Thâp Niên 70: Xuyên Thư Thành Công- Vận Mệnh Của Tôi Không Phải Để Thua - Chương 106:

Cập nhật lúc: 27/02/2026 05:00

Lục Mạn Mạn đã theo chân Tiểu đoàn trưởng Lý, ngồi lên toa tàu giường nằm mà thời bấy giờ đại đa số người dân còn chưa từng được thấy bao giờ, đi về quê anh để ra mắt bố mẹ chồng.

Ở nhà, vợ chồng Kiều Vi và Nghiêm Lỗi cũng bắt đầu rục rịch sắm sửa đồ Tết.

Không khí đón Tết thời này thật sự rất đậm đà. Lũ trẻ con đã không nhịn được sự háo hức, cứ lén lút giấu mấy quả pháo nổ tẻ nhặt trong túi quần rồi lôi ra ngoài phố đốt trộm.

Gia đình Kiều Vi dạo này qua lại rất thân thiết với nhà Chủ nhiệm Lục, thành thử đồ Tết năm nay đặc biệt dồi dào. Nhất là phần vịt sấy khô và đùi heo muối mà Chủ nhiệm Lục gửi tặng, nhìn nguyên một chiếc đùi heo muối to sụ mà Kiều Vi không nén nổi cơn thèm, trong đầu đã tự phác thảo ra một trăm linh tám cách chế biến khác nhau rồi.

Ngày hăm tám tháng Chạp là ngày tổng vệ sinh. Hai vợ chồng xắn tay áo dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài một lượt. Cái gì cần giặt thì giặt, cần lau thì lau. Ngay cả đống đồ lỉnh kỉnh mà lần trước dọn sân tiện tay nhét tạm vào khe hở giữa nhà chính và tường rào phía sau, nay cũng được Nghiêm Lỗi thu dọn lại sạch sẽ.

Anh còn cất công đi gom nhặt gạch vụn ngói vỡ, xếp thành một cái bờ bao vây quanh luống rau "bảo bối" của mình... cũng chẳng biết nên gọi là gì, tóm lại là được quây lại rất gọn gàng vuông vức, bước vào trong nhổ cỏ vẫn có chỗ để đặt chân.

Ngày hăm chín tháng Chạp theo lệ là phải dán câu đối xuân, nhưng Nghiêm Lỗi lại không có nhà.

Anh đã dặn Kiều Vi từ sớm là hôm nay Sư đoàn trưởng Phan gọi anh đi tháp tùng các cấp lãnh đạo xuống từng hộ gia đình để thăm hỏi và chúc Tết người nhà quân nhân.

Kiều Vi bảo: "Anh cứ đi đi, để em dán cho."

Nghiêm Lỗi vẫn lo lắng: "Em có với tới không đấy?"

Bởi vì thời bấy giờ đều là nhà trệt độc lập phân lô chứ không giống những căn hộ chung cư cửa nhỏ nhắn như đời sau. Nhà nào nhà nấy đều làm cửa gỗ hai cánh mở ra hai bên, lại làm rất cao. Câu đối Tết mua về vì thế cũng to bản và dài thượt.

Kiều Vi đáp: "Em bắc ghế lên là dán được!"

Ban đầu Nghiêm Lỗi định dán luôn từ trước nhưng Kiều Vi gạt đi. Cô bảo đừng làm hỏng bầu không khí, chị cả Dương đã dặn rồi, phải đợi đến chiều hăm chín dán mới đúng bài. Kiều Vi rất thích cảm giác đón Tết, thích cái hương vị khói lửa nhân gian, thích cái tình làng nghĩa xóm, thích việc đến đúng thời khắc nào thì làm việc đó, tuyệt đối không cho phép Nghiêm Lỗi phá bĩnh.

Chiều hăm chín tháng Chạp, ăn xong bữa trưa, Kiều Vi liền dẫn bé Nghiêm Tương ra sân dán câu đối: "Tương Tương xem giúp mẹ, thẳng chưa con, thẳng chưa nào?"

Nghiêm Tương ngửa cái đầu nhỏ xíu lên, ngó nghiêng hết bên trái lại sang bên phải: "Bên trái cao rồi mẹ ơi... á, bên phải lại cao hơn rồi... Được rồi, được rồi! Mẹ đừng nhúc nhích nữa!"

Toát cả mồ hôi hột, cuối cùng cô cũng dán xong được tờ hoành phi ngang.

Cô vừa mới lau sạch cái ghế bắc lên đứng, ngoài cổng bỗng truyền đến tiếng gọi của Nghiêm Lỗi: "Kiều Vi! Kiều Vi! Nhà mình có khách này!"

Ào ào một đám đàn ông mặc áo bành tô quân nhu xanh rì lũ lượt bước vào sân, trận thế hoành tráng này làm Kiều Vi giật thót mình. Cô định thần nhìn kỹ lại, trong đám đông chỉ nhận ra được Sư đoàn trưởng Phan và Đoàn trưởng Triệu, có thêm vài người trông quen quen mặt, còn phần lớn đều là những gương mặt xa lạ. Từ khi bãi bỏ chế độ mang quân hàm, ai nấy đều mặc quân phục giống hệt nhau, chẳng phân biệt được chức vụ cao thấp, chỉ có thể áng chừng dựa vào tuổi tác.

Đi ở giữa đội hình là vài người đàn ông lớn tuổi. Ngay cả Sư đoàn trưởng Phan cũng đang phải đi tụt lại nửa bước bên cạnh một người đàn ông lớn tuổi nhất.

Kiều Vi thừa biết đây chắc chắn là nhân vật lãnh đạo cấp cao, nhưng vì không quen biết nên cô đành tiến lên lên tiếng chào người quen trước: "Sư đoàn trưởng, ngài đến chơi ạ!"

Sư đoàn trưởng Phan đặc biệt hòa ái dễ gần, tươi cười vẫy gọi cô: "Kiều Vi, Kiều Vi lại đây."

Ông quay sang giới thiệu với người đàn ông lớn tuổi đứng giữa: "Thưa Tư lệnh (Quân trưởng), đây là Kiều Vi, vợ của đồng chí Nghiêm Lỗi." Rồi quay sang cô dặn: "Kiều Vi, mau chào Quân trưởng đi cô."

Kiều Vi bước lên một bước, chủ động chìa tay ra, cười tươi tắn: "Cháu chào thủ trưởng ạ. Cháu là Kiều Vi, hiện cháu đang công tác tại văn phòng Huyện ủy, cấp trên trực tiếp của cháu là Bí thư Mạnh."

Đi ròng rã cả một ngày trời, gặp gỡ bao nhiêu người nhà quân nhân, Kiều Vi là người đầu tiên bạo dạn chủ động chìa tay ra bắt. Rất nhiều chị em quân thuộc khác, khi thấy Quân trưởng đưa tay ra, họ còn cuống quýt chùi vội tay vào vạt tạp dề cho sạch rồi mới khép nép dám nắm lấy tay lãnh đạo.

Quân trưởng vươn tay ra bắt tay cô, nụ cười vô cùng hiền từ: "Tôi đã nghe danh cô từ lâu rồi, quả là cây b.út sắc sảo bay ra từ hàng ngũ quân thuộc. Tôi đã đọc qua bài viết của cô, tư tưởng của đồng chí trẻ rất sục sôi, ngùn ngụt nhuệ khí, rất xuất sắc."

Người nhà mà được đích thân Quân trưởng khen ngợi một câu "rất xuất sắc", lập tức khiến biết bao ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía Nghiêm Lỗi đầy ngưỡng mộ.

Nghiêm Lỗi vẫn điềm nhiên như không, anh đã quá quen với việc vợ mình gặp những dịp trọng đại vẫn giữ được phong thái ung dung, không chút rụt rè, lại còn làm mát mặt người làm chồng.

Kiều Vi mau mắn mời mọi người vào nhà ngồi nghỉ chân.

Bên ngoài trời rét đậm rét hại, nhưng trong nhà vì có đốt giường sưởi lò (bếp kháng) nên chẳng khác nào có hệ thống sưởi, bước vào là thấy ấm sực vô cùng dễ chịu.

Nhưng Quân trưởng và mọi người không vội bước vào ngay, họ tản ra ngắm nghía cái sân nhỏ, cuối cùng mọi ánh mắt đều đồng loạt dừng lại ở bức tường bên ngoài ngôi nhà.

Quân trưởng thắc mắc: "Khu tái định cư của chúng ta vẫn còn nhà vách đất sao?"

Sư đoàn trưởng Phan cũng là lần đầu tiên đặt chân đến nhà Nghiêm Lỗi, trong lòng cũng mang chung nỗi hoang mang. Theo lý mà nói thì không thể nào, hồi ấy kiến thiết lại khu vực trên đống đổ nát, những mảng tường đất ngày xưa sớm đã phong hóa mủn ra thành từng ụ đất cả rồi, vốn dĩ không còn giá trị tu sửa, nên những ngôi nhà xây mới toàn bộ đều là nhà xếp bằng đá.

"Dạ thưa, đây là nhà đá đấy ạ." Kiều Vi nhẹ nhàng giải thích, "Nhưng do thể chất cháu hàn, sợ rét, nên bên ngoài cháu đã cất công trát thêm một lớp đất sét vàng để giữ ấm cho ngôi nhà."

"Hơn nữa, mặt tường đá cũ chắp vá lồi lõm trông không được đẹp mắt, tiện thể trát thêm lớp bùn mượt mà lên, nhìn ngôi nhà cũng phẳng phiu và tươm tất hơn nhiều ạ."

Có tiếng ai đó buột miệng nói chen vào: "Thế thì quét thêm một lớp vôi trắng nữa cho sáng sủa."

Suy cho cùng, trong tâm thức của rất nhiều người thời bấy giờ, nhà vách đất là loại nhà kém cỏi nhất, đại diện cho cái nghèo cái khổ. Miệng thì cứ hô hào "càng nghèo càng quang vinh", nhưng thực tế thì ai nấy đều tranh giành sứt đầu mẻ trán để được ở nhà ngói đỏ tường gạch.

Nhưng Kiều Vi chỉ mỉm cười, đáp lời bằng một phong thái rất tự nhiên: "Bản sắc mộc mạc của làng quê tự nó đã mang một vẻ đẹp riêng rồi, đâu cần thiết phải quét vôi trát phấn ạ."

Quân trưởng nghe vậy không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật gù, nhưng ánh mắt nhìn cô đã trở nên ấm áp và trân trọng hơn rất nhiều. Ông tiếp tục dẫn đầu đoàn người bước vào nhà.

Bên trong phòng được quét vôi trắng muốt bốn bức tường, vách tường sạch bong không tì vết, hoàn toàn vắng bóng những nét vẽ bậy ngoệch ngoạc thường thấy ở nhà có trẻ con.

Trên bức tường chính ở gian giữa có treo trang trọng bức chân dung Vĩ nhân, đồ đạc nội thất cũng cơ bản giống với mọi nhà, vì đây đều là đồ do tập thể nhà nước cấp phát theo đúng tiêu chuẩn cấp bậc. Cấp Đoàn trưởng thì được bố trí nhỉnh hơn cấp Tiểu đoàn trưởng một chiếc bàn làm việc và một cái tủ ngăn kéo. Sư đoàn trưởng thì lại được phân nhiều hơn nữa. Nhìn chung, kết cấu và cách bài trí đều tương tự nhau.

Điểm khác biệt duy nhất là nhà Kiều Vi có thêm một chiếc giường nan bằng tre.

Khi tiết trời sang thu trở lạnh, chiếc giường này được khênh từ ngoài sân vào kê sát mép tường trong gian chính. Mùa đông đến thì được trải thêm một lớp vải thô dệt lại cho thêm phần ấm áp. Những chiếc gối tựa bọc bằng vải thô dựa vào bức tường trắng như tuyết, tạo nên cảm giác mộc mạc mà vô cùng sạch sẽ. Trên chiếc giường tre đó còn đặt hờ hững một cuốn Tuyển tập Tư tưởng Vĩ nhân, kẹp giữa những trang giấy ố vàng lấp ló một góc chiếc thẻ kẹp sách bằng thẻ trúc, âm thầm toát lên dáng vẻ chủ nhân ngôi nhà luôn tích cực rèn luyện, học tập.

Vì đoàn khách đến quá đông, vợ chồng Kiều Vi và Nghiêm Lỗi phải lôi hết sạch từ ghế tựa, ghế băng dài, ghế đẩu vuông, ghế con ra xếp quanh phòng mới tàm tạm đủ chỗ ngồi. Ngay cả chiếc giường tre cũng có mấy người phải chen chúc ngồi tạm.

Chiếc lò than bằng gang được đặt ở ngay vị trí trung tâm gian nhà, phía trên đang đặt sẵn một ấm nước sôi réo rắt.

Bé Nghiêm Tương răm rắp nghe theo lời mẹ dặn, cẩn thận ôm từ trong bếp ra một chồng bát sành to bự. Thằng bé vừa lạch bạch bước vào, mấy chú mấy bác liền cuống quýt đứng dậy giơ tay định đỡ lấy.

Nghiêm Lỗi cười xòa: "Các thủ trưởng cứ mặc kệ con, thằng bé làm được đấy ạ."

Quả nhiên, bạn nhỏ ôm chồng bát đi cực kỳ vững vàng rồi trịnh trọng giao tận tay cho bố.

Vì người đến quá đông, số ca tráng men trong nhà lấy ra không đủ dùng, đành phải mang bát sành ra để "chữa cháy".

Nghiêm Lỗi nhấc ấm nước trên chiếc lò gang xuống rót đều ra các bát. Một thứ nước cốt màu vàng óng ả chảy ra, hương thơm lúa mạch tức thì tỏa ngào ngạt khắp căn phòng.

Mỗi vị lãnh đạo đón lấy một bát trà lúa mạch nóng hổi, nhấp một ngụm là thấy dòng nước ấm áp lan tỏa râm ran khắp cơ thể.

Quân trưởng tấm tắc khen ngợi với Sư đoàn trưởng Phan: "Chà, mẻ lúa mạch này rang lửa chuẩn quá. Canh đúng lúc hạt lúa thơm nhất mới tài."

Lấy hạt lúa mạch rang chín rồi đem hãm với nước nóng hoặc đun sôi là thức uống cực kỳ phổ biến ở các vùng quê miền Bắc. Thức uống này chính là "trà lúa mạch" ở thời hiện đại. Ăn nhiều thịt mỡ xong làm một cốc thì tiêu thực giải ngấy. Mùa đông lạnh lẽo bước từ ngoài trời vào nhà mà làm một bát thế này thì ấm sực cả tâm can.

Trong chốc lát, cả gian phòng chỉ còn rào rào tiếng xì xụp húp nước trà.

Kiều Vi cười duyên dáng đáp: "Ấm trà này là do anh Nghiêm Lỗi tự tay rang đấy ạ. Cháu thì chịu, lần nào rang cũng không căn chuẩn lửa, kiểu gì cũng bị lố, uống vào cứ thấy mùi khen khét."

Quân trưởng ân cần hỏi: "Cô vốn là người thành phố, chuyển về sống ở thị trấn nhỏ thế này, chắc hẳn thời gian đầu gặp rất nhiều điều không quen thuộc đúng không?"

"Dạ, hồi mới chân ướt chân ráo dọn về đây thì chắc chắn là có những bỡ ngỡ ạ." Kiều Vi nói, "Nhưng cháu nghĩ thói quen của con người đều là do dần dần hình thành mà ra cả. Con em của giai cấp công nhân chúng cháu chính là những chiếc đinh ốc của quốc gia, bất luận được đặt ở vị trí nào cũng phải quyết tâm bén rễ đ.â.m chồi ở vị trí đó. Bây giờ cháu có nhà cao cửa rộng để ở, chẳng phải lo nghĩ chuyện gió mưa, cái ăn cái mặc đều đã có nhà nước bao cấp lo liệu, lại có công việc đàng hoàng để đi làm, con cái thì được gửi nhà trẻ trông nom cẩn thận. Cháu vẫn luôn tự nhủ với lòng mình, cháu phải sống một cuộc đời thật hạnh phúc, mỗi ngày đều trôi qua trong vui vẻ, sau đó là dốc toàn tâm toàn lực để cống hiến cho công việc, có như vậy mới không phụ lòng ưu ái của nhà nước."

Cô quả thực là một người mà chỉ cần nhìn thấy nụ cười trên môi cũng đủ khiến người đối diện cảm thấy thư thái, an lòng. Bởi lẽ, ý cười lấp lánh ấy xuất phát từ tận sâu thẳm trong đôi mắt cô.

Quân trưởng cực kỳ tán thưởng người phụ nữ này. Ông nán lại hỏi han chuyện gia đình một lúc lâu, rồi lại chuyển sang hỏi thăm tình hình công việc của cô. Kiều Vi là một trong số rất hiếm những quân thuộc thực sự có thể ngồi đàm đạo về công việc, chia sẻ quan điểm rành rọt về mọi mặt đời sống với một vị Tư lệnh Quân đoàn.

Ngôi nhà của Kiều Vi cũng chính là nơi Quân trưởng ngồi lại lâu nhất trong suốt chuyến thị sát hôm đó.

Nhưng dù sao thì cũng không thể nán lại mãi được, đoàn người còn phải tiếp tục hành trình đến thăm hỏi các hộ gia đình khác. Khi tất cả đồng loạt đứng dậy chuẩn bị ra về, theo lệ thường, họ cùng nhau đi tham quan một vòng quanh ngôi nhà.

Gian phòng nào cũng được dọn dẹp ngăn nắp, sạch sẽ, đặc biệt là khu vực bếp núc và nhà vệ sinh sạch đến mức đáng kinh ngạc. Cái cảm giác hai vợ chồng trẻ đang đồng tâm hiệp lực, chắt chiu vun vén cho một tổ ấm đầm ấm, nhộn nhịp lan tỏa ra vô cùng mãnh liệt.

Đến lúc bước ra cửa, ngoái đầu nhìn lại căn nhà vách đất mộc mạc, nhìn câu đối đỏ ch.ót dán hai bên cánh cửa, nhìn đôi giày cỏ và chiếc nón rơm treo lủng lẳng bên bậu cửa sổ...

Không hề có một chút gì là nghèo túng tồi tàn, mà đó là vẻ đẹp hòa quyện giữa hương đồng gió nội và hương vị khói lửa ấm áp của cuộc sống đời thường.

Hốc mắt của vị Quân trưởng già chợt đỏ hoe, rơm rớm nước.

"Rất giống với ngôi nhà cũ của tôi." Ông bồi hồi chia sẻ, "Năm xưa, lúc tôi theo bộ đội thoát ly gia đình, khi ấy mới chỉ là một cậu bé mười hai tuổi. Trong ký ức non nớt của tôi, ngôi nhà của mình cũng trông giống hệt như thế này."

Chỉ tiếc là sau này khi ông có dịp trở về, ngôi nhà tuổi thơ ấy đã sớm bị thiêu rụi trong b.o.m đạn chiến tranh.

Đã mấy chục năm dằng dặc trôi qua, thân mang trọng trách, công thành danh toại, ông chưa từng nghĩ rằng có một ngày, ở trong ngôi nhà của một vị Đoàn trưởng cấp dưới, mình lại bị đ.á.n.h thức những hồi ức đã phủ đầy bụi mờ của thời gian.

Nghiêm Lỗi lại tiếp tục tháp tùng Quân trưởng, Sư đoàn trưởng đi sang nhà tiếp theo. Phải chờ cho bao nhiêu con người ào ào rút lui khỏi cửa, Kiều Vi mới dám đưa tay vuốt n.g.ự.c thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Ban đầu cô cứ đinh ninh rằng, một khi Nghiêm Lỗi đã đi theo tháp tùng đoàn lãnh đạo rồi thì họ sẽ bỏ qua không ghé qua nhà mình nữa, nên trong nhà chẳng chuẩn bị tiếp đón gì sất.

Đợi đến tối mịt Nghiêm Lỗi mới về đến nhà, cô tò mò hỏi: "Sao tự dưng các thủ trưởng lại rẽ vào nhà mình thế anh?"

Nghiêm Lỗi cười giải thích: "Vốn dĩ nhà mình không nằm trong lịch trình, nhưng Sư đoàn trưởng Phan đột nhiên hỏi xem cái sân nào là nhà của tiểu t.ử Nghiêm Lỗi. Quân trưởng nghe vậy liền bảo muốn ghé qua để gặp mặt em một lát."

"Ái chà, thế thì em vinh hạnh quá đỗi rồi."

"Nhưng anh có thấy em tỏ vẻ sợ sệt gì đâu." Nghiêm Lỗi cười trêu chọc vợ, "Chỉ thấy vợ anh đĩnh đạc, ung dung lắm."

Biết tỏng người đàn ông này chuẩn bị khởi động chế độ "nịnh vợ" theo thông lệ hằng ngày, Kiều Vi đã nghe mòn cả tai rồi bèn nhẫn tâm ngắt lời: "Thôi anh mau đi rửa tay sạch sẽ rồi ra đây giúp em gói sủi cảo đi!"

"Tuân lệnh!"

"Mẹ ơi, con cũng muốn gói bánh."

"Này, cục bột lèo tèo này mẹ cho Tương Tương nặn nghịch đấy."

Trên chiếc lò than gang, nồi nước luộc đang sôi sùng sục, bốc hơi nghi ngút. Xung quanh chiếc bàn bát tiên gỗ lim, người thì hì hụi cán vỏ nhồi nhân, bên cạnh là đôi bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của đứa trẻ đang miệt mài nhào nặn cục bột. Bầu không khí gia đình cứ thế trôi qua trong vui vẻ, đầm ấm và hạnh phúc ngập tràn.

Kiều Vi vẫn nhíu mày lo lắng bâng quơ: "Giờ này không biết Mạn Mạn đang làm gì nhỉ, ở dưới nông thôn liệu người ta có nỡ đốt củi để sưởi ấm cho cái thân tiểu thư ấy không. Ây da, không biết Tiểu đoàn trưởng Lý có biết đường mà dốc sức chăm sóc cho Mạn Mạn t.ử tế không, chỉ sợ rước được người ta về đến nhà là lật mặt, lại hống hách nạt nộ thì khổ thân con bé."

"Cậu ta dám!" Nghiêm Lỗi trợn mắt, "Anh mà biết thì anh xử đẹp cậu ta."

Đêm ba mươi Tết, không khí xuân lại càng thêm phần rộn rã.

Cả nhà Nghiêm Lỗi - Kiều Vi đều xúng xính áo quần lên huyện. Tối nay ở Cung văn hóa huyện có tổ chức Dạ hội Liên hoan Mừng Xuân.

Vị trí chỗ ngồi của Kiều Vi và Thư ký Hoàng đều được ưu tiên xếp ở hàng ghế thứ hai, chỉ xếp ngay sau hàng ghế danh dự của các vị lãnh đạo cấp cao, một vị trí vô cùng đắc địa. Họ vừa gặp nhau đã hồ hởi vẫy tay chào hỏi.

Đến cả Nghiêm Lỗi cũng lờ mờ nhận ra rằng, kể từ sau vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ kinh hoàng dạo nọ, thái độ và cách cư xử giữa Thư ký Hoàng và Kiều Vi đã thay đổi hoàn toàn. Rõ ràng là đã coi nhau như người phe mình rồi.

Thư ký Hoàng dắt theo hai đứa con nhỏ đi xem văn nghệ, hai vợ chồng đành chia nhau mỗi người ôm một đứa đặt trên đùi. Nhưng trẻ con thì làm sao mà ngồi yên một chỗ cho được, chúng cứ ngọ nguậy, kêu la ồn ào.

Bé Nghiêm Tương đang ngồi nghiêm chỉnh trên đùi mẹ, thấy vậy liền quay đầu ra dáng chỉ đạo: "Hai em ngồi ngay ngắn lại, khoanh tay ra sau lưng."

Hai đứa nhỏ nhà Thư ký Hoàng bị tiếng nạt làm giật mình, thế mà lại im bặt, ngoan ngoãn ngồi im phăng phắc.

Kiều Vi buồn cười vỗ khẽ vào cái đầu nấm của Nghiêm Tương: "Đang đi chơi Tết mà con, có phải đang ngồi trong lớp học đâu, không cần bắt các em phải khoanh tay ra sau lưng."

"Dạ, thế thì thôi vậy." Nghiêm Tương ra vẻ bề trên khoan dung, "Không cần khoanh tay ra sau lưng nữa. Các em rất ngoan, anh hai thưởng cho các em sô-cô-la để ăn nè."

Mẹ từng dạy cậu bé, nghệ thuật quản lý là phải biết "vừa đ.ấ.m vừa xoa" mới hiệu quả.

Và thế là thằng bé thọc tay vào túi quần, lôi ra mấy viên sô-cô-la thật. Ở thời đại này, sô-cô-la là thứ kẹo vừa đắt đỏ lại vừa hiếm có khó tìm. Biết bao nhiêu đứa trẻ được cho một viên còn chẳng nỡ ăn, đút túi giữ làm của báu, lấy đâu ra chuyện hào phóng lôi ra đem chia cho người khác.

Con nhà Thư ký Hoàng được anh lớn cho kẹo ngon, vội vàng ngậm sô-cô-la vào miệng, miệng bận ngậm kẹo rồi nên chẳng buồn làm ồn nữa, trở nên ngoan ngoãn lạ thường.

Vợ Thư ký Hoàng ngồi bên cạnh nhìn cảnh ấy mà chép miệng thán phục: "Ôi trời ơi, bé nhà cô đúng là sinh ra đã có tố chất làm lãnh đạo đấy nhé."

Nghiêm Lỗi ngồi ngay cạnh, tuy ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị bất phàm, nhưng trong bụng thì sớm đã mở cờ, sung sướng râm ran.

Ra Giêng, tờ nội san của Quân đội được phát hành, trong đó có một bài viết tường thuật lại chi tiết chuyến công tác đi thăm hỏi, chúc Tết của các cấp lãnh đạo trong dịp cuối năm.

Trong bài viết, có một đoạn trích nguyên văn lời của đồng chí Tư lệnh Quân đoàn như sau:

"Khi nghe người nữ quân thuộc ấy thốt lên câu 'Bản sắc mộc mạc của làng quê tự nó đã mang một vẻ đẹp riêng rồi, đâu cần thiết phải quét vôi trát phấn', trong giây phút đó, tôi lập tức nhận ra đây là một nữ đồng chí mang lối sống vô cùng giản dị và có một đức tin thuần khiết vững vàng. Cô gái vốn dĩ lớn lên ở chốn thành thị phồn hoa ấy đã thực sự cắm rễ sinh tồn nơi quân đội, ngày ngày đồng tâm hiệp lực cùng người bạn đời của mình, miệt mài cống hiến và tỏa sáng rực rỡ ở những cương vị công tác khác nhau. Quân đội của chúng ta đang rất cần có thêm thật nhiều những nữ đồng chí như thế, hậu phương vững chắc của người lính Cách mạng đích thị nên là những người như vậy!"

Nghiêm Lỗi cẩn thận dùng kéo cắt nguyên bài báo này ra, vuốt phẳng phiu rồi lấy hồ dán vào một cuốn sổ tay bìa cứng chuyên dụng của mình.

Bất kể là bài viết hay những bài tản văn mà Kiều Vi từng được đăng trên báo, anh đều tỉ mẩn cắt hết ra và dán lưu trữ lại trong cuốn sổ này. Và anh vẫn thường xuyên lật mở ra, nhâm nhi đọc đi đọc lại những con chữ ấy.

Hai vợ chồng cùng chung tay xây dựng một gia đình nhỏ hài hòa, đầm ấm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.