Thập Niên 80 Cô Vợ Dễ Mang Thai Sinh Song Thai Cho Đại Lão Tuyệt Tự - Chương 9: Hạ Hạ, Lại Đây
Cập nhật lúc: 04/04/2026 07:04
Hứa Thành vừa nhìn khí thế tỏa ra từ người Giang Diệu, đã thấy có vẻ như mưa gió sắp ập đến.
Câu nói này của Chu Vân đã gây ra họa lớn rồi! Rõ ràng Giang Diệu không biết đoạn quá khứ giữa Giang Trì và Hứa Trường Hạ! Nếu làm ầm lên ở ngay trước cổng, bị hàng xóm láng giềng chê cười là chuyện nhỏ, Giang gia mất mặt mới là chuyện lớn!
Ông ta có chút nóng nảy, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trên trán đã rịn một lớp mồ hôi.
“Giang Diệu à…” Ông ta suy nghĩ một chút, c.ắ.n răng bước đến trước mặt Giang Diệu, nhẹ nhàng kéo anh một cái: “Cháu…”
“Cháu và Giang Trì từng hẹn hò, chuyện này mọi người không cần giấu anh Giang Diệu, tối qua cháu đã thú nhận với anh ấy rồi.” Ở bên cạnh, Hứa Trường Hạ bỗng bình tĩnh lên tiếng.
“Hả?” Mấy người Hứa Thành nghe vậy, đều sững sờ.
Chính vì Hứa Trường Hạ biết giấy không gói được lửa, chuyện nhiều người biết như vậy, sớm muộn gì cũng có ngày truyền đến tai Giang Diệu, nên thà để cô tự mình nói cho Giang Diệu biết còn hơn.
Chỉ là chi tiết lúc yêu đương, cùng với lý do tại sao tối hôm kia cô lại ra ngoài với Giang Trì, cô còn chưa kịp nói rõ với Giang Diệu, thì Giang Diệu đã đến quân đội rồi.
Nếu Chu Vân tiếp tục nói hươu nói vượn ở đây, Giang Diệu nghi ngờ cô vẫn còn tình cảm với Giang Trì cũng là điều có thể xảy ra. Vậy thì cô sẽ nói rõ ràng trước mặt tất cả mọi người.
Chỉ là chưa đợi cô nói tiếp, Chu Vân đã nhíu mày xen vào: “Ý mợ là, nếu cậu ấy biết tối hôm kia cháu đi riêng với Giang Trì…”
Chu Vân nói được một nửa liền dừng lại, dùng sức vỗ đùi một cái, ảo não nói: “Ây da cháu xem cái miệng của mợ này! Giang Diệu à, chuyện này là do bậc làm trưởng bối chúng ta không tốt, không quản giáo Hạ Hạ cho nghiêm, nếu cháu tức giận thì cứ trút lên đầu chúng ta đi!”
Khóe miệng Giang Diệu nở một nụ cười như có như không, nhìn chằm chằm vào Chu Vân.
Nhìn đến mức Chu Vân sởn gai ốc, anh mới nhạt nhẽo mở miệng hỏi: “Mợ có thù oán gì với Hạ Hạ sao? Muốn nhìn cô ấy bẽ mặt đến vậy à?”
Chu Vân cuống lên, lập tức biện minh: “Cháu nói cái gì vậy? Mợ và Hứa Thành chỉ có một đứa cháu gái này thôi! Mợ có thể không mong nó sống tốt sao?”
“Đúng vậy, mợ rõ ràng tận mắt nhìn thấy cô ấy ra ngoài gặp mặt Giang Trì, cũng biết hành vi này không đúng, sao lúc đó mợ không ngăn cản?”
“Mợ…” Chu Vân nhất thời cứng họng.
Chu Vân cả đời này cãi nhau chưa từng thua ai, ai ngờ chỉ hai câu đã bị Giang Diệu chặn họng.
Ở bên cạnh, Hứa Trường Hạ nhìn dáng vẻ cứng họng của bà ta, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
“Em giải thích một chút đi, tại sao lại đi gặp Giang Trì?” Còn chưa sảng khoái đủ, Giang Diệu lại nhìn về phía cô.
Hứa Trường Hạ suy nghĩ một chút, đáp: “Anh ta cứ bám lấy em, một tháng nay không có việc gì cũng lảng vảng trước cửa nhà em, chặn đường em. Nếu anh không tin có thể hỏi cậu cả.”
“Đúng! Không chỉ có cậu, một số hàng xóm cũng nhìn thấy!” Hứa Thành lập tức tiếp lời: “Thật sự không phải Hạ Hạ nhà chúng ta chủ động trêu chọc cậu ta đâu!”
Lúc nói chuyện, ông ta nhìn ra ngoài cửa, mấy người hàng xóm không biết đã xúm lại từ lúc nào: “Mọi người…”
“Cháu biết.” Giang Diệu không đợi ông ta nói tiếp, đã ngắt lời: “Cho nên, cháu mới bảo Hạ Hạ trước tiệc đính hôn đi gặp cậu ta một lần, nói cho rõ ràng.”
“Cái gì! Bọn họ gặp mặt là do cháu bảo đi sao?!” Chu Vân kinh ngạc, buột miệng hỏi.
“Rất kỳ lạ sao?” Giang Diệu hơi nhướng một bên lông mày.
Ở bên cạnh, Hứa Trường Hạ trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Giang Diệu.
Giang Diệu quay đầu, nhìn thẳng vào mắt cô vài giây, đưa tay nắm lấy tay cô: “Hóa ra mợ và mọi người lại hiểu lầm em như vậy, xem ra là anh làm không đúng rồi.”
Hứa Trường Hạ nương theo anh bước đến bên cạnh anh, nhịn không lên tiếng nữa.
Sao cô lại cảm thấy, Giang Diệu đang cố ý trước mặt bao nhiêu người, cho cô một cơ hội để rửa sạch oan khuất?
“Vậy thì tốt rồi! Mọi người nói rõ ràng là tốt rồi!” Hứa Thành thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, vừa chào hỏi hàng xóm ngoài cửa: “Mọi người xem chuyện này ầm ĩ lên, đều là hiểu lầm cả thôi! Vừa hay mọi người đến rồi, mang chút kẹo hỉ về đi, cháu rể tôi sáng sớm đích thân đi mua đấy!”
“Tôi không phải đến để ăn kẹo hỉ đâu!” Trong đó có một người phụ nữ nhíu mày đáp: “Tôi đến tìm Chu Vân!”
Chu Vân vừa nhìn thấy dáng vẻ hùng hổ của người phụ nữ này, trên mặt bất giác lộ ra một tia chột dạ, tiến lên tóm lấy cô ta hạ giọng nói: “Chuyện của chúng ta lát nữa hẵng nói! Cháu rể tôi là quan lớn đấy, ăn miếng kẹo hỉ hạ hỏa trước đã!”
Người phụ nữ chần chừ một chút, nói: “Vậy cũng được! Vậy tôi nể mặt Hạ Hạ lát nữa hẵng nói!”
Giang Diệu không có hứng thú nghe những chuyện vặt vãnh của các bà nội trợ, nhạt nhẽo nói với Hứa Trường Hạ: “Đi thôi, anh đưa em ra ngoài ăn chút gì đó, nhân tiện đặt luôn nhà hàng cho tiệc lại mặt.”
“Không cần không cần! Cậu đi đặt cho!” Hứa Thành khách sáo nói.
“Cậu cả không biết khẩu vị của bố mẹ cháu, cháu đi là được rồi.” Giang Diệu thẳng thừng từ chối.
Hứa Trường Hạ thực ra muốn ở nhà ăn bữa sáng do Hứa Phương Phi làm, cũng để Giang Diệu nếm thử tay nghề của mẹ cô, món hoành thánh nhỏ nấu nước luộc gà của Hứa Phương Phi là một tuyệt phẩm.
Nhưng nhìn dáng vẻ thiếu hứng thú của Giang Diệu, cộng thêm Hứa Phương Phi ở bên cạnh cười tủm tỉm giục hai người: “Cũng được, vậy hai vợ chồng son các con cùng đi đi!”
Hứa Trường Hạ chần chừ một chút, đáp: “Được thôi, anh Giang Diệu đi đặt nhà hàng, em đến thị trấn gọi cậu ba đến.”
Cô nói rồi, quay sang Hứa Thành: “Cậu ơi, cho cháu mượn xe đạp một lát.”
“Ăn sáng xong anh đưa em đi, thị trấn cách đây xa lắm.” Giang Diệu lại lên tiếng ở bên cạnh.
Hứa Trường Hạ quay đầu nhìn anh một cái, vẻ mặt của Giang Diệu trông không giống như đang khách sáo.
Đạp xe đến thị trấn ít nhất cũng phải mất một tiếng rưỡi, đi về mất hơn ba tiếng, bây giờ đã là 8 rưỡi rồi, rất có thể sẽ không kịp dự tiệc lại mặt.
Hơn nữa hai người họ coi như là vợ chồng rồi, anh không sợ phiền, vậy thì cô cũng không khách sáo nữa.
“Cũng được.” Cô gật đầu, đồng ý.
Bên này họ đã bàn bạc xong, bên kia Chu Vân kéo người nữ hàng xóm vào trong phòng, không biết đang xì xầm to nhỏ chuyện gì, giọng người nữ hàng xóm lớn hơn một chút, nghe có vẻ rất tức giận.
“Cô cứ thế mà hại người hàng xóm cũ hai ba chục năm của mình sao?! Cô còn là con người không?”
“Đi thôi?” Hứa Trường Hạ dỏng tai lên vẫn muốn nghe tiếp, bên kia Giang Diệu đã gọi cô một tiếng.
“Đến đây.” Hứa Trường Hạ lập tức đi theo.
Trước khi ra khỏi cửa, cô nhỏ giọng dặn dò Hứa Phương Phi một câu: “Mẹ, mẹ đi nghe xem có chuyện gì, về kể cho con nghe nhé.”
“Được.” Hứa Phương Phi gật đầu.
Hứa Phương Phi chỉ là tính tình nhu nhược, chứ không ngốc, trước đây Chu Vân bắt nạt bà thì cũng thôi, hôm nay bắt nạt con gái bà như vậy, bà sẽ ghim trong lòng!
Giang Diệu đi đến đầu ngõ, quay đầu thấy Hứa Trường Hạ chưa theo kịp, liền dừng lại.
“Lại đây.” Anh nhẹ giọng gọi cô.
Ánh mắt anh nhìn cô, dịu dàng chưa từng thấy.
