Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 9: Con Gái Đã Lấy Chồng Thì Sao? Cô Phải Cống Hiến Tất Cả Cho Nhà Họ Lâm
Cập nhật lúc: 25/02/2026 10:20
Thế hệ ba mẹ Lâm Mãn tổng cộng có 5 anh chị em, trong đó bao gồm con cả nhà họ Lâm là Lâm Thành Nhân, lấy vợ là Chu Tú Phương, sinh được ba người con lần lượt là Lâm Thu, Lâm Hạ và Lâm Vệ Đông. Con thứ hai là Lâm Thành Nghĩa lấy vợ là Triệu Chi Lan, chỉ sinh được một cô con gái duy nhất là Lâm Mãn. Con thứ ba Lâm Tiểu Trân, con thứ tư Lâm Tiểu Hồng đều đã sớm lấy chồng xa.
Người cuối cùng chính là con trai út Lâm Thành Lễ mà bà cụ Lâm đắc ý nhất, lấy vợ là Tôn Đào, sinh được hai con trai tên là Lâm Vệ Quốc và Lâm Vệ Gia.
Vì Lâm Thành Nghĩa là con thứ, trên có anh cả Lâm Thành Nhân, dưới có em út Lâm Thành Lễ, cha không thương mẹ không yêu, cộng thêm hai vợ chồng chỉ có mỗi Lâm Mãn là con gái, ở trong nhà càng không có chút địa vị nào.
Lời Chu Tú Phương vừa thốt ra, ngoại trừ gia đình ba người Lâm Mãn thì người nhà họ Lâm chẳng ai cảm thấy có chỗ nào không đúng. Bà cụ Lâm càng tán đồng gật đầu: “Là cái lý này, con gái bây giờ mắt nhìn càng ngày càng cao, trong nhà có chiếc xe đạp người ta cũng có thể coi trọng Vệ Đông nhà chúng ta hơn một chút.”
Chu Tú Phương lập tức khen ngợi: “Chứ còn gì nữa, vẫn là mẹ hiểu biết nhiều, đợi Vệ Đông muốn xem mắt vợ còn phải nhờ mẹ đích thân xem xét, Vệ Đông, con còn không mau cảm ơn bà nội con.”
”Cảm ơn bà nội, sau này cháu nhất định hiếu thuận với bà thật tốt.”
Một câu nói của Lâm Vệ Đông dỗ bà cụ cười đến không thấy mắt đâu, tuy rằng bà cụ thích nhất là con trai út, nhưng địa vị của cháu đích tôn trong lòng bà cụ cũng không kém.
Lâm Vệ Đông càng vui mừng khôn xiết, nãy giờ hắn cứ lượn lờ bên cạnh xe đạp của Lâm Mãn, vừa sờ vừa nhìn, đôi mắt kia dứt không ra được.
Nghe thấy bà cụ đều đã lên tiếng, Lâm Thành Lễ tự xưng là bề trên chưa tiến lên cũng giả bộ tiến lên sờ sờ, mắt cũng sáng lên: “Vệ Đông, cháu tránh ra, để chú năm cháu cưỡi thử, xem có dễ đi không.”
“Chú năm, cháu còn chưa cưỡi mà, chú để cháu cưỡi trước đi.”
“Hây, cái thằng ranh con này, không lớn không nhỏ, tao là bề trên đấy.”
Nhà họ Lâm hòa thuận vui vẻ không một ai nhớ ra chiếc xe đạp này là của Lâm Mãn, cần phải hỏi ý kiến Lâm Mãn.
Triệu Chi Lan có thể tự mình chịu tủi thân, nhưng con gái chịu tủi thân bà không đồng ý, lập tức cao giọng nói: “Mẹ, xe đạp này là của Tiểu Mãn, Tiểu Mãn nói cho mượn mới được mượn.”
Nhà họ Lâm yên tĩnh lại, mặt bà cụ Lâm lập tức xệ xuống: “Vợ thằng hai, chỗ này có chỗ cho cô nói chuyện à?”
Mọi người dường như lúc này mới chú ý tới Lâm Mãn đang đứng bên cạnh Triệu Chi Lan.
Chu Tú Phương dưới sự ra hiệu của Lâm Thành Nhân lúc này mới giả tạo mở miệng: “Tiểu Mãn à, con xem em con đều 20 rồi vẫn chưa nói được mối nào, bác cả bác gái con lo đến mọc mụn ở mồm, con cứ cho mượn mấy ngày đi, đợi xem mắt xong trả lại cho con ngay.”
Nhưng xem mắt xong còn phải làm đám cưới, chiếc xe đạp này sẽ phải tạm thời ở lại nhà họ Lâm rồi.
Lâm Mãn cười nhạt: “Bác gái cả, Vệ Đông cũng là em trai con, đương nhiên có thể cho mượn chứ.”
Lúc này Cố Tranh cũng chạy chậm đến cửa nhà Triệu Ái Quốc, đúng lúc nghe thấy giọng nói của Lâm Mãn truyền ra từ nhà họ Lâm sát vách, nghe thấy Lâm Mãn muốn cho mượn xe đạp, bước chân khựng lại.
Triệu Chi Lan biết con gái mình từ nhỏ là người có tính không chịu thiệt, tuy lo lắng nhưng cũng không vội mở miệng.
Chỉ nghe thấy Lâm Mãn thong thả mở miệng: “Có điều bác gái cả, xe này con cũng là đi thuê, năm hào một ngày đấy, bác xem bác muốn mượn bao nhiêu ngày, con xem có thể bàn bạc cho bác rẻ hơn một chút không.”
“Vẫn là một chút thiệt thòi cũng không chịu.” Câu trả lời của Lâm Mãn khiến Cố Tranh khẽ nhướng mày.
Vốn còn muốn nghe tiếp nhưng người nhà Triệu Ái Quốc đã nhận ra Cố Tranh, nhiệt tình chào hỏi Cố Tranh vào nhà.
Lời Lâm Mãn vừa thốt ra, người nhà họ Lâm đặc biệt là mặt Chu Tú Phương đều trướng thành màu gan heo.
Năm hào một ngày, bọn họ một ngày còn không kiếm được năm hào!
Chu Tú Phương lắp bắp nói: “Cái, cái gì? Đi thuê mà mày giả vờ hào phóng cái gì, hơn nữa trước kia nhà mày chẳng phải có một chiếc xe đạp sao?”
Lâm Mãn vô tình lướt mắt qua đầu mọi người nhà họ Lâm, nhìn rõ tiền tiết kiệm trên đầu Chu Tú Phương: 18 tệ 3 hào 2 xu, tiền tiết kiệm của Lâm Thành Nhân: 321 tệ 7 hào, còn có tiền tiết kiệm trên đầu bà cụ Lâm: 178 tệ 3 hào 5 xu, mấy con số này đều đỏ tươi ch.ói mắt.
Có điều thú vị là con số trên đầu Lâm Thành Lễ và Tôn Đào giống nhau, đều là 45 tệ 1 hào.
Cho nên, 18 tệ của bác gái cả là quỹ đen?
Trong lòng Lâm Mãn đã có tính toán, cúi đầu lau đi giọt nước mắt không tồn tại nơi khóe mắt, tủi thân nói: “Bác gái cả bác không phải không biết Văn Bân bị bệnh tim, lúc đó để cứu anh ấy công việc cũng bán rồi, càng đừng nhắc đến xe đạp, lần này con về là muốn mượn bác ít tiền cho Văn Bân khám bệnh uống t.h.u.ố.c.”
Nghe thấy Lâm Mãn về nhà mượn tiền, vẻ mặt các phòng đều vô cùng vi diệu, Tôn Đào càng kéo Lâm Thành Lễ đang muốn cưỡi xe đạp vào nhà, giọng điệu mang theo cảnh cáo: “Em nói cho anh biết, anh đừng có mà nghĩ đến chuyện cho mượn tiền, hai chúng ta có tận hai đứa con trai, chỗ tiêu tiền còn nhiều lắm.”
“Yên tâm đi vợ, cũng đâu phải con gái anh, anh lo cái gì.”
Lâm Mãn nhìn người nhà họ Lâm nhao nhao tìm cớ rời đi, nhún vai không hề để ý, kéo Lâm Thành Nghĩa vào phòng mình.
Vừa vào phòng Triệu Chi Lan đã lục lọi trong phòng, một lát sau lôi từ dưới gầm giường ra một cái bọc vải tầng tầng lớp lớp nhét vào tay Lâm Mãn: “Tiểu Mãn, mẹ có tiền đây, con cầm trước đi, không đủ mẹ về nhà cậu cả cậu hai con mượn thêm một ít.”
Lâm Mãn cầm bọc vải, cô đã sớm nhìn thấy 5 tệ 1 hào 1 xu giống nhau trên đầu Triệu Chi Lan và Lâm Thành Nghĩa, đỏ hoe hốc mắt: “Mẹ, thật sự không cần đâu, con chỉ là lừa bác gái cả thôi.”
Nhà họ Lâm vẫn luôn chưa ở riêng, tiền trong nhà đều bị bà cụ và bác cả nắm c.h.ặ.t trong tay, ba mẹ cô phải vất vả thế nào mới tích cóp được chút tiền này chứ.
Lâm Thành Nghĩa thật thà, không giỏi ăn nói, nhưng cũng mở miệng: “Tiểu Mãn, cầm lấy, còn thiếu bao nhiêu con nói với ba, ba có đi cầu xin cũng phải cầu xin về cho con.”
Lâm Mãn lau khóe mắt, trực tiếp đứng dậy đặt bọc vải về chỗ cũ: “Ba mẹ, con thật sự không cần, hai người xem, nếu con thật sự thiếu tiền còn có thể mang nhiều đồ ngon về cho hai người thế sao?”
Nhìn theo tay Lâm Mãn, trong phòng này không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm mấy gói giấy, mở ra xem, toàn là đồ hiếm có.
Hóa ra Lâm Mãn đã sớm biết đồ mang về nhà sẽ bị chia sạch sành sanh, ba mẹ mình cũng chỉ có thể ăn chút vụn vặt, trước kia luôn nói đều là người một nhà ai ăn cũng như nhau, cho dù cô lén giữ lại cũng sẽ bị vợ chồng Lâm Thành Nhân chia đi mất, cho dù như vậy cũng sẽ bị người nhà họ Lâm khác châm chọc mỉa mai chắc chắn giữ lại đồ tốt, cho bọn họ chút đồ bỏ đi.
Trước kia Lâm Mãn ốc còn không mang nổi mình ốc, để ba mẹ không khó xử cũng chỉ có thể nuốt nỗi tủi thân này vào bụng, nhưng Lâm Mãn có được cơ duyên lần này cũng không muốn nhịn nữa, đã sớm chia sẵn một phần ở nhà, nhân lúc người nhà họ Lâm không để ý lén bỏ vào trong phòng.
Chỗ bánh đào xốp kia càng là một miếng cũng không chia cho người khác.
“Cái này...”
Lâm Thành Nghĩa khó xử nhìn Triệu Chi Lan một cái, lập tức quay đầu đi: “Con gái tôi cho tôi, tôi cho dù vứt đi cũng không cho đám sói mắt trắng kia ăn.”
Bà còn nhớ vừa rồi đám người kia đối xử với con gái bà thế nào.
Lâm Thành Nghĩa luống cuống xoa tay: “Xem bà nói kìa, tôi cũng đâu có không cho bà ăn, con gái cho thì chúng ta giữ lại nhà mình ăn, được không.”
“Đây là ông nói đấy nhé, còn để tôi nhìn thấy ông mang đồ trong phòng chúng ta cho bọn họ ăn thì ông dọn sang ngủ với mẹ ông đi.”
Lâm Mãn cúi đầu mím môi cười trộm, tuy ba mẹ cô địa vị trong nhà thấp, nhưng tình cảm của hai ông bà đúng là trước sau như một vẫn tốt đẹp.
Chia nhau ăn xong một miếng bánh đào xốp, biết được Lâm Mãn dạo này sống cũng tạm ổn, trái tim treo lơ lửng của Triệu Chi Lan buông xuống một nửa, nhưng không phải lễ tết gì mà Lâm Mãn mang nhiều đồ thế này về nhà mẹ đẻ vẫn khiến bà cảm thấy không đúng.
Lâm Mãn lúc này mới nói ra mục đích lần này trở về, nhưng không nói chuyện chợ đen ra: “Mẹ, con có người bạn cần trứng gà, mẹ xem xem trong đội sản xuất chúng ta có nhà ai có trứng gà dư thừa không, có thì con thu mua hết.”
Kích động vỗ tay một cái: “Còn có thể là nhà ai nữa, chắc chắn là nhà thím Triệu hàng xóm nhà ta rồi, nhà thím ấy sau khi chia sản lượng đến từng hộ thì nuôi không ít gà. Tiểu Mãn, mẹ sang hàng xóm hỏi giúp con ngay đây.”
