Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Cũ Đoản Mệnh Của Đại Lão Quân Nhân - Chương 88
Cập nhật lúc: 04/04/2026 03:08
“Tống Thanh Thanh sợ lạnh, mỗi ngày đều phải đợi sau khi Phó Thành làm ấm chăn mới rúc vào.”
Chuyển nhà là một việc tốn thể lực, đồ nội thất chắc chắn không mang đi được rồi.
Còn về những thứ khác, đóng gói lớn nhỏ gọn gàng, có tài xế chuyên dụng lái xe chuyển tới thủ đô.
Nhìn thấy Tống Thanh Thanh thực sự sắp đi thủ đô hưởng phúc.
Mà phía Thẩm Tri Thư mãi không có động tĩnh gì, Triệu Tiểu Ninh cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng.
Kiểu cốt truyện hoàn toàn khác với kiếp trước này là thứ mà cô hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Nếu đã không còn khả năng xúi giục Tống Thanh Thanh ly hôn.
Cô cũng không biết Thẩm Tri Thư đang tính toán chuyện gì, nên chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.
Cô cũng đâu có mù!
Đến lúc này rồi sớm đã nhìn ra Phó Thành đối với Tống Thanh Thanh chính là đã nhìn trúng rồi.
Hôm nay làm việc xong Triệu Tiểu Ninh đã canh được Phó Thành ở cổng khu tập thể.
Trực tiếp chặn xe của anh lại.
Tài xế thò đầu ra:
“Cô không muốn sống nữa à?
Xe mà cô cũng dám chặn!"
Triệu Tiểu Ninh kiễng chân, bám vào cửa sổ xe nhìn người đàn ông ở ghế sau, cô cũng không gọi anh rể nữa.
“Phó đoàn trưởng!"
Triệu Tiểu Ninh lớn giọng nói:
“Tôi có chuyện muốn nói!"
Triệu Tiểu Ninh đỉnh lấy áp lực cực lớn, vội vàng mở lời:
“Tống Thanh Thanh lúc đó căn bản không thích anh, không phải tự cô ta muốn đi quyến rũ anh đâu!
Cô ta là nghe lời cha mẹ cô ta, biết gia thế anh hiển hách, có quyền có thế nên mới cố ý lượn lờ trước mặt anh, cô ta thực ra căn bản không thích anh đâu!"
“Đổi thành bất kỳ người nào khác, chỉ cần là một đoàn trưởng, không, dù là một đại đội trưởng cô ta đều sẽ đi quyến rũ cho xem!"
Chương 113 Phó Thành cũng sẽ buồn lòng (Hai canh)
Triệu Tiểu Ninh trước đây không nói trước mặt Phó Thành là vì cô muốn giữ một hình tượng tốt không nói xấu sau lưng người khác trước mặt anh.
Nhưng chuyện đã thành ra thế này rồi.
Cô đã không còn lo được nhiều như vậy nữa, Tống Thanh Thanh đi thủ đô thì Thẩm Tri Thư chẳng phải mất đi cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân sao?
Hai người họ lại làm sao kết hôn được chứ?
Chẳng phải đều loạn cào cào hết sao?
Đến lúc nước đến chân rồi Triệu Tiểu Ninh có thể không màng đến bất cứ điều gì nữa.
Những lời cô nói này vốn dĩ chẳng có câu nào là ngậm m-áu phun người cả, toàn bộ đều là sự thật!
Triệu Tiểu Ninh không tin Phó Thành thực sự có thể nuốt trôi cơn giận này mà không hề có chút thành kiến nào, anh không thể không để tâm.
Nếu đã thích thì sẽ để ý.
Đặc biệt là cán bộ quân đội có tác phong nghiêm cẩn như Phó Thành, chắc hẳn phải ghét nhất là bị người ta lừa dối, đùa giỡn mới đúng.
Triệu Tiểu Ninh nói xong thấy sắc mặt Phó Thành không có chút thay đổi nào, trong lúc bốc đồng cô nghiến răng đem hết những nội tình mình biết phun ra hết.
Trong xe còn có tài xế.
Tài xế lúc này đều không biết mình có nên nghe hay không, anh hận không thể bịt tai lại, đây là chuyện nhà của đoàn trưởng.
Nhưng người phụ nữ này vẫn lải nhải không ngừng.
“Trước anh cô ta cũng đã coi những đồng chí nam khác là mục tiêu rồi!"
“Thẩm Tri Thư anh đã từng gặp rồi đúng không?
Nếu không phải nhà họ Thẩm quá nghèo thì cô ta chắc chắn đã gả qua đó từ lâu rồi."
“Trong thôn mọi người cũng xêm xêm nhau, cô ta không thèm để mắt tới."
“Đàn ông trong thành phố cô ta thực sự không ít lần dò hỏi đâu."
Triệu Tiểu Ninh quả thực không hề nói dối, nhưng cô đã che giấu không ít.
Ví dụ như lúc đó cha Tống mẹ Tống đang muốn tùy tiện tìm đại một người để gả Tống Thanh Thanh đi, trong mắt họ gả cho ai cũng là gả, chỉ cần gia đình ổn thỏa, trông xấu hay đẹp, tuổi tác lớn hay nhỏ đều không quan trọng.
Nhưng Tống Thanh Thanh ch-ết sống không đồng ý.
Hai ông bà già họ còn không bướng lại nổi một cô gái nhỏ, liền nói vài câu khó nghe, ví dụ như bảo cô đừng có kén cá chọn canh, mắt cao hơn đầu.
Cuối cùng bị Tống Thanh Thanh chọc giận đến mức hết cách, mới thuận miệng nói một câu, có bản lĩnh thì cô gả cho sĩ quan đi, xem người ta có thèm cô không.
Không lâu sau Tống Thanh Thanh liền bắt thóp được Phó Thành.
Hai người lén lút mặn nồng với nhau, hai ông bà nhà họ Tống đương nhiên cũng mặc định rồi, gả cho sĩ quan kiểu gì cũng hời hơn so với người trong thôn.
“Anh không biết đâu, trước anh cô ta thực sự đã nhắm trúng mấy người liền!
Phó đoàn trưởng, trong lòng cô ta chẳng có anh đâu, nói câu khó nghe thì anh mà có ngày không ra gì cô ta là người đầu tiên bỏ anh đấy."
Triệu Tiểu Ninh nói liến thoắng một tràng dài những lời này.
Phát hiện biểu cảm của Phó Thành vậy mà chẳng có chút thay đổi nào, ánh mắt như cười như không cao cao tại thượng liếc nhìn cô một cái, anh mặt không cảm xúc dặn dò tài xế phía trước:
“Lái đi."
Triệu Tiểu Ninh tưởng anh không tin, giơ ngón tay lên thề:
“Phó đoàn trưởng, những lời tôi nói câu câu đều là thật."
Phó Thành lạnh lùng lườm cô:
“Đồng chí Triệu, nói xong rồi thì tránh ra, cô chắn đường rồi."
Triệu Tiểu Ninh đã từng tưởng tượng ra đủ mọi phản ứng của Phó Thành sau khi nghe những lời này, chỉ không ngờ anh lại bình tĩnh như lúc này.
Giống như anh là người ngoài cuộc không liên quan gì, người bị lừa dối, đùa giỡn không phải là anh vậy.
Triệu Tiểu Ninh trố mắt nhìn, không thể tin nổi.
Cô nghi ngờ là mình nói chưa đủ rõ ràng nên vội vàng mở lời:
“Phó đoàn trưởng, cô ta thực sự từ đầu đến cuối đều không thích anh, thủ đoạn quyến rũ của cô ta chắc chắn cũng đã dùng với những người đàn ông khác rồi.
Tôi là không nỡ nhìn thấy anh bị cô ta lừa, tôi thực sự..."
Lời chưa nói xong đã bị mấy chữ lạnh như băng cắt ngang.
“Im miệng."
“Tiểu Lưu, lái xe."
Người đàn ông mở lời cực kỳ uy h.i.ế.p, mấy chữ ngắn gọn chứa đựng vài phần lệ khí nhàn nhạt.
Triệu Tiểu Ninh theo bản năng nhường đường.
Tài xế giả vờ như cái gì cũng không nghe thấy, tiếp tục lái xe về phía trước.
Mấy lời vừa rồi anh nghe cũng thấy hình như đồng chí nữ ngoài xe kia không hề nói dối, đối tượng của Phó đoàn trưởng trông có vẻ đúng là có thể làm ra loại chuyện này.
Tài xế có chút thay đoàn trưởng nhà mình bất bình.
Đối tượng của đoàn trưởng cái này cũng quá...
Thôi bỏ đi, dù sao cũng chẳng phải chuyện bọn họ có thể bàn tán.
Phó Thành về đến nhà bảo tài xế về trước:
“Hôm nay vất vả cho cậu rồi, tối nay không cần qua đây nữa."
Tài xế có chút ngập ngừng:
“Sáng mai chúng ta còn phải đi phân khu, các lãnh đạo bọn họ..."
Phó Thành thản nhiên nói:
“Sáng mai tôi qua đó."
Tài xế nói:
“Liệu có kịp không ạ?"
Phó Thành đáp lại hai chữ:
“Sẽ kịp."
Tài xế không dám nói gì thêm, chào một cái rồi rút lui.
Tống Thanh Thanh mấy ngày nay chỉ cần có thời gian là ở nhà thu dọn hành lý, những thứ khác có thể không mang theo nhưng tiền cô để trong hộp sắt nhỏ, cùng với phiếu lương thực các thứ đều phải mang theo.
Nhiều nhất chính là quần áo của cô.
Trong tủ quần áo dọn ra được rõ nhiều quần áo, cô xếp chồng ngay ngắn, sẵn sàng lên đường bất cứ lúc nào.
Phó Thành đứng ngoài cửa phòng ngủ nhìn cô một hồi lâu.
Cô ngâm nga một điệu nhạc nhỏ đang thu dọn quần áo.
Phần lớn là váy của cô, còn có một số bộ đồ đáng yêu cô làm cho con trai.
Đồ của anh thì cô chẳng hề đụng tới.
Thực ra chuyện này cũng không thể trách Tống Thanh Thanh được, con người cô chính là một lần bị rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng.
Lần đó cùng anh về thủ đô, động vào cuốn sách trên kệ của anh.
Bị anh lạnh lùng quát một tiếng, liền bị cô ghi tạc ngoan cố trong lòng, cô sẽ không bao giờ tùy tiện động vào đồ của anh nữa.
Để tránh lại bị quát mắng lạnh lùng.
Cô rất yếu đuối, rất mong manh, một chút cũng không thích cái cảm giác bị quát mắng.
Dù sau đó Phó Thành có xin lỗi cô thì trong lòng cô vẫn còn bóng ma.
Phó Thành nhìn cô, bên tai là những lời Triệu Tiểu Ninh vừa nói.
Anh biết rõ mười mươi Triệu Tiểu Ninh nói những lời này là đang khích bác tình cảm của anh và cô, mỗi một câu đều không có ý tốt.
Nhưng thành thực mà nói.
Mỗi câu đều không phải là không có căn cứ.
Tống Thanh Thanh ngân nga hát, rất nhẹ nhàng thu dọn xong hành lý.
Quay đầu lại liền nhìn thấy người đàn ông sắc mặt khó đoán ngoài cửa, ánh đèn sáng choang chiếu lên khuôn mặt anh, hiện ra vài phần xanh xao lạnh lẽo.
Tống Thanh Thanh đi tới trước mặt anh như muốn tranh công:
“Em đã thu dọn xong đồ đạc của riêng em rồi nhé!"
Xem xem cô siêng năng nhường nào kìa.
Cũng không cần Phó Thành phải giúp cô làm việc nặng nhọc nữa.
Cô quả thực là vợ hiền mẹ đảm.
Phó Thành một hồi lâu đều không nói lời nào, im lặng nhìn cô, đôi mắt đen kịt thâm trầm như nước biển lạnh giá.
“Anh sao vậy ạ?"
Cô chậm chạp nhận ra, nhỏ giọng hỏi anh.
Phó Thành như không có chuyện gì xảy ra nén lại mọi cảm xúc, nắm lấy ngón tay cô, giọng nói khàn khàn:
“Có chút mệt."
Trong huyết quản của anh trào dâng nóng bỏng.
Anh đương nhiên không thích bị ngu lừa, bị lừa dối, bị lợi dụng.
Những cảm xúc tiêu cực bạo liệt, cuồng躁, sắp nhấn chìm anh được anh bình tĩnh kiềm chế lại.
Đến cuối cùng Phó Thành cũng chỉ hỏi một câu:
“Sao trong này không có quần áo của anh?"
Chương 114 Em không cùng anh về nữa (Một canh)
Tống Thanh Thanh ngập ngừng ngắc ngứ lại không muốn nói mình vẫn còn nhớ chuyện lần trước.
Kể từ lần đó bị anh chất vấn vì cô lấy sách của anh đã trôi qua rất lâu rồi.
Nếu cô ngoan cố ghi tạc trong lòng thì trông cô có vẻ rất hẹp hòi, nhỏ mọn lại còn hay thù dai.
Tống Thanh Thanh gãi gãi tóc, yếu ớt giải thích:
“Em quên mất rồi."
Cô vẫn không mấy sẵn lòng đụng vào đồ của anh cho lắm, quần áo các thứ thì dễ nói, sách vở, sổ tay, b.út máy của anh cùng với những thứ khác nữa, ai mà biết được cái nào được xem cái nào được đụng vào cơ chứ.
Tống Thanh Thanh vừa mới lao động hăng say nửa ngày, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn hiện ra sắc mặt hồng hào, trắng hồng rạng rỡ, khuôn mặt tròn trịa đầy đặn, đẹp vô cùng.
Cô hơi ngẩng mặt nhìn anh, cảm thấy chỉ cần mình dùng giọng điệu thương lượng nói chuyện với anh là anh cái gì cũng sẽ đồng ý hết.
“Phó Thành, em mệt lắm rồi, anh tự thu dọn được không ạ?"
Phó Thành không nói ra được cái cảm giác lúc này, trái tim giống như bốn bức tường trống rỗng, gõ hai cái đều có thể nghe thấy tiếng vang, trống trải vô cùng.
Sự chua xót, đau đớn sắp nổ tung đều chỉ có thể âm thầm nuốt ngược vào trong.
Cô nhát gan không chịu nổi sự bộc phát mãnh liệt nồng đậm của anh.
Phó Thành cụp mắt xuống, im lặng hồi lâu, lâu đến mức giống như anh sẽ không phát ra tiếng nữa vậy.
Anh nắm lấy cổ tay cô, giống như canh cánh trong lòng, mỗi một chữ đều so đo tính toán, anh bức hỏi:
“Tại sao không muốn thu dọn cho anh?
Tại sao không muốn để hành lý của anh và em ở cùng một chỗ?"
