Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao - Chương 237: Cuộc Bắt Giữ Đỉnh Cao

Cập nhật lúc: 31/03/2026 20:26

“Được, đợi xong việc sẽ mua bánh quy cho tụi mày.”

Du Uyển Nhi mỉm cười hứa hẹn.

“Tuyệt quá!”

Tiểu Tra vui vẻ rồi.

Vui sướng nhảy nhót trên vai Du Uyển Nhi.

Bên kia.

Tiểu Tinh và đồng bọn rời khỏi nhà kho sân sau.

Tản ra bên ngoài tìm kiếm kẻ đang giám sát đồn cảnh sát.

Sau một hồi tìm kiếm kiểu trải t.h.ả.m!

Cuối cùng, một con mèo trong số đó đã ngửi thấy một mùi anh túc nhàn nhạt trên người một người đàn ông ăn mặc như nông dân.

Mùi tuy yếu ớt, nhưng đối với những sinh vật nhỏ bé có khứu giác nhạy bén này, đủ để khiến chúng cảnh giác.

Con mèo này lập tức nhận ra người đàn ông này, rất có thể chính là kẻ giám sát mà chúng đang tìm kiếm.

Nó nhanh ch.óng quay người, chạy về phía Tiểu Tinh với tốc độ nhanh nhất.

“Tui tìm thấy nhân loại khả nghi đó rồi! Chính là người bày sạp bán hoa quả kia.”

Tiểu Tinh nhìn theo hướng đồng bọn chỉ.

Chỉ thấy một người đàn ông đội mũ đang ngồi trên mặt đất, trước mặt hắn bày một đống cam chất cao như núi nhỏ.

“Tụi mày canh chừng hắn, tao đi báo cho con sen!”

Tiểu Tinh dặn dò đàn em xong, liền chạy về đồn công an với tốc độ nhanh nhất.

Người đàn ông bị bầy mèo giám sát, chỉ cảm thấy hôm nay mèo hoang nhiều đến mức phiền phức, chứ không hề nghĩ chúng là tai mắt.

Lục Ý nhìn Tiểu Tinh ra dấu một hồi, lập tức hiểu ý nó muốn diễn đạt, ánh mắt vô tình lướt qua người đàn ông bày sạp bán hoa quả.

Không thể không nói người đàn ông đó ngụy trang vô cùng đạt, lúc này đang mang vẻ mặt thật thà giới thiệu cam nhà trồng với một người phụ nữ.

Để đảm bảo tính chính xác của thông tin, Lục Ý tìm Du Uyển Nhi, “Đồng chí Du, tôi thấy ý của Tiểu Tinh, người bày sạp bán hoa quả kia chính là người được sắp xếp đến giám sát chúng ta. Cô giúp xem thử tôi có hiểu sai không?”

Không đợi Du Uyển Nhi đi hỏi Tiểu Tinh, nó đã nóng lòng nói ra phát hiện của mình.

“Chính là hắn! Trên người hắn có mùi thứ mà các người nói!”

Du Uyển Nhi gật đầu, khẳng định: “Vâng, chính là hắn. Nhưng mà, với khoảng cách hiện tại của hắn so với đồn công an, cộng thêm bên cạnh hắn còn có xe đạp, một khi hắn quyết định bỏ chạy, các anh e rằng rất khó đuổi kịp hắn.”

Lục Ý cũng nhận ra điểm này.

“Quả thực là vậy, nên tôi định nghĩ cách, để hắn tự mình chủ động bước vào đồn công an.”

Du Uyển Nhi kinh ngạc nhìn Lục Ý, hồ nghi nói: “Anh định làm thế nào để hắn vào đồn công an?”

Khóe miệng Lục Ý hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười tự tin.

“Lát nữa cô sẽ biết.”

Nói xong, Lục Ý lập tức quay người, bước nhanh về phía văn phòng đồn công an.

Anh nhanh ch.óng tập hợp tất cả công an trong đồn, giải thích chi tiết tình hình hiện tại cho họ, cũng như sắp xếp hành động tiếp theo.

Các công an chăm chú lắng nghe chỉ thị của Lục Ý, mỗi người đều mang vẻ mặt nghiêm túc.

Đợi Lục Ý nói xong, họ lần lượt gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Trong hành động tiếp theo, Du Uyển Nhi cuối cùng cũng hiểu cách Lục Ý nói để đối phương chủ động bước vào đồn công an.

Lục Ý không chắc chắn người đó có nhận ra khuôn mặt của các cảnh sát trong đồn hay không, nên không dám để họ trực tiếp ra ngoài.

Dứt khoát truyền tin cho Tần Bác Văn đang đi tuần tra bên ngoài.

Tần Bác Văn nhận được tin nhắn từ máy nhắn tin, đoán được trong đồn có thể đã xảy ra chuyện gì đó.

Liền gọi điện thoại đến đồn công an từ nơi gần nhất.

Biết được tình hình xảy ra trong đồn, lập tức thay quần áo chạy đến gần đó.

Cho đến khi Tần Bác Văn gửi tin nhắn lại, xác nhận đã vào vị trí.

Lục Ý lúc này mới triển khai kế hoạch thứ hai.

Du Uyển Nhi còn tưởng kế hoạch thứ hai của anh cao minh đến mức nào.

Nín thở tập trung nghe kế hoạch tác chiến tiếp theo của anh.

Tuy nhiên, kế hoạch thì không thấy đâu.

Ngược lại nghe thấy một nhóm người bọn họ đột nhiên trêu đùa lẫn nhau, cuối cùng Lục Ý càng vung tay lớn tiếng nói muốn mời họ ăn cam.

Du Uyển Nhi lờ mờ đoán ra kế hoạch của Lục Ý, nhưng không dám chắc chắn.

Cho đến khi Lục Ý cười vẫy tay gọi lớn với người bày sạp bán cam, “Này, anh bán cam ơi, chúng tôi cần năm mươi cân cam, phiền anh giao hàng một chuyến nhé.”

Nói xong, trực tiếp quay người trở lại đồn, hoàn toàn không nhìn biểu cảm của người bán cam.

Người bán cam nhìn thấy công an từ trong đồn đi ra, tim đều thót lên tận cổ họng.

Tay phải theo bản năng đặt lên eo.

Không ngờ, còn chưa đợi hắn hành động, tên cảnh sát đó nói xong đã trực tiếp quay vào.

Lục Ý không bỏ qua phản ứng theo bản năng của hắn, trong lòng đã tự xác nhận hơn phân nửa thân phận của hắn.

Quay người dặn dò các công an khác, “Lát nữa cẩn thận một chút, trên người hắn có thể có s.ú.n.g!”

Sắc mặt mọi người nghiêm lại, càng thêm tập trung vào công tác chuẩn bị, đảm bảo mỗi một chi tiết đều không có sơ suất nào.

“Này, công an đồn công an cần năm mươi cân cam, anh không giao đến sao?”

Người phụ nữ mua cam xong chuẩn bị trả tiền, thấy người bán cam ngây ngốc còn tưởng hắn không nghe rõ nên tốt bụng nhắc nhở.

“Năm mươi cân, sạp cam này của anh chắc cũng bán gần hết rồi, anh cũng có thể về nhà sớm với con rồi.”

Người phụ nữ là một người nói nhiều, trong lúc mua cam đã biết được toàn bộ thông tin thân phận do người bán cam bịa ra.

Biết vợ hắn mất sớm, có một đứa con vứt cho bố mẹ chăm sóc, bố mẹ đuổi hắn ra ngoài bán cam, mỗi ngày chỉ có bán hết số cam bố mẹ bắt mang ra mới được về nhà gặp con.

Bây giờ nỗ lực bán cam, chính là để có thể dành thêm thời gian ở bên con.

Người phụ nữ chính vì đồng tình với hoàn cảnh của hắn, lúc này mới từ việc định mua ba cân đổi thành mua mười cân.

Chính là hy vọng có thể giúp hắn một tay.

“A! Vâng! Cuối cùng cũng có thể bán hết về nhà với con rồi.”

Người bán cam bừng tỉnh, trong lòng cũng có suy tính.

Hắn quyết định bán những quả cam này cho đám công an đó!

Vốn dĩ nhiệm vụ của hắn là phụ trách giám sát những tên cớm này.

Không ngờ những tên cớm này lại ngu ngốc đến vậy, không những không nhận ra ý đồ của hắn, mà còn vui vẻ mua cam của hắn.

Còn bảo hắn giao vào đồn công an, chuyện này thật sự quá thú vị rồi!

Người bán cam nghĩ thôi đã thấy phấn khích!

Chuyến này, tuyệt đối đủ để hắn khoác lác trước mặt anh em cả năm trời!

Nghĩ đến đây, hắn không chút do dự cho cam trên mặt đất vào túi, buộc lên yên sau xe đạp.

Hớn hở dắt xe về hướng đồn công an.

Hoàn toàn không nghĩ tới đây là một cái bẫy!

Tận mắt chứng kiến người bán cam cứ thế lon ton đi tới.

Du Uyển Nhi cạn lời rồi.

Trong đầu đột nhiên lướt qua một đoạn thoại.

Cuộc bắt giữ đỉnh cao thường chỉ cần phương thức mộc mạc nhất...

Vậy nên, Tần Bác Văn trong hành động lần này đóng vai trò gì?

Người bán cam mãi cho đến khi bước vào đồn công an đều không hề hay biết gì, giống như một người bán hàng rong thực thụ đang chào hàng trái cây của mình.

Các công an mỉm cười nhìn cảnh tượng trước mắt, một số người trong đó thậm chí còn cố ý ngồi xổm xuống, giả vờ như đang chọn cam, từ từ tiếp cận người bán cam.

Ngay khi người bán cam đang hớn hở giới thiệu cam nhà mình, đột nhiên, các công an tiếp cận hắn hành động nhanh như chớp!

Người đàn ông bị biến cố bất ngờ này làm cho giật nảy mình, sắc mặt hắn lập tức trở nên trắng bệch, nhận ra tình hình không ổn.

Vừa định quay người bỏ chạy, lại phát hiện cơ thể mình đã bị đè c.h.ặ.t xuống đất, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

“Đừng động đậy!”

Một công an nghiêm khắc quát.

“Đồng chí công an! Các anh làm gì vậy? Tại sao lại bắt tôi! Chẳng phải các anh muốn mua cam sao? Không mua thì nói thẳng, làm gì mà phải đè tôi xuống?”

Người đàn ông cố tỏ ra phẫn nộ, cố gắng che đậy sự sợ hãi trong lòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao - Chương 237: Chương 237: Cuộc Bắt Giữ Đỉnh Cao | MonkeyD