Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Cũ Đoản Mệnh Của Đại Lão Quân Nhân - Chương 250
Cập nhật lúc: 04/04/2026 05:34
“Tống Thanh Thanh cũng nhìn thấy Thẩm Tri Thư, nhưng lúc này tinh thần cô đã bắt đầu hốt hoảng rồi, nhìn thấy anh cũng cảm thấy là vẫn còn ở làng Thủy.”
Nhảy xuống cũng sẽ chẳng sao cả.
Nhảy xuống là được rồi.
Nhảy xuống, bên dưới là t.h.ả.m cỏ mềm mại tơi xốp, là thứ có thể đỡ lấy cô, khiến cô yên tâm, là t.h.ả.m cỏ có thể để cô ngủ một giấc thật ngon.
Trong đầu cô hiện tại chỉ còn lại duy nhất một từ này thôi — Nhảy.
Cho nên cô gần như là không thể tự chủ được mà chậm rãi đi tới mép ban công, phần lớn c-ơ th-ể đã ở bên ngoài, đung đưa lắc lư.
Bản thân cô cảm thấy rất bay bổng, rất thoải mái.
Những người trong sân nhìn thấy mà trái tim đều không mấy dễ chịu, lo lắng sợ hãi, từng người một căng thẳng dây thần kinh, chỉ sợ xảy ra chuyện.
Khuôn mặt vốn dĩ luôn bình thản của Thẩm Tri Thư không còn giữ được vẻ trấn định nữa, cũng chẳng có nụ cười giả tạo nào cả, anh đanh mặt lại, nhìn cô đang leo lên ban công lung lay sắp đổ, cũng không dám lên tiếng làm kinh động tới cô.
Sợ cô thực sự sẽ nhảy xuống một cái.
Ban công tầng hai nhảy xuống mặc dù không cao, không tới mức mất mạng.
Nhưng c-ơ th-ể cô vốn dĩ đã không tốt, ngã một lần như vậy là rất tổn thương c-ơ th-ể đó.
Cô lại phải nuôi dưỡng rất lâu mới có thể hồi phục lại được.
Thẩm Tri Thư hiểu rõ hơn bất cứ ai hết, c-ơ th-ể cô đúng là không chịu nổi sự giày vò nữa rồi.
Bên này không có nhiều người, số người nhìn thấy cũng không nhiều.
Vệ sĩ đã lặng lẽ tiến lại gần cô từ phía sau, chỉ là không may, tiếng gió đ-ập vào cửa kính, tiếng động đã làm cô kinh động, cô quay đầu vội vã nhìn một cái, cả người giống như chim sợ cành cong, lại lùi lại một bước về phía sau.
Vệ sĩ không dám tiến lên phía trước nữa.
Bản thân cô vốn dĩ đã g-ầy gò, trong gió giống như một tờ giấy mỏng manh.
Trái tim Thẩm Tri Thư treo lơ lửng giữa không trung, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, xương ngón tay dường như sắp bóp nát ra tới nơi rồi, sắc mặt trắng bệch.
Anh đanh mặt lại, bảo người đi tìm nệm khí.
Thời gian gấp gáp, dinh thự lại nằm ở trong rừng núi hẻo lánh, cho dù có báo cảnh sát thì cũng chẳng tới nhanh như vậy được.
Cho dù là nệm khí thì trong chốc lát cũng chẳng tìm thấy được đâu.
“Thanh Thanh."
Thẩm Tri Thư suy cho cùng vẫn không nhịn được mà gọi cô.
Ánh trăng phản chiếu khuôn mặt trắng bệch gần như không có chút huyết sắc nào của người đàn ông, trong hốc mắt anh phủ đầy những tia m-áu dày đặc, người đàn ông hít sâu một hơi.
“Chẳng phải em sợ đau nhất sao?"
“Rơi xuống sẽ rất đau đó, nghe lời đi, em để bọn họ chậm rãi dìu em xuống."
Anh đang dỗ dành cô, lần này không phải lừa gạt.
Tống Thanh Thanh dường như đang suy nghĩ, đang nghiêm túc cân nhắc.
Thẩm Tri Thư tiếp tục nói:
“Chẳng phải em còn muốn về nhà sao?
Hiện tại trong nước hơi lạnh, đợi thời tiết ấm áp thêm chút nữa, anh sẽ đưa em về thăm cha mẹ em, còn cả em trai và em gái của em nữa."
Thẩm Tri Thư đưa ra điều kiện mà cô gần như không thể khước từ được, anh nói:
“Anh biết, trong lòng em vẫn luôn nghĩ tới bọn họ.
Là anh quá ích kỷ rồi, không nỡ đưa em về, sợ em có bọn họ rồi thì sẽ không cần anh nữa."
Những lời anh nói cũng đều là lời thật lòng.
Anh ước gì thế giới của Tống Thanh Thanh chỉ có một mình anh mà thôi.
Người nhà cũng chẳng phải là người yêu thương cô nhất, chỉ có anh mới là người không có cô là sẽ ch-ết.
Cô và anh sớm đã nên hòa làm một thể rồi.
Thẩm Tri Thư đỏ hoe mắt, “Thanh Thanh, anh không lừa em đâu.
Thật đó, chỉ cần em ngoan ngoãn đi xuống, anh sẽ đưa em về."
Điều kiện này chứa đầy sự cám dỗ.
Tống Thanh Thanh nằm mơ cũng muốn được về, cô không muốn làm con chim trong l.ồ.ng, thế giới của cô nên là đất trời rộng lớn mới đúng.
“Thật sao?"
Cô hỏi anh với vẻ không mấy tin tưởng.
Thẩm Tri Thư gật đầu:
“Thật."
Vẻ mặt anh lạnh lùng nghiêm nghị:
“Anh thề, nếu anh lừa em, anh sẽ ch-ết không t.ử tế."
Cô dường như vẫn còn đang do dự, cũng có thể đang cẩn thận dè dặt suy đoán xem lời anh nói có mấy phần thật mấy phần giả.
Những lời thuyết phục đã được chuẩn bị sẵn của Thẩm Tri Thư vẫn chưa nói hết.
Tống Thanh Thanh rất nhanh đã mở miệng, cô nhíu mày một cách lười biếng:
“Thôi đi, tôi chẳng thích nghe anh nói chuyện chút nào, không nghe anh đâu."
Cô mới không thèm nghe lời anh đâu.
Cô là Tống Thanh Thanh.
Cô muốn thế nào thì thế đó.
Hiện tại cô muốn nhảy xuống rồi.
Nhảy xuống là có thể có được tự do rồi.
Nhảy xuống là có thể tiến về phía trước, dũng cảm chạy thẳng về phía trước rồi.
Trước mắt Tống Thanh Thanh là cánh rừng đầy lá cây từ thời thơ ấu, có thể đỡ lấy cô, có thể bảo vệ cô.
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người.
Cô không chút do dự mà.
Từ ban công tầng hai nhảy xuống rồi.
“Thanh Thanh!"
Âm thanh phát ra từ cổ họng người đàn ông khản đặc, cảm giác đau đớn như đứt từng khúc ruột xâu xé cả con người anh vậy.
Chương 0 Ngoại truyện kiếp trước (15) Sai rồi (Thêm 2000 chữ)
Tống Thanh Thanh lại cảm thấy vô cùng thoải mái, thực ra tầng hai này cao hơn rất nhiều so với những gì cô nhìn thấy, một người có trạng thái tinh thần không bình thường thì nhìn cái gì cũng không bình thường cả.
Nhảy từ độ cao bốn năm mét xuống, thực ra đã là rất cao rồi.
Nhưng may mắn là bên dưới là t.h.ả.m cỏ mềm mại, nhảy xuống không có gì đáng ngại.
Chẳng ai ngờ được cô lại nói nhảy là nhảy như vậy, quả đúng giống như lời đồn đại bên ngoài, tinh thần của Thẩm phu nhân không mấy tốt.
Người này ngã gục trên t.h.ả.m cỏ, trông giống như đã ngất lịm đi rồi.
Thẩm Tri Thư đanh khuôn mặt trắng bệch lại, bế xốc người dưới đất lên, cánh tay dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy cô đều có chút run rẩy.
Sau lưng đổ ra không ít mồ hôi lạnh.
Không khỏi thấy sợ hãi.
Anh sờ sờ mắt cá chân của cô, đã bắt đầu sưng vù lên rồi.
Thẩm Tri Thư ôm người, rời khỏi bữa tiệc trước thời hạn.
“Người này không sao chứ?"
“Ngài Thẩm cũng vất vả thật đó, bao nhiêu năm qua đúng là không hề dễ dàng gì."
“Đúng vậy, khó khăn lắm mới đưa người ra ngoài một lần, vậy mà còn náo ra chuyện như thế này, tôi thấy sắc mặt ngài Thẩm vừa nãy giống như là xót xa tới phát điên luôn rồi."
“Chẳng phải sao, hèn chi ngài Thẩm bình thường không tình nguyện đưa phu nhân ra ngoài, chuyện này chỉ cần một chút không để mắt tới là không xong rồi."
“Nghe nói ngài Thẩm và phu nhân là người yêu thanh mai trúc mã đó, chẳng trách tình cảm tốt như vậy."
“Chẳng phải sao.
Cũng chẳng biết bao giờ Thẩm phu nhân mới có thể kh-ỏi h-ẳn được."
Những người nhắc tới cặp vợ chồng này đều không khỏi thấy tiếc nuối và xót xa.
Đều cảm thấy ngài Thẩm và Thẩm phu nhân là một cặp trời sinh, khốn nỗi Thẩm phu nhân lại mắc bệnh điên, loại bệnh này lại chẳng dễ ch-ữa tr-ị chút nào.
Thẩm Tri Thư ngồi trong xe, người gối trong lòng anh trông giống như đang ngủ say vậy.
Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, thấy sắc mặt của ông chủ thật sự rất u ám, cũng tuyệt đối chẳng dễ nhìn chút nào.
Thẩm Tri Thư lạnh lùng nói:
“Lái nhanh thêm chút nữa đi."
Khốn nỗi lúc này đúng lúc là giờ tắc đường, có nhanh thêm chút nữa thì cũng chẳng nhanh được bao nhiêu.
Thẩm Tri Thư vô cảm, trong đời anh hiếm khi có chuyện gì khiến anh hối hận, tối nay cũng đã khiến anh thực sự hối hận một lần.
Không nên.
Đưa cô qua đây.
Thẩm Tri Thư cứ ngỡ cô sẽ không nhảy xuống đâu, trông cao như vậy, đau như vậy cơ mà.
Vậy mà cô ngay cả do dự cũng chẳng thèm do dự.
Giống như lại bị kích động rồi, tinh thần cứ hốt hoảng hốt hơ.
Hai năm nay tinh thần của cô vốn dĩ đã tốt lên rất nhiều rồi, đã lâu lắm rồi không giống như tối nay.
Thực ra Thẩm Tri Thư không hy vọng tinh thần cô bị kích động, mặc dù những lúc cô có chút không bình thường thì đối với anh mà nói là trở nên dễ thao túng hơn.
Nhưng Thẩm Tri Thư vẫn cứ muốn một cô gái tỉnh táo, cho dù cô đối với anh chỉ còn lại sự căm ghét thì cũng chẳng sao cả.
Thẩm Tri Thư luôn cảm thấy cuộc đời mình chẳng có gì phải hối hận cả, đi tới bước đường ngày hôm nay là kết quả do anh tính toán mà có được, là do anh tốn bao công sức mới cướp đoạt được.
Thẩm Tri Thư nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt cô, có những lúc anh cũng muốn quay trở về những năm tháng ở làng Thủy.
Cô chẳng có ai khác để nương tựa, thì chỉ có thể chủ động mà sán lại chỗ anh mà thôi.
Hiện tại cô vẫn chẳng có ai khác để nương tựa cả.
Thẩm Tri Thư vốn dĩ cứ ngỡ có con cái rồi thì sẽ tốt hơn một chút.
Hôn nhân đối với cô mà nói không phải là xiềng xích quá nặng nề.
Hiện tại xem ra, anh cũng nên sớm nhận được bài học từ chỗ Phó Thành và con trai của anh ta mới đúng.
Con cái vẫn cứ không thể trở thành xiềng xích của cô được.
Cô dường như sinh ra đã là tự do rồi, chẳng có ai có thể giam cầm được những việc cô muốn làm cả.
Thẩm Tri Thư cúi đầu hôn lên gò má cô, anh ôm c.h.ặ.t lấy cô, vùi đầu vào hõm cổ cô.
Những giọt nước mắt lặng lẽ thấm vào da thịt cô, ẩm ướt và lạnh lẽo, giọng nói của anh có chút khản đặc:
“Thanh Thanh."
“Thật sự không thể thích anh được sao?"
Người đang hôn mê đương nhiên không thể trả lời anh được.
Thẩm Tri Thư chưa bao giờ vẫy đuôi cầu xin lòng thương hại trước mặt cô như thế này cả, anh xưa nay luôn có thể khống chế cảm xúc rất tốt.
Tài xế ở ghế lái không dám thốt ra một lời nào.
Cứ coi như mắt mình bị mù, chẳng nhìn thấy cái gì hết.
Nửa tiếng sau.
Cuối cùng cũng tới bệnh viện.
Bác sĩ đã kiểm tra toàn thân một cách chi tiết cho Tống Thanh Thanh, ngoại trừ vết thương ở mắt cá chân cần phải tĩnh dưỡng một thời gian thì những chỗ khác ngược lại chẳng có gì đáng ngại cả.
Tuy nhiên.
Sắc mặt Thẩm Tri Thư lạnh lùng, nói với bác sĩ rằng:
“Tối nay trông cô ấy dường như lại có chút không ổn rồi."
Bác sĩ điều trị chính của bệnh viện tư nhân này cũng chẳng dám xen vào quá nhiều vào chuyện riêng tư của cặp vợ chồng hào môn này, vấn đề tinh thần của Thẩm phu nhân vẫn luôn chưa bao giờ kh-ỏi h-ẳn cả.
Chỉ là có sự thuyên giảm mà thôi.
Tất nhiên, so với quãng thời gian Thẩm phu nhân m.a.n.g t.h.a.i thì đúng là có thể nói là tốt hơn không chỉ một chút đâu.
Lúc đó Thẩm phu nhân dường như hoàn toàn không thể chấp nhận được sự thật là mình đã mang thai, mấy lần muốn bỏ đứa trẻ trong bụng đi.
Tới sau này, tự lừa dối bản thân mình.
Chỉ cần không để cô cúi đầu nhìn thấy cái bụng dần dần nhô lên thì trạng thái của cô sẽ tốt hơn một chút.
Nhưng chuyện m.a.n.g t.h.a.i chẳng phải cứ giấu là giấu được đâu.
Tới tháng thứ năm thứ sáu, cái bụng đã rất rõ ràng rồi.
Trạng thái của Thẩm phu nhân lại càng không tốt, cũng không thể khống chế được.
Thường xuyên nhân lúc người khác không chú ý là dùng đủ mọi cách để làm một số hành động cực đoan.
Sau này, dựa vào việc dỗ dành lừa gạt mới dần dần tốt lên được một chút.
Hiện tại, bác sĩ điều trị chính cũng không hiểu rốt cuộc ngài Thẩm có hy vọng vợ mình khỏe lại hay không nữa.
