Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 193: Mẹ Chồng Nàng Dâu Đồng Lòng, Quyết Định Tiến Quân Về Thượng Hải
Cập nhật lúc: 01/03/2026 04:16
“Cái này không phải cháu mua, là Thu Nhi mua đồ Tết đấy.”
“Mẹ ơi con lạy ông trời, vợ lão nhị phát tài rồi à, nhiều thế này phải đến mấy trăm đồng ấy chứ!”
“Hừ, Cố Thời Xuyên cái tên biến thái này thật sự đi lại được rồi kìa, lần trước tôi nói mà bà còn không tin!”
“……”
“Vợ thằng cả, vợ thằng hai, các con về rồi đấy à?” Ban đầu mẹ Cố đang đeo cái gùi, lưng còng xuống, sợ người khác gọi lại hỏi chuyện lão tam. Kết quả hai cô con dâu phong quang về làng, ai còn nhớ đến chuyện rách việc của lão tam nữa, ai nấy đều hâm mộ bà không dứt.
“Mẹ, con mua ít thịt heo, nghe chị dâu cả nói tay nghề mẹ rất khéo, chúng ta làm ít thịt hun khói và lạp xưởng để ăn Tết nhé.” Đường Thu cười tủm tỉm, làm mấy bà thím trong thôn hâm mộ không thôi.
“Ái chà, bà Cố ơi, bà thật có phúc, con dâu hiếu thuận thế này.”
“Con dâu tôi mà mua được nhiều thịt thế này, tôi nằm mơ cũng cười tỉnh.”
“……”
“Đã ở riêng rồi, tôi cũng chỉ là giúp vợ chồng thằng hai làm thịt hun khói với lạp xưởng thôi, sao có thể lấy nhiều thịt của gia đình nhỏ chúng nó được.” Mẹ Cố vui vẻ ra mặt. Bà cũng chẳng ham hố gì chỗ thịt này, chỉ là hôm nay được nở mày nở mặt, xem ai còn dám bảo bà không biết dạy con. Không thấy ngay cả đối thủ một mất một còn của bà cũng đang hâm mộ đến trợn trắng mắt sao.
“Vợ thằng cả, để mẹ giúp con, Thu Nhi con đi chậm thôi.” Mẹ Cố quanh năm làm lụng vất vả, dù đã gần 60 tuổi nhưng vẫn còn rất khỏe. Ba người vừa nói vừa cười đi về nhà.
Cố Thời Xuyên đi theo phía sau: “……” Trong chốc lát không biết ai mới là con ruột của bà.
Đã được nghỉ đông, cửa vừa mở ra, thấy nhiều thịt như vậy, Cố Khi Lan khoa trương nhảy cẫng lên: “Trời ơi, chị dâu cả, chị dâu hai, các chị phát tài rồi à?!!”
“Tránh sang một bên đi, chị dâu hai con mua về làm thịt hun khói lạp xưởng đấy, đi rửa tay rồi ra phụ giúp.” Mẹ Cố vỗ vào tay con gái út, rất tự giác phân công người trong nhà hỗ trợ hun thịt và làm lạp xưởng.
Cố Thời Xuyên tích cực rót nước ấm cho Đường Thu: “Vợ, em uống ly nước ấm trước đi.”
Lúc này mẹ Cố mới chú ý tới sự tồn tại của hắn, nhìn hắn từ trên xuống dưới: “Ừm, xem ra hồi phục không tồi, bao giờ thì về đơn vị?”
Cố Thời Xuyên: “……” Trước kia người ngày nào cũng hỏi hắn đi đâu rồi là mẹ hắn sao?
“Ra giêng ạ.” Cố Thời Xuyên tiêm phòng trước cho họ: “Ăn Tết xong, con muốn đưa Thu Nhi cùng đi Thân Thành.”
“Không được!” Mẹ Cố sợ tới mức biến sắc, không nhịn được chọc vào vai Cố Thời Xuyên. “Nếu là ngày thường mẹ chắc chắn ủng hộ Thu Nhi đi theo quân, vợ chồng nào có đạo lý sống xa nhau. Nhưng hiện tại bụng Thu Nhi lớn thế này rồi, con nếu phải đi làm nhiệm vụ thì ai chăm sóc con bé? Đến lúc sinh nở thì làm sao?”
“Mẹ, con không yên tâm để cô ấy ở nhà.” Lời nói của Cố Thời Xuyên làm mẹ Cố tức cười: “Đến lúc con đi làm nhiệm vụ, mẹ mới không yên tâm để con bé đi theo con đấy.”
“Chân con hiện tại tuy đã có thể đi lại tự nhiên, nhưng không thể huấn luyện cường độ cao, trong thời gian ngắn sẽ không phải đi làm nhiệm vụ.” Cố Thời Xuyên còn khá hiểu rõ thân thể mình, cho dù về đơn vị, trước mắt hắn vẫn chủ yếu là dưỡng thương.
“Vậy lúc Thu Nhi ở cữ thì làm sao?” Hoàng Ấu Miêu cũng nhịn không được xen vào. Phụ nữ ở cữ là chuyện lớn, ở cữ không tốt sẽ để lại di chứng rất nghiêm trọng.
“Mẹ, chị dâu cả, là con đồng ý đi theo anh ấy.” Đường Thu vội giải thích: “Bệnh viện có hộ lý, đến lúc sinh con con sẽ thuê hộ lý chăm sóc……”
“Thật sự muốn đi?” Mẹ Cố nghiêm túc nhìn chằm chằm Đường Thu.
Đường Thu dùng sức gật đầu: “Vâng, thật sự đi ạ.” Việc kinh doanh bên này cơ bản đã ổn định, Đường Thu muốn đi thành phố lớn nâng cao bằng cấp, tiện thể xem có cơ hội làm ăn gì không. Quê nhà sau này phát triển không thể nhanh bằng Thân Thành, Đường Thu tự nhiên muốn đến thành phố phát triển hơn.
“Được!” Mẹ Cố không ngăn cản Đường Thu nữa.
Hoàng Ấu Miêu hoảng sợ: “Mẹ, ở cữ là chuyện lớn đấy.”
“Thế có gì đâu, chờ Thu Nhi sinh con, mẹ sẽ qua đó chăm sóc con bé!” Mẹ Cố hạ quyết tâm: “Mẹ hiểu vợ chồng các con không muốn xa nhau, nhưng các con không có kinh nghiệm, mẹ qua đó mới yên tâm được.”
Đường Thu và Cố Thời Xuyên: “……”
Cố Thời Xuyên không trả lời mà nhìn về phía Đường Thu: “Vợ à, em thấy sao?”
“Được ạ.” Đường Thu nghĩ đến việc phải chăm sóc hai đứa trẻ cũng rất đau đầu. Nếu lúc này có trung tâm ở cữ thì tốt rồi, cô cũng không phải người thích chịu khổ.
Nghe vậy mẹ Cố không còn gì lo lắng nữa, lại vui vẻ gọi mọi người cùng nhau làm thịt hun khói. Bà cầm con d.a.o phay lớn cắt thịt thành từng tảng. Cố Khi Lan phụ trách rửa ruột non, Đại Mỹ và Nhị Mỹ giúp chuẩn bị gia vị, Cố Khi Phi cũng buông sách giáo khoa xuống giúp c.h.ặ.t thịt, Hoàng Ấu Miêu thì kho đầu heo.
Chỉ có Đường Thu lười biếng ngồi bên đống lửa, Cố Thời Xuyên đang nướng bánh dày cho cô.
“Vợ, em thích ăn cháy một chút không?”
“Ừ, cháy chút mới ngon.” Đường Thu uống một ngụm trà táo đỏ, một lát sau liền được ăn bánh dày nóng hổi.
“Cố Thời Xuyên, anh cũng đi giúp một tay đi, tranh thủ buổi tối là hun được rồi.”
“Được.” Cố Thời Xuyên lại lấy ít hạt dẻ nướng cho Đường Thu, làm cô mạc danh có cảm giác như đang ngồi vây quanh lò sưởi pha trà của đời sau.
Cả nhà bận rộn khí thế ngất trời, Đường Thu lười biếng ăn đến bụng căng tròn. “Em đi ra ngoài đi dạo một chút.” Đường Thu vươn vai đứng dậy.
Cố Thời Xuyên vội buông miếng thịt đang ướp dở xuống: “Anh đi cùng em.”
Đường Thu cũng không từ chối, rốt cuộc vừa mới mang về nhiều thịt như vậy, khó tránh khỏi có người hâm mộ ghen ghét. Đang mang thai, cô rất cẩn thận. Quả nhiên, mới ra khỏi cửa liền gặp Đường Bình và Chu Kiến trở về. Thấy Cố Thời Xuyên đỡ Đường Thu đi dạo, ánh mắt Đường Bình nhìn cô tràn ngập oán hận.
---
