Thập Niên 80: Cô Vợ Bé Bỏng Trong Đại Viện, Người Lính Lạnh Lùng Phá Giới - Chương 370: 'tân Nương' Biến Thành 'lão Nương'bà Ta Tìm Khắp Trong Nhà Ngoài Ngõ, Con Gái Nhà Mình, Ôn Thiển Và Chu Thời Lẫm, Ba Người Sống Sờ Sờ Vậy Mà Lại Bốc Hơi Khỏi Thế Gian
Cập nhật lúc: 31/03/2026 21:20
“Hỏng bét rồi!”
“Chắc chắn là tối qua nhân lúc chúng ta say rượu đã lén bỏ trốn rồi!”
Mẹ Hứa cảm thấy trời như sập xuống, la hét ầm ĩ chạy về phòng mình, gào thét vào tai bố Hứa một trận, gào đến mức nửa bên tai bố Hứa suýt điếc.
“Ông nó ơi, nguy to rồi!”
“Con ranh Ôn Thiển đó đã bắt cóc Dương Dương nhà mình đi rồi!”
Bố Hứa đang ngủ say sưa bỗng ‘vút’ một cái ngồi bật dậy, cơn buồn ngủ trong nháy mắt bay sạch sành sanh.
Ông ta ngay cả giày cũng không kịp xỏ, đi chân trần lục tung nhà cửa mấy bận, mọi ngóc ngách, kể cả chuồng lợn, nhà vệ sinh đều tìm hết, nhưng chẳng thấy bóng dáng một ai.
“Con ranh Hứa Triều Dương này, đừng để tao bắt được nó, nếu không tao nhất định đ.á.n.h nó thành đầu heo!”
Bố Hứa tức giận đến mức khuôn mặt vặn vẹo âm u, tiện thể c.h.ử.i rủa luôn cả Ôn Thiển và Chu Thời Lẫm một trận.
“Tôi đã biết ngay hai vợ chồng nhà đó không có ý tốt gì mà, còn nói cái gì mà ăn mừng Hứa Triều Dương tìm được tấm chồng tốt, rõ ràng là để chuốc say chúng ta rồi thừa cơ bỏ trốn. Người thành phố đúng là xảo trá nham hiểm.”
“Không được, tôi phải đi báo công an.”
Cục tức này thật sự khó nuốt trôi, nghĩ ông ta đường đường là chủ một gia đình mà lại bị xoay như chong ch.óng, bố Hứa uất ức đến đau cả gan ruột, gào thét đòi Ôn Thiển và Chu Thời Lẫm phải trả giá.
Mẹ Hứa đứng bên cạnh nghe vậy bĩu môi.
Chỉ giỏi võ mồm, tối qua lúc uống rượu ăn thịt thì ăn ngon hơn ai hết, bây giờ biết hối hận thì đã muộn rồi. Còn đòi đi báo công an, chuyện xé ra to thì người mất mặt đâu chỉ có nhà mình.
Còn cả bên nhà thông gia nữa.
Đúng ngày cưới mà cô dâu lại bỏ trốn, chuyện này mà truyền ra ngoài thì không bị người ta cười rụng răng mới lạ, họ hàng bên nhà trai người ta toàn là những người có m.á.u mặt có địa vị.
“Ông nó ơi, ông đừng gào nữa.”
“Tôi biết ông tức giận, tôi cũng tức giận, nhưng việc cấp bách bây giờ không phải là đi báo công an. Báo công an thì có ích gì, con ranh đó đã chạy mất hút rồi, việc chúng ta phải làm là làm sao để che giấu cho qua chuyện đám cưới này.”
“Che giấu? Che giấu kiểu gì?”
“Cô dâu chạy mất rồi, chẳng lẽ tôi còn có thể biến ra một cô dâu ngay tại chỗ à?”
Hai vai bố Hứa thõng xuống, chán nản ngồi xổm trên bậc cửa, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm xuống đất, miệng lẩm bẩm: “Xong rồi, lần này là đắc tội triệt để với nhà xưởng trưởng rồi.”
Ông ta đã dự đoán được cảnh nhà trai không đón được dâu sẽ nổi trận lôi đình.
“Ai bảo không có cô dâu?”
Đầu óc mẹ Hứa linh hoạt hơn bố Hứa một chút, gan cũng lớn hơn, bà ta vỗ vỗ n.g.ự.c mình, quả quyết nói: “Tôi chẳng phải là cô dâu sao, vóc dáng tôi và con ranh đó cũng xêm xêm nhau, trùm khăn voan đỏ lên, ai mà nhìn ra được điểm bất thường?”
Bây giờ cũng chỉ còn cách này thôi.
Mặc dù bố Hứa có chút không tình nguyện, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Thấy thời gian không còn sớm, đội ngũ đón dâu bên nhà trai ước chừng đã đi trên đường rồi, họ hàng bên nhà mình cũng sắp đến nơi, trong lúc bất đắc dĩ, ông ta đành phải đồng ý.
“Mau vào phòng trốn đi, đừng có ra ngoài.”
Mẹ Hứa gật đầu, hai vợ chồng bàn bạc một hồi rồi vạch ra kế hoạch dối trời qua biển.
Không lâu sau.
Lác đác có họ hàng đến đưa dâu, trong nhà bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên. Có người ồn ào đòi xem mặt cô dâu đều bị bố Hứa cản lại, lại có người không thấy mẹ Hứa đâu, nghi hoặc hỏi sao bà ta còn chưa xuất hiện.
“Con rể mới sắp đến rồi, mẹ vợ cũng không ra đón một tiếng à?”
Bố Hứa giả vờ sầu não thở dài thườn thượt: “Đừng nhắc nữa, bà vợ nhà tôi vô dụng quá, tối qua vì đau lòng cảnh mẹ con chia lìa nên khóc một trận, bệnh cũ đột nhiên tái phát, ngày đại hỷ nên không gọi bà ấy ra nữa.”
Mọi người nghe xong đều tỏ vẻ tiếc nuối.
Nhưng cũng không ai nhận ra điểm bất thường.
Chẳng mấy chốc, đội ngũ đón dâu của nhà trai đã đến, đi đầu chính là con trai xưởng trưởng, dáng người cao to, tướng mạo đường hoàng. Lúc không nói chuyện thì trông giống người bình thường, vừa mở miệng là lộ tẩy ngay.
“Cô dâu, tôi muốn cô dâu.”
Lời nói cử chỉ giống hệt một đứa trẻ chưa lớn, mọi người cố nhịn cười, có người tiếc thay cho Hứa Triều Dương, đúng là tạo hóa trêu ngươi, ai mà ngờ được sinh viên đại học duy nhất của mười dặm tám thôn thi đỗ ra ngoài lại phải gả cho một thằng ngốc.
Hai vợ chồng nhà họ Hứa này đúng là nhẫn tâm.
Bố Hứa phớt lờ ánh mắt dị nghị của người khác, cười cực kỳ ân cần tiễn đoàn người đón dâu ra khỏi cửa. Nhìn đoàn người mang theo ‘cô dâu’ đi ngày càng xa, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống được quá nửa.
Chuyện tiếp theo không thuộc quyền quản lý của ông ta nữa.
Bên kia.
Mẹ Hứa được đón đến căn hộ ở khu gia thuộc trên huyện của nhà xưởng trưởng. Suốt dọc đường bà ta không dám vén khăn voan lên, càng không dám phát ra một chút âm thanh nào. Mãi cho đến buổi trưa mở tiệc, tất cả mọi người đều xuống lầu ăn cơm, thần kinh căng thẳng của bà ta mới được thả lỏng.
Cửa ải đầu tiên đã qua rồi.
Lát nữa đợi khách khứa về hết, bà ta sẽ xin lỗi ông bà thông gia, rồi bàn bạc đối sách.
Dù sao thì trong mắt người ngoài, con ranh Hứa Triều Dương này đã là con dâu nhà xưởng trưởng rồi, cho dù nó có chạy đến chân trời góc bể thì cũng là người phụ nữ đã có chồng. Ở nông thôn người ta không quan tâm đến tờ giấy đăng ký kết hôn màu đỏ kia, chỉ cần tổ chức tiệc cưới là coi như quan hệ hôn nhân đã được thành lập.
Mẹ Hứa rất khâm phục bản thân mình.
Kế sách hoàn hảo không kẽ hở như vậy mà bà ta cũng nghĩ ra được.
Nào ngờ, dưới lầu tiệc cưới đã ầm ĩ cả lên.
Xưởng trưởng đang thay mặt con trai phát biểu cảm nghĩ kết hôn thì Hứa Triều Dương dẫn theo một đôi nam nữ lạ mặt xông lên. Trước đó ông ta đã từng gặp con dâu tương lai, người vừa xinh đẹp lại thông minh, nếu không cũng chẳng bỏ ra số tiền sính lễ lớn như vậy để cưới về cho con trai mình.
Nhưng bây giờ——
Sao lại có hai cô con dâu?
Nếu người dưới lầu này là Hứa Triều Dương, vậy cô dâu trong phòng tân hôn trên lầu lại là thần thánh phương nào?
“Cô… là em gái của Hứa Triều Dương à?”
Cũng không đúng, chưa từng nghe nói nhà họ Hứa có con gái sinh đôi.
Xưởng trưởng cảm thấy đầu óc mình hơi không đủ dùng, may mà Hứa Triều Dương không để đồng chí xưởng trưởng phải nghi ngờ quá lâu. Cô bước lên một bước, cao giọng nói: “Tôi chính là Hứa Triều Dương, người suýt chút nữa trở thành con dâu của ông, Hứa Triều Dương.”
Đám đông lập tức xôn xao.
Mọi người cũng chẳng màng ăn cỗ nữa, chuyển sang hóng hớt.
“Sao lại có hai cô dâu, cô dâu thật ở đây, vậy cô dâu vừa mới rước qua cửa là thần thánh phương nào?”
“Đang yên đang lành kết hôn, sao lại lòi ra vụ chân giả Mỹ Hầu Vương thế này?”
Giữa những tiếng xì xào bàn tán, Hứa Triều Dương kể lại chuyện mình bị lừa về nhà, bị ép buộc kết hôn, đồng thời khẳng định mối hôn sự này là do bố mẹ cô đơn phương quyết định, từ đầu đến cuối cô chưa từng đồng ý.
“Bây giờ đề cao tự do hôn nhân, ép buộc ý muốn của phụ nữ là vi phạm pháp luật.”
“Tôi đã báo án ở chỗ công an rồi, một khi có người dùng bất cứ danh nghĩa nào ép buộc tôi kết hôn, bên công an tuyệt đối sẽ không tha, còn truy cứu trách nhiệm hình sự nữa.”
Thực ra những mâu thuẫn kiểu này, công an không quản.
Thường thì sẽ để nội bộ gia đình tự giải quyết, nhưng nếu bất chấp mọi hậu quả làm lớn chuyện, bản thân không sợ mất mặt, xưởng trưởng có m.á.u mặt lại không sợ sao?
Xưởng trưởng đương nhiên là sợ.
Không chỉ sợ mà còn tức giận.
Mắt thấy tiếng bàn tán trong bữa tiệc ngày một lớn, ông ta đen mặt sải bước lên lầu, giật phăng chiếc khăn voan của ‘cô dâu’. Khi nhìn rõ khuôn mặt già nua nhăn nheo dưới lớp khăn voan, một luồng khí nghẹn ứ ở cổ họng, suýt chút nữa thì nghẹn c.h.ế.t.
‘Tân nương’ biến thành ‘lão nương’.
Chuyện quái quỷ gì thế này!
