi chuyện đã xảy ra ngày hôm nay cho anh nghe.
Cuối cùng cũng chẳng quên bày tỏ yêu cầu của mình:
“Em hy vọng anh cả có thể quản thúc anh ấy một chút, đứa trẻ ba tuổi cũng biết anh ấy làm như vậy là không đúng mà."
Phó Viễn biết Phó Thành lần này đi làm nhiệm vụ thì không mang theo lính cần vụ, không chỉ có vậy, trước khi đi còn gọi điện thoại cho những người anh em khác nhờ họ giúp đỡ trông nom hộ thêm một chút, còn về phần trông nom này là kiểu trông nom như thế nào.
Phó Viễn bây giờ coi như đã rõ ràng rồi.
“Anh sẽ gọi điện thoại cho chú ấy."
Phó Viễn vốn dĩ định nói một câu để cô không cần phải tức giận như vậy nữa nhưng lời nói đến cửa miệng lại cảm thấy không thích hợp nên lại nuốt ngược vào trong.
Thực ra Tống Thanh Thanh bây giờ đã chẳng còn giận như lúc nãy nữa rồi.
Cô chỉ là sợ Phó Thành cũng sẽ biến thành người giống như Thẩm Tri Thư thôi, giống như Thẩm Tri Thư trong giấc mơ kia vậy.
Giam cầm một người vốn dĩ chẳng hề yêu anh ta một cách bệnh hoạn.
Tạo ra một chiếc l.ồ.ng giam cho người đó.
Tống Thanh Thanh phát ra từ tận đáy lòng cảm thấy Phó Thành sẽ không biến thành như vậy đâu.
Trực giác của phụ nữ có đôi khi vẫn rất chuẩn xác đấy.
Phó Thành sẽ xót cô, chẳng nỡ nhìn cô rơi nước mắt đâu.
Cô giả vờ ra vẻ mắt rơm rớm nước mắt là anh sẽ thu lại ngay thôi.
“Cảm ơn anh cả ạ."
“Không cần khách sáo."
Nói xong những lời này thì dường như họ cũng chẳng còn lời nào khác để nói với nhau nữa.
Thực ra Phó Viễn vô cùng thấu hiểu và thậm chí còn có vài phần tán đồng với cách làm của người em trai mình nữa.
Nếu là người khác thì có thể yên tâm.
Nhưng đối với người em dâu này của anh thì đúng thực là phải để tâm nhiều hơn một chút.
Chẳng phải là cảm thấy con người cô có bao nhiêu đứng núi này trông núi nọ gì mà là sợ cô không chống cự nổi sự cám dỗ mà bị lừa gạt lầm đường lạc lối mà thôi.
Tối hôm đó Phó Viễn quả thực đã gọi điện thoại cho Phó Thành, đường dây quân khu kết nối, người vẫn chưa ngủ.
Phó Thành tối nay chắc chắn là chẳng thể ngủ ngon giấc được rồi, lúc nhận được điện thoại của người anh cả thì anh cũng chẳng thấy ngạc nhiên gì.
“Anh ạ."
“Chú và Thanh Thanh cãi nhau à."
Phó Thành nghe thấy hai chữ Thanh Thanh thốt ra từ miệng người anh cả thì có chút không thoải mái nhẹ.
Nhưng anh cũng biết đây là do ham muốn chiếm hữu của mình đang tác oai tác quái thôi.
Anh bảo:
“Không phải cãi nhau ạ, em làm cô ấy nổi giận rồi ạ."
Phó Viễn hỏi anh:
“Cô ấy nói với anh là chú tìm người giám sát cô ấy, là thật hay là giả thế hả?"
Phó Thành trước mặt anh cả thì chẳng có gì phải phủ nhận cả:
“Thật ạ."
Phó Viễn im lặng mất vài giây rồi hừ lạnh hai chữ:
“Tiền đồ nhỉ."
Phó Thành thản nhiên nói:
“Em chẳng có gì để giải thích cả ạ."
Phó Viễn bảo:
“Cô ấy cảm thấy chú không tôn trọng cô ấy đấy."
“Em biết ạ."
“Không định sửa à?"
“Điểm này chẳng sửa được ạ."
Ham muốn chiếm hữu của đàn ông đối với phụ nữ là bản năng bẩm sinh rồi.
Phó Thành không phải sợ cô sẽ bỏ trốn cùng người khác mà là sợ Thẩm Tri Thư không chịu buông tha cho cô thôi.
Thẩm Tri Thư rất giống một con rắn khó nhằn, bất kể là ở đâu thì cũng có thể lặng lẽ bò tới quấn lấy cô cho bằng được.
Phó Viễn không chỉ trích anh mà chỉ nói:
“Đã chú muốn làm như vậy thì đừng có để cô ấy phát hiện ra."
Nếu có thể che giấu được cả đời.
Thì cũng chẳng có chuyện ngày hôm nay rồi.
Phó Thành cười một cái, nụ cười mỏng nơi đuôi mắt mang theo vài phần ranh mãnh, anh bảo:
“Sớm muộn gì cũng phải để cô ấy biết thôi ạ."
Phải để cô ấy biết.
Thực ra anh có đang lặng lẽ canh chừng cô ấy đấy.
Cô ấy cũng sẽ ngoan ngoãn hơn một chút.
Phó Thành hôm nay cũng có chút thành phần cố ý, nếu không thì sẽ chẳng hỏi thẳng thừng ra ngay vào cái khoảnh khắc cô nhận điện thoại mà chẳng thèm che giấu gì như thế đâu.
“Anh ơi, còn chuyện gì khác không ạ?"
“Hết rồi."
“Vâng ạ.
Ngày kia em sẽ đi máy bay về ạ."
“Biết rồi."
Phó Viễn cảm thấy mình không nên gọi cuộc điện thoại này mới đúng.
Cuộc đời anh ít khi có chuyện gì phải do dự và hối hận cả.
Dạo gần đây lại cứ luôn, luôn do dự, luôn hối hận.
Đang suy nghĩ về vài loại khả năng khác của cuộc đời, nếu như gặp được sớm hơn một chút thì tốt rồi.
Ngón tay Phó Viễn bóp c.h.ặ.t đến trắng bệch, đặc biệt là các khớp xương, trắng bệch từng tấc một, nhìn vào trông rất đáng sợ.
Vài phút sau, Phó Viễn gọi điện thoại cho trợ lý:
“Cuộc họp với Bộ trưởng Trần thì tuần sau tôi sẽ đích thân đi."
Trợ lý có chút kinh ngạc:
“Phó bộ, chẳng phải ngài nói..."
Chẳng phải nói là không đi sao ạ?
Vài ngày nữa còn phải đích thân đón tiếp khách ngoại quốc, lịch trình bận rộn, một số cuộc họp không mấy quan trọng trong nước thì có thể không đi thì không đi.
Đã cử người đi ghi chép rồi mang tài liệu đã ghi chép về xem qua một lượt là quy trình cũng hòm hòm rồi mà.
Chuyện đột nhiên thay đổi ý định như thế này rất hiếm khi xảy ra trên người Phó bộ, mấy năm nay những chuyện liên quan đến công việc thì anh ngay cả phép cũng hiếm khi xin.
“Phó bộ, lần trước trong điện thoại ngài còn hẹn với Bộ trưởng của đối phương, ngày tháng sát nút rồi, ngài..."
Phó Viễn ngắt lời cậu ta:
“Tôi sẽ gọi điện thoại cho ông ấy để hẹn lại thời gian khác."
Vẻ mặt anh lạnh lùng nghiêm nghị, tiếp tục nói xuống dưới:
“Cậu cứ chuẩn bị tài liệu cho tốt đi, cứ vậy đi."
Trợ lý chẳng dám hỏi thêm nữa:
“Vâng ạ."
Phó Viễn hiểu rõ đạo lý hơn bất cứ ai hết, không cắt đứt được thì chắc chắn sẽ bị loạn.
Thay vì như vậy thì chi bằng tự mình dứt khoát nhanh gọn lẹ cho xong.
Làm như vậy thì tốt cho tất cả mọi người.
Phó Viễn đã đ-ánh giá quá cao bản thân mình rồi, cứ ngỡ mình là kẻ giữa muôn vàn chúng sinh căn bản chẳng bao giờ bị chuyện yêu đương tình ái quấy rầy phiền não cả.
Hóa ra con người ai cũng giống nhau cả thôi.
Đặc biệt là những người đã nảy sinh lòng trần tục.
Đều giống như nhau là chẳng có não, chẳng thể nào kiểm soát nổi lời nói và hành động của chính mình nữa.
Phó Viễn không thích cảm giác bị mất kiểm soát.
Chương 228 Bị thương rồi (Thêm mới hai nghìn chữ)
Ngày Phó Thành quay về thì thủ đô đúng lúc đổ một cơn mưa xối xả.
Mưa như trút nước, trời đất mịt mù như thể bầu trời bị thủng một lỗ hổng lớn vậy.
Tống Thanh Thanh đang nghỉ hè ở nhà, bệnh lười tái phát nên căn bản chẳng muốn bước chân ra khỏi cửa chút nào.
Hơn nữa lại là cái ngày mưa gió thế này thì lại càng chỉ muốn ở nhà hưởng phúc thanh nhàn, chẳng muốn làm cái gì cả.
Mỗi ngày đều sống cuộc sống cơm bưng nước rót, sau khi ăn no uống say xong thì lại đi nghiên cứu cái việc làm ăn nhỏ lẻ về trang phục của mình.
Thực tế là bây giờ ngay cả kinh doanh cũng chẳng gọi là được, cùng lắm chỉ là thực hiện vài cuộc giao dịch giữa cô và bạn học mà thôi.
Tống Thanh Thanh bây giờ làm quần áo có hiệu suất cao hơn trước rất nhiều, hiểu biết về vải vóc cũng sành sỏi hơn nhiều rồi.
Lần trước Phó Gia Diễm còn dẫn cô đến một khu chợ lớn rẻ hơn để mua vải, bên trong có đủ loại vải vóc phong phú, lại đều là hàng nhập về qua thủ tục hải quan chính ngạch nữa.
Chất lượng đặc biệt tốt.
Rất nhiều kiểu dáng cần phải dùng đến loại vải đặc thù, lần này coi như cô chẳng cần phải lo lắng nữa rồi.
Những đơn hàng Tống Thanh Thanh nhận riêng cũng chẳng nhiều, chỉ có vài cái thôi.
Đây cũng chẳng phải là cô không có khách hàng mà là cô có chút lười, chẳng muốn để bản thân phải vất vả quá mức thôi.
Chỉ là sau vài lần như vậy thì trong vòng tròn bạn học đã có chút danh tiếng rồi, người tìm đến cô mua quần áo có thể nói là lũ lượt không ngớt.
Cô tranh thủ khoảng thời gian rảnh rỗi của kỳ nghỉ hè mà kiếm được một khoản tiền không nhỏ.
Hai ngày nay vừa mới rảnh rỗi ra là lại bắt đầu làm quần áo mùa thu đẹp đẽ cho con trai.
Phó Lạc Trì đồng chí dường như ngày nào cũng lớn thêm, chớp mắt một cái là đã giống như mầm non đ-âm chồi nảy lộc mà lớn vọt lên rồi.
Quần áo năm ngoái thì năm nay chẳng mặc được nữa rồi.
Có khi quần áo của hai tháng trước mặc vào đã thấy hơi chật rồi ấy chứ.
Nhưng cũng may là Tống Thanh Thanh đối với việc làm quần áo cho con trai thì vẫn luôn có chút vui vẻ không mệt mỏi.
Cô thích làm cho con trai đủ loại quần yếm, những chiếc áo ngắn tay đáng yêu xỉu up xỉu down, cuối cùng lại phối thêm một đôi ủng đi mưa nhỏ nữa thì chao ôi chẳng còn gì đáng yêu hơn được nữa rồi.
Nhưng Phó Lạc Trì đã bảy tuổi rồi thì rõ ràng là chẳng thể mặc những bộ quần áo trẻ con ngây ngô như vậy được nữa.
Tống Thanh Thanh lại làm cho con những bộ quần áo rất đoàng hoàng chững chạc.
Cho dù con trai đã bảy tuổi rồi nhưng hiện giờ vẫn rất bám cô.
Mỗi ngày trước khi đi ngủ đều phải chạy đến phòng cô mà nói một câu chúc mẹ ngủ ngon.
Tống Thanh Thanh vừa mới thử xong chiếc quần mới làm cho con trai thì Phó Thành đã về đến nhà rồi.
Tiếng động cơ ô tô dưới lầu rất lớn, cô muốn giả vờ như không nghe thấy cũng khó.
“Tiểu Trì, quần mặc có chật không con?"
Phó Lạc Trì lắc đầu:
“Không chật ạ, mẹ ơi vừa khít luôn ạ."
Tống Thanh Thanh không kìm được mà hôn con một cái:
“Thế thì không sửa nữa, sau này con mặc bị ngắn rồi thì mẹ lại làm bộ mới cho con nhé."
Đứa trẻ bẽn lẽn bây giờ dưới sự ảnh hưởng của mẹ cũng trở nên bạo dạn hơn nhiều rồi, cho dù có ngượng ngùng thì vẫn cứ kiễng chân lên hôn vào má mẹ một cái.
“Cảm ơn mẹ ạ."
Tống Thanh Thanh tiếp tục lải nhải:
“Con sắp lên lớp một rồi, đến lúc đó là có thể trở thành đội viên Đội Thiếu niên Tiền phong ưu tú rồi đấy."
“Tiểu Trì có muốn đi học tiểu học không?
Đến lúc đó con có thể kết giao được với nhiều bạn mới hơn đấy."
Phó Lạc Trì chẳng muốn kết giao bạn bè cho lắm nhưng mẹ dường như rất nhiệt tình với chuyện này.
Cậu bé liền giả vờ ra dáng vẻ rất mong đợi.
“Vâng vâng vâng ạ!
Mẹ ơi con cũng muốn kết giao bạn mới ạ."
Nói xong cậu bé liền rúc vào lòng mẹ mà dụi dụi, cứ nấn ná mãi chẳng muốn rời đi vậy.
Phó Thành bước vào cửa nhà mà chẳng thấy bóng dáng Tống Thanh Thanh đâu nên đã đi lên lầu.
Cô vừa nhìn thấy anh liền quay người đi, dường như chẳng mấy muốn để ý đến anh cho lắm.
Phó Thành nhìn thấy cô đang ôm con, hai mẹ con nép vào nhau trông rất thân thiết.
“Thanh Thanh."
Tống Thanh Thanh cứng đờ người một cái, nghe thấy rồi vẫn muốn giả vờ như không nghe thấy.
Phó Thành đi tới trước mặt cô, anh lập tức che khuất đi ánh sáng trước mặt cô.
