Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 739: Em Nhìn Thấy Một Gã Ăn Mày

Cập nhật lúc: 15/01/2026 21:26

Đồng Dao gật đầu: "Em nhìn thấy một gã ăn mày."

Hồ Hải Vân có chút nghi hoặc: "Bạn bè em còn có người không có cơm ăn à? Người đó có phải có thù với em không?"

Theo tính cách của Đồng Dao, nếu bạn bè cô sa cơ lỡ vận đến mức không có cơm ăn, Đồng Dao tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn đối phương đi ăn xin, vậy thì đáp án chỉ có một, người đó không phải bạn Đồng Dao, mà là đối thủ của cô.

Đồng Dao bị lời của Hồ Hải Vân chọc cười: "Anh ta không phải bạn em, cũng không phải kẻ thù của em, chỉ là gặp anh ta vài lần, Việt Việt cũng từng gặp anh ta, em cảm thấy hơi lạ, anh ta xuất hiện hình như có chút cố ý trùng hợp."

Hồ Hải Vân ngược lại không cảm thấy có gì lạ: "Phạm vi hoạt động mỗi ngày của chúng ta chỉ có chừng ấy, anh ta cũng ở gần đây, gặp anh ta cũng không tính là lạ chứ? Em trước đây có phải từng cho anh ta tiền không? Cho cũng không ít nhỉ?"

Đồng Dao gật đầu: "Em từng cho, Việt Việt cũng từng cho."

Hồ Hải Vân cười: "Thế thì đúng rồi, anh ta ra ngoài ăn xin, hiếm khi gặp được người hào phóng như vậy, chắc chắn thích lượn lờ trong phạm vi này rồi, lỡ đâu lại gặp, nói không chừng còn cho anh ta tiền."

Đồng Dao cảm thấy Hồ Hải Vân nói hình như rất có lý, nhưng cô vẫn cảm thấy không yên tâm, vừa nãy người đó hình như nhìn thấy cô là chạy.

Trong trường đột nhiên vang lên tiếng chuông tan học, Đồng Dao thu lại suy nghĩ.

Một đám trẻ con ạo ạt chạy từ bên trong ra, Hồ Hải Vân cũng kích động không thôi, "Cũng không biết Việt Việt có chịu nhận người mẹ nuôi này không, con bé nếu không chịu thì thôi vậy, đừng vì chị có ý định này mà ghét chị là được."

Đồng Dao bật cười: "Chị yên tâm đi, Việt Việt chắc chắn sẽ không ghét chị đâu, lần trước con bé còn lải nhải với em là lâu không gặp chị rồi."

Hồ Hải Vân đối xử với Việt Việt rất tốt, lần nào đến cũng mua đồ chơi và đồ ăn vặt, trong suy nghĩ của trẻ con, ai thích chúng, chúng cũng sẽ rất thích người đó.

Hai người đang nói chuyện, bóng dáng Đồng Việt liền chạy từ trong trường ra, cô bé ở trong đám người liếc mắt một cái là nhìn thấy Đồng Dao vui vẻ gọi "Mẹ ơi", lại gần phát hiện Hồ Hải Vân cũng ở đó, cười càng vui vẻ hơn.

"Dì Hồ, dì cuối cùng cũng đến rồi, con nhớ dì lắm, dì lâu lắm không đến thăm con và anh trai rồi."

Hồ Hải Vân bị Đồng Việt chọc cho cười không khép được miệng, cúi người bế cô bé lên: "Việt Việt dạo này cao lên rồi, dì cũng nhớ con lắm, đây chẳng phải là qua thăm con rồi sao?"

"Con không chỉ cao lên, còn ăn béo lên nữa, dì véo thịt trên mặt con này." Đồng Việt kéo tay Hồ Hải Vân bảo bà véo má mình, chọc Hồ Hải Vân cười ha hả.

Thấy hai người ở bên nhau hòa hợp như vậy, Đồng Dao nhân cơ hội hỏi: "Việt Việt, đã con thích dì Hồ như vậy, để dì ấy làm mẹ nuôi con được không?"

"Đương nhiên là được rồi ạ."

Đồng Việt trả lời không chút do dự, mắt Đồng Dao và Hồ Hải Vân lập tức sáng lên, liền nghe cô bé lại lo lắng nói: "Mẹ ơi, mẹ hỏi con thì không được, phải hỏi dì Hồ, dì ấy có chịu nhận đứa con gái nuôi này là con không."

"Chịu chịu, dì đương nhiên chịu rồi." Hồ Hải Vân trả lời cực nhanh, sợ muộn Đồng Việt sẽ đổi ý vậy.

Cảnh này khiến Đồng Dao nhớ đến lúc Quách Cẩm Niệm được cầu hôn, lập tức bật cười.

Đồng Việt như hiểu ra gì đó, bừng tỉnh đại ngộ nói: "Con biết rồi, có phải mọi người đã bàn bạc từ trước rồi không?"

"Thông minh thật." Hồ Hải Vân véo mũi cô bé khen ngợi: "Dì đã sớm muốn nhận con làm con gái nuôi rồi, sợ con không đồng ý nên mãi không dám nói, lần này bàn bạc với mẹ con trước một chút, mẹ con đồng ý rồi, dì mới đến hỏi ý kiến của con."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.