Thập Niên 80: Đừng Chọc Tới Cô Vợ Nhỏ Trà Xanh Của Anh Chàng Thô Hán - Chương 53: Lý Lại Tử Đến Cửa Đòi Bồi Thường Tiền
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:46
Giống như chuột thấy mèo, hai gã đàn ông cũng chẳng màng đến Giang Oánh Oánh, vắt chân lên cổ mà chạy.
Giang Oánh Oánh thò chân ra, trực tiếp ngáng ngã cả hai, sau đó vẫy tay hét lớn: “Bên này, có cướp!”
Nửa giờ sau…
Một người đàn ông dáng cao, đội mũ cảnh sát tiễn ba người Giang Oánh Oánh ra ngoài, sau đó nhìn sắc trời: “Hơi muộn rồi, mọi người ở đâu để tôi đưa về.”
Giang Oánh Oánh ngại ngùng cúi đầu, cười duyên: “Thế sao được ạ? Chúng tôi ở thôn phía Tây, anh định lái xe cảnh sát đưa chúng tôi về sao?”
“Đường hơi khó đi, trời lại tối rồi, có phiền anh quá không ạ?”
Tống Trí bật cười: “Cô đã nói vậy rồi, tôi lại càng phải đưa về. Nhưng xe cảnh sát thì không có, chúng tôi đều đi xe đạp thôi.”
Giang Oánh Oánh cười càng rạng rỡ hơn: “Phiền anh đợi tôi một lát nha!”
Nói xong, cô yên tâm giao Văn Cần và Văn Thông cho Tống Trí, rồi tự mình chạy sang Hợp tác xã mua bán đối diện mua trọn một túi lớn thịt khô, bánh quy, bánh ngọt…
Thân hình nhỏ bé gần như xách không nổi, cô chật vật bước ra từ Hợp tác xã mua bán, rồi đặt túi đồ to đùng lên người Tống Trí: “Phiền anh đặt lên gác baga xe đạp giúp tôi với, ở đầu phía Tây có máy kéo, chúng tôi ngồi cái đó về là được rồi!”
Tống Trí cạn lời nhìn cô gái đang thở hồng hộc, đây là coi anh như xe bò miễn phí rồi…
Đến con đường nhỏ ven thành phố, Lý Ứng Trạm vừa vặn lái máy kéo tới. Vừa nhìn thấy cảnh tượng này, chú ấy sợ hãi vội vàng nhảy xuống xe: “Đồng chí cảnh sát, tôi, tôi không làm việc xấu gì đâu… chỉ giúp người ta chở đồ thôi…”
Tống Trí cười lắc đầu: “Tôi đến đưa nữ đồng chí này, cô ấy dẫn theo trẻ con muộn thế này không an toàn, chú phụ trách đưa người về nhé!”
Thời buổi này, đối với cảnh sát, người dân đều có một cảm giác sợ hãi và phục tùng khó tả.
Lý Ứng Trạm gật đầu lia lịa, còn giúp đặt đồ vào thùng xe phía sau.
Giang Oánh Oánh dắt tay hai đứa trẻ, cười ngọt ngào: “Cảm ơn anh cảnh sát ạ!”
Máy kéo nổ máy chạy đi, Tống Trí nhìn theo một lúc rồi mới lắc đầu, đúng là một cô gái thú vị…
Vì có cảnh sát dặn dò, Lý Ứng Trạm đưa người đến tận cửa nhà, còn nhiệt tình giúp hạ đồ xuống rồi mới dè dặt hỏi: “Cháu gái họ Giang này, anh cảnh sát đó làm gì vậy?”
Giang Oánh Oánh lấy từ trong bọc ra một gói bánh ngọt nhét cho chú: “Cháu gặp người xấu, người ta bảo vệ cháu thôi! Chú Lý, chú cầm lấy gói bánh này đi, nếu không có chú, cháu dắt theo hai đứa trẻ thế này, chẳng biết lúc nào mới về được nhà nữa!”
Ngồi máy kéo tốn ba hào một chuyến, cái này đều đã trả tiền rồi.
Lý Ứng Trạm sao dám nhận thêm đồ, luống cuống xua tay: “Không cần, không cần đâu, thế này sao được…”
Giang Oánh Oánh mỉm cười, đặt thẳng gói bánh lên ghế ngồi của chú rồi mới lên tiếng: “Sau này vào thành phố mua đồ, cháu còn phải đi xe của chú nhiều mà!”
Lý Ứng Trạm lúc này mới không từ chối nữa, chỉ là nhìn Giang Oánh Oánh ngày nào cũng tay xách nách mang vào thành phố, trong lòng lại thầm lẩm bẩm.
Cô vợ mới cưới của Thẩm Nghiêu này tiêu tiền ghê thật!
Túi lớn túi nhỏ thế này tốn bao nhiêu tiền chứ!
Nhưng nghĩ đến gói bánh ngọt, chú lại lắc đầu, dù sao thì người ta cũng hiểu chuyện hơn trước nhiều rồi…
Giang Oánh Oánh chỉ huy hai củ cải nhỏ khuân chiến lợi phẩm vào nhà, trời cũng dần tối, nhưng ở sân đập lúa đằng xa vẫn còn nghe thấy tiếng người làm việc.
Bọn Thẩm Nghiêu vẫn chưa về.
Giang Oánh Oánh suy nghĩ một chút, lương tâm trỗi dậy bảo Văn Cần đi đun nước, còn cô vo gạo cho vào nồi.
Lại lấy đồ ăn chín mua lúc trưa trộn với dưa chuột, cũng coi như là một món ngon rồi.
Chỉ là một lúc sau, mùi thơm của gạo bay ra, khi mở vung nồi bằng gỗ lên, Giang Oánh Oánh ngẩn người…
Cô cho một nửa gạo một nửa nước, không ngờ lại thành cơm nát…
Thôi bỏ đi, cơm nát dễ tiêu hóa hơn bánh bột ngô…
Văn Cần hiểu chuyện đẩy người thím yếu ớt này ra: “Thím ơi, để cháu xới cơm cho!”
Cơ thể nhỏ bé của cậu bé đứng trên ghế đẩu, cầm chiếc muôi lớn trông rất ra dáng, ngay cả Văn Thông cũng ôm c.h.ặ.t bát đứng đợi một bên.
Giang Oánh Oánh bỗng thấy mình giống như một kẻ vô dụng…
À không đúng, cô là một kẻ vô dụng siêu đẹp…
Cửa lớn ngoài sân vang lên tiếng động, Giang Oánh Oánh tưởng bọn Thẩm Nghiêu về, vội vàng đỡ lấy cái bát trong tay Văn Thông: “Nhóc con, đừng tranh việc với thím nữa!”
Đợi cô bưng bát ra ngoài, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ.
Giang Oánh Oánh hơi nghi hoặc, trời sắp tối đen rồi, không phải bọn Thẩm Nghiêu thì giờ này ai đến?
“Giang Oánh Oánh, mở cửa! Chồng cô đ.á.n.h tôi rồi!”
Là giọng của Lý Lại Tử!
Sắc mặt Giang Oánh Oánh lạnh lùng, cô có ấn tượng với người này, là một tên lưu manh vô lại háo sắc.
Trước đây hắn không ít lần trêu ghẹo nguyên chủ, nhưng nguyên chủ tuy mang tiếng xấu lại chướng mắt loại rác rưởi này, nên cũng không ít lần c.h.ử.i mắng hắn.
Thẩm Nghiêu đ.á.n.h hắn?
Ý nghĩ đầu tiên của Giang Oánh Oánh là đáng đời!
Cô không mở cửa, mà đứng trong sân nói vọng ra: “Tối lửa tắt đèn anh gõ cửa nhà tôi làm gì? Có tin tôi gọi người bắt anh lại không!”
Lý Lại T.ử bị đ.á.n.h sưng nửa bên mặt, rụng mất một cái răng cửa, cứ mở miệng là đau điếng. Biết bọn Thẩm Nghiêu chưa về, hắn cố ý lớn giọng hơn: “Cô có đền tiền không? Không đền tiền thì để chồng cô đi ngồi tù! Đừng tưởng trên thành phố có nhân tình thì tôi sợ cô! Tôi không tin nhân tình của cô còn bảo vệ được cả chồng cô!”
Giọng hắn rất to, lại đang đứng trước cửa nhà Giang Oánh Oánh - người dạo gần đây hay bị đồn thổi, những người đi làm đồng về sớm đều mở cửa ra xem náo nhiệt.
Thẩm đại nương có con gái giúp làm việc nên về sớm, nghe thấy tiếng động liền mở cửa, thấy Lý Lại T.ử thì không nói hai lời, quay vào nhà lấy chổi.
“Cái thằng khốn nạn này! Thừa dịp Thẩm Nghiêu nhà tao không có nhà đến đây làm gì? Cút ngay cho tao!”
Thẩm đại nương tuy lớn tuổi, nhưng thời trẻ cũng là tay đ.á.n.h nhau cừ khôi, vung cây chổi uy phong lẫm liệt, dọa Lý Lại T.ử nhảy lùi ra xa.
Hắn ôm mặt đứng từ xa giậm chân: “Nhà họ Thẩm ức h.i.ế.p người! Đánh người xong không nhận nợ!”
Giang Oánh Oánh lúc này mới mở cửa lớn, khoanh tay lạnh lùng nhìn hắn: “Anh Nghiêu đ.á.n.h anh? Anh có bằng chứng không?”
Lý Lại T.ử chỉ vào khuôn mặt sưng vù của mình: “Thấy chưa, răng cửa cũng bị đ.á.n.h rụng rồi! Đền tiền! Bắt buộc phải đền tiền!”
“Ồ?”
Giang Oánh Oánh bật cười: “Ai biết anh tự ngã hay bị người ta đ.á.n.h?”
Lý Lại T.ử vừa thẹn vừa giận: “Trên sân đập lúa có bao nhiêu người nhìn thấy! Chính là thằng nhãi Thẩm Nghiêu đ.á.n.h!”
“Tôi còn nói tận mắt thấy anh tự ngã đấy!”
Giang Oánh Oánh lườm một cái đầy quyến rũ, nhưng giọng nói mềm mại lại có thể chọc tức c.h.ế.t người: “Nhân chứng đâu? Vật chứng đâu? Hai môi chạm nhau là muốn vu oan cho người ta à?”
Lúc này Thẩm đại nương bên cạnh cũng phản ứng lại, lập tức đứng cạnh Giang Oánh Oánh lớn tiếng nói: “Thẩm Nghiêu nhà tôi là người hiền lành! Mày đừng có vu oan cho nó!”
Người hiền lành…
Những người xem náo nhiệt xung quanh đều giật khóe miệng, thằng nhóc đó đ.á.n.h người ác lắm đấy! Hiền lành thì không sai, nhưng hiền lành không có nghĩa là không biết đ.á.n.h nhau…
