Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 102: Đường Thu Ra Tay, Chu Đại Ni Trơ Trẽn Đòi Hời
Cập nhật lúc: 01/03/2026 03:17
“Cảm ơn con, Thu Nhi.” Cố mẫu cảm động nắm lấy tay Đường Thu, “Con yên tâm, nếu là mua t.h.u.ố.c, tiền t.h.u.ố.c thang mẹ sẽ bảo vợ chồng thằng cả tự bỏ ra. Còn nữa, lời con bé Đường Bình kia nói mẹ một câu cũng không tin. Mẹ biết, nếu không phải nhờ con, thằng hai có sống được hay không còn chưa biết, mẹ cảm kích con lắm.”
“Mẹ, người một nhà không nói hai lời, chúng ta đi xem anh cả trước đã.”
Vừa rồi Đường Thu trở về liền loáng thoáng nghe thấy giọng anh cả có chút suy sụp. Nếu mẹ chồng đã chủ động đề cập, cũng không có lý do gì không giúp.
Khi hai người đi đến nhà chính, Chu Đại Ni đang hớn hở cầm được một cái cuốc tốt nhất.
“Cha, đồ đạc đều giống nhau, ai đến trước thì chọn trước.”
“Tùy cô.”
Giọng Hoàng Ấu Miêu từ trong phòng truyền ra, hiện giờ trong lòng chị ta cái gì cũng không quan trọng bằng chồng mình.
Đường Thu cũng chẳng rảnh phản ứng lại cô ta. Chu Đại Ni phảng phất như nhặt được bảo bối, cầm bộ đồ làm bếp mới nhất về phòng.
“Mình ơi, mình xem đồ nhà ta đều là tốt nhất. Nếu chỉ trông chờ vào cha mẹ chia cho, nhà ta còn lâu mới lấy được đồ tốt như vậy.”
“Thu Thu, cái dạng này của em thật không phóng khoáng chút nào.”
Cố Khi Xa thật sự phiền chán Chu Đại Ni tham tài keo kiệt như vậy, *nếu là cô ấy, khẳng định sẽ không……*
Chu Đại Ni cũng không biết chồng mình đang suy nghĩ cái gì, còn một mình lải nhải chọc người chán ghét.
Trong phòng Cố Khi Thụ, khi Đường Thu cùng Cố mẫu đi vào, Cố Khi Thụ vừa mới lau khóe mắt, sau đó miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Mẹ, em dâu, hai người sao lại tới đây?”
“Trước kia mẹ không phải đã nói với các con sao? Nhờ có vợ thằng hai nên nó mới có thể hồi phục, y thuật của con bé rất tốt.”
Cố mẫu ngồi ở mép giường Cố Khi Thụ, ôn nhu nói: “Cho nên mẹ tìm vợ thằng hai tới xem chân cho con……”
“Mẹ, đừng uổng phí tâm tư nữa.”
Cố Khi Thụ nhắc tới cái này có chút kích động, chân hắn hiện tại hoàn toàn không có bất luận cảm giác gì, cả người chán nản không còn sức sống.
“Cái thằng này, sao có thể gọi là uổng phí tâm tư chứ? Mẹ đây là vì tốt cho con. Đều là người một nhà Thu Nhi mới đồng ý xem cho con, con tưởng ai nó cũng nhận lời chắc?”
Cố mẫu có chút tức giận. Một bên Hoàng Ấu Miêu vội khuyên: “Mẹ, mẹ đừng vội, hai ngày nay cảm xúc anh ấy không tốt, con khuyên anh ấy trước đã.”
“Làm nhanh lên, vết thương trên người không đợi người đâu.”
Cố mẫu khó chịu trừng mắt nhìn Cố Khi Thụ một cái, lôi kéo Đường Thu ra khỏi phòng, trong miệng oán giận nhưng cũng sợ Đường Thu phật ý bỏ mặc.
“Thu Nhi, con đừng giận nhé, anh cả con chính là không chấp nhận được sự thật, tính tình đều thay đổi cả rồi.”
“Con hiểu mà, mẹ.”
Đường Thu cũng không để ý. Vừa lúc Từ Chính Mậu từ trên xe lại cầm không ít hành lý đi vào, nhìn qua tựa hồ còn mua một ít đặc sản Thân Thành.
Đứng ở cửa nhà mình, Chu Đại Ni nháy mắt ngây người, cô ta nhìn chằm chằm vào đồ vật trong tay Từ Chính Mậu, mặt dày hỏi:
“Chị dâu hai, đây là quà mua cho chúng em phải không?”
“Là mua quà, bất quá không có phần của cô.” Đường Thu không thèm phản ứng cô ta, thong thả ung dung về phòng, làm Chu Đại Ni tức đến nhe răng trợn mắt, múa may nắm tay về phía bóng lưng Đường Thu.
“Anh Cố, không nghĩ tới người nhà anh kỳ quặc như vậy, chị dâu còn có thể gả cho anh, thật đúng là cần dũng khí.”
Từ Chính Mậu nói như thật làm Đường Thu dở khóc dở cười. Cô đem đồ đạc của mình nhất nhất lấy ra, Từ Chính Mậu giúp đỡ sửa sang lại đồ đạc cho Cố Thời Xuyên.
Cơm chiều cũng đã tách ra ăn, bất quá trước khi nấu cơm Cố mẫu nói với Đường Thu: “Thu Nhi, đêm nay các con ăn cùng cha mẹ. Đồng chí Tiểu Từ đường xa tới đưa thằng hai về, mẹ làm mẹ cần thiết phải tiếp đãi chu đáo.”
“Bác gái, bác ngàn vạn lần không cần khách sáo, ngày mai cháu liền về đơn vị rồi.”
Kỳ nghỉ của Từ Chính Mậu cũng không nhiều, tự mình đưa Cố Thời Xuyên về đến nơi hắn cũng mới yên tâm.
Cố mẫu nghĩ đến trong nhà hai đứa con trai bị thương, con dâu lại mang thai, vì thế nhịn đau g.i.ế.c một con gà.
“Thu Nhi, con gà này con muốn ăn thế nào?”
Cố mẫu cười tủm tỉm nhìn Đường Thu, không biết còn tưởng rằng bà mới là mẹ ruột của cô.
“Mẹ, con gà này là của chung, sao mẹ nói g.i.ế.c là g.i.ế.c thế?”
Chu Đại Ni nghe thấy tiếng, như mũi ch.ó chạy nhanh đến, sợ bỏ lỡ cơ hội chiếm hời.
“Cút, con gà này là tao với chị dâu cả mày nuôi, không có phần của mày.”
Không phải Cố mẫu thiên vị, mà là Chu Đại Ni này lại lười lại tham, tiền lương của thằng hai còn chưa hoàn toàn giao cho gia đình đâu.
“Vậy chị dâu hai cũng có nuôi đâu.”
Chu Đại Ni bĩu môi nhìn về phía Đường Thu, nhìn chằm chằm khuôn mặt vừa trắng vừa mịn của cô, trong lòng trào lên chua xót ghen tị.
“Trong nhà xây nhà phần lớn dùng tiền của thằng hai, mày nếu có ý kiến thì cút khỏi đây.”
Cố mẫu trợn trắng mắt, cười tủm tỉm nhìn về phía Đường Thu: “Thu Nhi, con mặc kệ nó, con muốn ăn thế nào thì làm thế ấy.”
“Anh cả và Thời Xuyên đều là người bệnh, cứ hầm canh đi ạ.”
Đường Thu gần nhất phản ứng ốm nghén đã đỡ hơn nhiều, cho nên không kiêng khem gì mấy, hơn nữa cô xác thật có chút thèm canh gà đi bộ.
“Được rồi, mẹ đi làm ngay đây.”
Cố mẫu cười tủm tỉm nhận lấy nước sôi Hoàng Ấu Miêu đưa tới, bắt đầu làm lông gà. Chu Đại Ni tức đến phát khóc.
“Mẹ, mẹ chính là thiên vị!”
Nói xong cô ta liền chạy vội vào phòng. Cố Khi Lan từ trong phòng đi ra: “Ra riêng là do chị ta đề xuất, hiện tại khóc cái gì chứ!”
Người một nhà đang vô cùng náo nhiệt thì Đỗ Tam Cường đạp xe đạp tới, trên xe còn treo bao lớn bao nhỏ.
“Thu Nhi, em rốt cuộc cũng về rồi, em rể hồi phục thế nào?”
“Hồi phục cũng không tệ lắm ạ.”
Đường Thu thấy ghế sau xe anh ấy còn cột một cái bao tải, cũng không biết đựng cái gì.
---
