Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Cũ Đoản Mệnh Của Đại Lão Quân Nhân - Chương 38

Cập nhật lúc: 04/04/2026 02:08

“Cũng chẳng thèm quan tâm chân có đau hay không nữa.”

Đợi chạy ra khỏi phòng bệnh, nước mắt trào ra như mưa, sau đó cô mới cảm nhận được cái đau nhói tận xương tủy ở cổ chân.

Hành lang bệnh viện đông người, dáng người cô lại nhỏ nhắn, chớp mắt một cái đã chẳng thấy tăm hơi đâu nữa.

Phó Thành đuổi theo ra ngoài, còn chưa tóm được người thì đụng mặt tài xế đang tìm tới:

“Anh Phó."

Phó Thành nhìn thấy tài xế, nhíu mày hỏi:

“Cậu đưa cô ấy đến đây à?"

Tài xế gật đầu:

“Phu nhân bảo tôi đưa chị dâu qua đây, chúng tôi đến Ban Tổ chức trước, chị dâu nghe nói có người bị thương thì cuống hết cả quýt lên."

Sắc mặt Phó Thành nặng nề, trái tim co thắt lại, quặn thắt vì đau.

Tài xế thấy sắc mặt anh không tốt nên càng không dám giấu giếm:

“Vừa nãy chị dâu chạy nhanh quá nên bị trẹo chân rồi, anh Phó, lát nữa anh đưa chị dâu đến gặp bác sĩ xem chân có bị thương nặng không."

Sắc mặt vốn đã căng thẳng của Phó Thành lập tức trở nên tồi tệ hơn hẳn:

“Chân cô ấy bị thương à?!"

“Vâng."

Phó Thành chẳng kịp quan tâm đến chuyện gì khác:

“Cô ấy vừa chạy ra ngoài rồi, cậu cùng tôi tìm cô ấy đi."

“Chân cô ấy bị thương nên chắc không chạy xa được đâu."

Người đàn ông vội vội vàng vàng bắt đầu tìm người trong bệnh viện, nỗi đau nhói dày đặc trong lòng như bị đuôi ong chích mạnh vào, châm vào chỗ nào cũng thấy m-áu.

Tài xế cũng chưa từng thấy anh cuống quýt như vậy bao giờ.

Trong ký ức, anh Phó bất kể lúc nào cũng ung dung tự tại, chưa bao giờ vì chuyện gì mà hoảng loạn cả.

Đặc biệt là người cực kỳ có khả năng kìm nén.

Vì thế mới có thể làm nên chuyện lớn.

Phó Thành sốt ruột đến phát điên, chạy đến mức vã cả mồ hôi hột.

Tìm khắp bốn phía một lượt, tầng hai tầng ba cũng tìm sạch sành sanh.

Cuối cùng mới bắt gặp bóng lưng cô bên cạnh cái ao nhỏ hẻo lánh nhất dưới lầu, đang ngồi trên tảng đ-á, xoa xoa cổ chân mình, chắc là đau lắm.

Phó Thành lao xuống lầu, xông thẳng đến trước mặt cô.

Tống Thanh Thanh bỗng nhiên cảm thấy tầm mắt mình bị bóng đen che khuất, cô chậm chạp ngước khuôn mặt nhỏ đầy vệt nước mắt lên, nhìn rõ người đàn ông trước mặt.

Đến nước mắt cũng quên cả lau.

Chẳng hiểu anh còn đuổi theo làm gì nữa?

Vết thương trong lòng bàn tay Phó Thành vừa nãy lại nứt ra, băng gạc thấm đẫm m-áu, lần này anh càng dùng lực nắm c.h.ặ.t cổ tay cô:

“Em chạy cái gì?"

Tống Thanh Thanh lau nước mắt trên mặt, không muốn mở miệng nói chuyện lắm.

Phó Thành thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô khóc đến đỏ bừng, đầu mũi cũng đỏ ửng, đôi môi bị cô dùng răng hành hạ đến chẳng còn ra hình thù gì nữa.

Phó Thành nói không rõ cảm giác trong lòng là gì, tóm lại là khó chịu.

Đau, đau kinh khủng.

Nhìn cô lã chã rơi nước mắt, mấy giọt nước mắt này như dung nham nóng hổi dội vào c-ơ th-ể anh.

Phó Thành chậm rãi ngồi xổm xuống, nắm lấy tay cô, im lặng một hồi lâu.

Người đàn ông dùng tay kia lau nước mắt cho cô, sau đó vén ống quần cô lên, nhìn cổ chân cô một cái, sưng rồi.

Phó Thành mím môi:

“Có đau lắm không?"

Tống Thanh Thanh vẫn không mở miệng, cứ thế lặng lẽ rơi nước mắt.

Phó Thành cảm thấy tim mình như bị cô rút cạn rồi, nhìn thấy cô thì thấy vui, mà thấy cô khóc thế này cũng thấy buồn theo.

“Tôi đưa em vào trong khám nhé."

Người vốn dĩ im hơi lặng tiếng cuối cùng cũng chịu mở lời:

“Không thèm."

Cô nói với giọng nức nở:

“Em muốn về nhà."

Cô như thể đã phải chịu uất ức tày trời vậy:

“Em muốn về làng Thủy Khê."

Chẳng bao giờ thèm đến thủ đô nữa.

Phó Thành hít sâu một hơi lạnh, trái tim co thắt cũng có chút tê dại, anh nói:

“Ai mua vé tàu hỏa cho em?

Một mình em về kiểu gì?

Trên tàu hỏa người đông phức tạp lắm, tôi sợ em bị bắt cóc mất."

“Thật sự muốn về thì ngày mai tôi đi cùng em."

“Bây giờ, chúng ta đi tìm bác sĩ xem vết thương đã."

Anh nói chậm lại, giọng nói khàn khàn lộ rõ sự xót xa dành cho cô.

Sự xót xa này không giống như là giả vờ.

Ngay sau đó, Phó Thành lại hỏi:

“Còn ngã ở đâu nữa không?

Cho tôi xem nào."

Tống Thanh Thanh giọng nghẹn ngào, buồn bã:

“Đầu gối."

Lúc này cô cuối cùng cũng không cần phải nhẫn nhịn nữa.

Không cần phải tỏ ra thanh cao, gồng mình lên nữa.

Cô nắm lấy chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội của Phó Thành, cổ họng nghẹn ngào nói:

“Đầu gối cũng đau, ngã đau lắm, cảm giác như bị rách da rồi."

Nói xong, cô lại than phiền:

“Tất cả là tại anh hết, không phải tại anh thì em cũng không bị ngã."

Giọng nói mềm mại nũng nịu nghe như oán trách, nhưng lại chẳng hề khiến người ta ghét bỏ chút nào, mà chỉ có sự thương xót vô hạn.

Nhưng lúc này Tống Thanh Thanh cũng đang giả vờ đáng thương để lừa anh.

Nhân cơ hội này bắt anh phải thật sự thấy hối lỗi.

Chương 49 Tất cả là lỗi của anh

Góc này chẳng có mấy người qua lại.

Phó Thành vén ống quần cô lên quá đầu gối, làn da trắng nõn hiện ra vết bầm tím hãi hùng, đã chuyển sang màu tím ngắt rồi.

Phó Thành mím c.h.ặ.t môi, nắm tay cô càng thêm c.h.ặ.t.

Anh bế bổng cô lên theo kiểu công chúa:

“Đi bôi thu-ốc thôi."

Giữa thanh thiên bạch nhật, ôm ôm ấp ấp cũng không hay cho lắm.

Đặc biệt bây giờ là những năm bảy mươi với thuần phong mỹ tục bảo thủ, ở trong nhà gây ra chút tiếng động còn sợ bị hàng xóm nghe thấy.

Vả lại họ bây giờ còn đang ở nơi có tác phong nghiêm ngặt hơn là thủ đô, và Phó Thành còn đang mặc một bộ quân phục nữa.

Tống Thanh Thanh là kiểu người “hổ báo" ở nhà, bình thường ở nhà dám cố ý quyến rũ anh, gọi chồng ơi nũng nịu, bắt anh ôm bắt anh hôn.

Nhưng ở bên ngoài thì như con đà điểu rụt cổ, chỉ cần thân mật một chút là muốn vùi mình vào đống đất ngay.

Nhưng lúc này, cô được Phó Thành ôm trong lòng, tuy thấy thẹn thùng.

Nhưng cũng thực sự đau đến mức không muốn đi bộ, nên đã bịt tai trộm chuông mà vùi mặt vào ng-ực anh, như vậy người khác không nhìn thấy mặt cô thì sẽ không biết là cô.

Có mất mặt thì cũng chỉ một mình Phó Thành mất mặt thôi.

Phó Thành bế Tống Thanh Thanh đến khoa ngoại, các y tá đều đang bận.

Đợi một lúc, y tá mới vội vội vàng vàng được gọi tới.

Phó Thành vén cả hai ống quần của cô lên quá đầu gối, làn da vốn dĩ kiều diễm bị ngã mạnh như vậy, nhìn thế nào cũng thấy đáng sợ.

Y tá vội đi làm việc khác nên lúc xử lý có hơi vội vàng một chút.

Phó Thành nhíu mày:

“Làm ơn nhẹ tay cho đồng chí ấy nhờ."

Y tá không dám nói gì thêm, động tác trở nên nghiêm túc và cẩn thận hơn, bôi thu-ốc xong cho cô rồi nói:

“Vết bầm tím phải mất mấy ngày mới tan được, mọi người không cần lo lắng quá đâu."

Cô ấy cứ tưởng người đàn ông nãy giờ sắc mặt khó coi như vậy là sợ vợ mình để lại sẹo trên chân, nên nói thêm:

“Vết bầm tan đi sẽ không để lại sẹo đâu."

Phó Thành “ừ" một tiếng, nói lời cảm ơn.

Sau đó lại đi lấy thêm thu-ốc mỡ tan m-áu bầm.

Tiếp đó anh đứng trước mặt Tống Thanh Thanh, quay lưng về phía cô:

“Lên đi, tôi cõng em xuống."

Tống Thanh Thanh hơi ngại:

“Giờ em thấy đỡ hơn rồi."

Phó Thành nhất quyết như vậy, giọng nói trầm khàn mang theo vài phần chất kim loại lạnh lùng:

“Thanh Thanh, lên đi."

Mấy giây sau, Tống Thanh Thanh leo lên lưng anh.

Lưng Phó Thành rất cứng, cô nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ anh, nằm trên người anh thế này đúng là rất thoải mái.

Phó Thành giữ c.h.ặ.t lấy khoeo chân cô, cõng người đi xuống lầu.

Trạm y tá lúc này lại bùng nổ, không ngờ vị quân quan này vậy mà không phải người yêu đầu của bác sĩ Tiết!

Không những không phải mà còn đã kết hôn sinh con từ lâu rồi!

Vừa nãy lúc anh hớt hải bế người đến khoa ngoại, không ít người nhìn cô gái nhỏ trong lòng anh mà ngẩn cả người ra.

Tài xế đợi ở dưới lầu, sau khi lên xe, Phó Thành vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô không buông, anh suy nghĩ hồi lâu rồi thương lượng với cô:

“Đợi chân em kh-ỏi h-ẳn rồi chúng ta mới đi tàu hỏa về Ninh Thành, có được không?"

Nếu không, trên đường đi cô sẽ phải chịu khổ đấy.

Tống Thanh Thanh không nói được, cũng chẳng nói không được.

Cô đến vé tàu hỏa còn chẳng mua được, thực sự muốn đi cũng chẳng đi nổi.

Vốn dĩ cô định quay về nhà họ Phó, nhờ mẹ của Phó Thành mua giúp một vé tàu hỏa, lúc đó sẽ nói là cô nhớ nhà rồi.

Phải về chăm sóc con trước.

Phó Thành mãi không thấy cô lên tiếng, im lặng một lát:

“Em nhất định muốn về thì cũng được."

Vé giường nằm mềm.

Tuy rằng khan hiếm nhưng không phải là không xoay xở được.

Chỉ là kế hoạch ban đầu muốn đưa cô đi tham quan các địa điểm nổi tiếng ở thủ đô sẽ phải hủy bỏ.

Cũng muốn đưa cô đi gặp thêm nhiều người.

Bạn nối khố, bạn thân của anh.

Vốn dĩ cũng định gặp mặt chính thức một lần.

Sau này...

Sau này nếu anh có xảy ra chuyện gì, những người bạn chơi thân nhiều năm này cũng có thể giúp đỡ cô, để cô không đến mức sống quá khổ sở.

Tống Thanh Thanh “ừm" một tiếng, cô nói:

“Để em nghĩ đã."

Phó Thành không ép cô:

“Được."

Đầu gối Tống Thanh Thanh không đau nữa, cổ chân vẫn còn hơi đau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Cũ Đoản Mệnh Của Đại Lão Quân Nhân - Chương 38: Chương 38 | MonkeyD