Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 225: Chuẩn Bị Tiệc Tẩy Trần Và Mưu Đồ Của Người Hàng Xóm
Cập nhật lúc: 01/03/2026 04:21
Nhìn ánh mắt quan tâm của chị Hoàng, Đường Thu dịu giọng đáp: “Dạ em đỡ nhiều rồi chị, chỉ là đêm qua ngủ không được ngon giấc lắm ạ.”
Lúc này cô đi rửa mặt mà đầu óc vẫn còn hơi mơ màng, cảm giác như chưa tỉnh táo hẳn.
“Phụ nữ chúng mình đúng là vất vả thật đấy.”
Chị Hoàng cười hiền: “Nhưng mà giờ có chính sách kế hoạch hóa gia đình rồi, sinh xong đứa này là thôi, sinh một đứa cũng tốt, tập trung nuôi dạy cho tốt là được.”
Chị Hoàng sinh con sớm, đứa nhỏ nhất cũng đã bảy tuổi, vừa vặn sinh trước khi có quy định mới nên chị có tận ba cậu con trai.
“Vâng, cái khổ này chịu một lần là đủ rồi chị ạ.”
Đường Thu vốn tưởng qua được giai đoạn nghén là xong, không ngờ những tháng cuối còn mệt mỏi hơn. Bây giờ mỗi bước đi cô đều thấy xương chậu hơi đau nhức.
“Mau ăn chút gì cho nóng đi em.”
Chị Hoàng vui vẻ nói tiếp: “Tiểu Cố nhà em đúng là biết thương vợ, còn dặn chị nhất định phải pha cho em một ly sữa mạch nha. Cậu ấy còn hỏi chị xem có chỗ nào đổi được sữa bò hay sữa dê tươi không để mang về cho em tẩm bổ thêm canxi đấy.”
“Anh ấy cũng chu đáo thật.”
Đường Thu không thể phủ nhận điều này, những gì Cố Thời Xuyên làm cô đều ghi nhận trong lòng. Cô cầm cốc tráng men, nhấp từng ngụm sữa mạch nha ấm nóng.
“Đợi em ăn xong, chị đi vào thành phố với em nhé.”
Chị Hoàng cũng nhận được lời nhờ vả của Cố Thời Xuyên. May mà mấy đứa con chị đã lớn, tự đi học được nên chị cũng có thời gian rảnh.
“Chị Hoàng ơi, chị cứ lo việc nhà đi ạ, em tự đi được mà.”
Đường Thu từ chối vì nếu có chị Hoàng đi cùng, cô sẽ không tiện lấy đồ từ trong không gian ra. Thấy cô kiên quyết, chị Hoàng cũng không ép thêm.
Ăn sáng xong, Đường Thu thay quần áo rồi ra cổng đón xe tiếp tế của đơn vị để vào thành phố. Từ khu gia đình vào đến trung tâm mất khoảng hơn hai mươi phút. Xuống xe, cô đi bộ tìm đến cửa hàng mà Đỗ Tam Cường đã mua.
Vị trí khá dễ tìm, Đường Thu thấy Đỗ Tam Cường đang tất bật chỉ đạo thợ trang trí. Tấm biển hiệu lớn với ba chữ “Phòng Chiếu Băng” trông rất nổi bật. Anh đã cho thông hai gian cửa hàng lại với nhau, không gian bên trong rất rộng rãi, tuy trang trí đơn giản nhưng lại rất hợp thời.
“Thu Nhi! Sao em lại đến đây một mình thế này?”
Đỗ Tam Cường vội chạy ra đỡ em gái vì sợ cô vấp ngã. Đường Thu quan sát một lượt rồi hỏi:
“Anh đã tìm được nguồn nhập thiết bị chưa?”
“Xong xuôi hết rồi em ạ, Thu Nhi cứ yên tâm, anh ba làm việc thì em còn lạ gì nữa.”
Đỗ Tam Cường vỗ n.g.ự.c tự tin. Đường Thu kéo anh ra một góc, nghiêm túc nhắc lại lời của Cố Thời Xuyên:
“Tam ca, em nhắc anh chuyện này, kinh doanh gì thì kinh doanh nhưng tuyệt đối không được làm chuyện phạm pháp. Nếu không, em rể anh sẽ là người đầu tiên xử lý anh đấy.”
“Hả?”
Đỗ Tam Cường đỏ mặt gãi đầu: “Anh cũng không biết chuyện đó lại nghiêm trọng thế. Hôm qua anh có đi xem thử mấy phòng chiếu khác, buổi tối họ đúng là có chiếu mấy loại phim không lành mạnh thật. Nhưng nếu mình không chiếu thì liệu khách có đến không em?”
“Anh cứ nhập nhiều phim hành động, phim võ thuật hay phim tình cảm Hong Kong về mà chiếu, thiếu gì phim hay đâu. Đừng có đi vào con đường mòn đó.”
Đường Thu vỗ vai anh ba: “Tìm người nào thật thà, đáng tin cậy mà trông cửa hàng. Đợi ổn định rồi em còn có việc khác giao cho anh làm nữa đấy.”
Thời điểm này phòng chiếu băng hình cực kỳ kiếm ra tiền, nhưng Đường Thu biết nó chỉ là trào lưu nhất thời, không thể kéo dài lâu. Cô đã có kế hoạch chuyển đổi kinh doanh cho anh sau này.
“Được rồi, anh nghe em hết.”
Đỗ Tam Cường gật đầu lia lịa. Nhưng Đường Thu không ngờ rằng, tránh được chị Hoàng thì lại không tránh được anh ba. Đỗ Tam Cường nhất quyết không để cô đi một mình, anh đi theo cô mua sắm đủ thứ nguyên liệu: gà, vịt, sườn non và các loại gia vị. Sau đó, anh còn tự mình đưa cô về tận cổng khu gia đình.
Đường Thu: …
Cũng may cô không thiếu tiền, và đồ trong không gian cũng không lo bị hỏng.
“Chà, mua nhiều đồ ngon thế này cơ à.”
Chị Hoàng vội vàng chạy ra xách đồ giúp. Đỗ Tam Cường vì còn bận việc ở cửa hàng nên chỉ kịp khuân đồ vào bếp rồi chào mọi người để đi ngay. Đường Thu cùng chị Hoàng bắt tay vào bàn bạc thực đơn cho buổi tối.
“Chị Hoàng ơi, chị cứ nấu thật thoải mái nhé, đừng tiết kiệm quá. Mọi người lần đầu đến nhà em dùng bữa, nếu tiếp đãi không chu đáo thì anh nhà em sẽ mất mặt lắm.”
“Chị thấy rồi nhé, Tiểu Cố đối tốt với em cũng là có lý do cả đấy.”
Chị Hoàng nhìn Đường Thu với ánh mắt đầy tán thưởng. Người ngoài chỉ thấy Phó đoàn trưởng Cố cưng chiều vợ, nhưng họ đâu biết Đường Thu cũng là người vợ cực kỳ hiểu chuyện và biết lo toan cho chồng. Một người vợ xinh đẹp, dịu dàng lại luôn nghĩ cho sự nghiệp của chồng như vậy, ai mà chẳng muốn nâng niu.
Đường Thu ngượng ngùng mỉm cười. Đang định nói thêm vài câu thì thấy chị Hoa dắt theo một cô gái trẻ, dáng người đen gầy đi tới.
“Em gái này, nghe nói nhà em hôm nay mời khách à? Em bụng mang dạ chửa đi lại khó khăn, chị dắt em gái chị qua đây để phụ giúp các em một tay này.”
Chị Hoa họ Điền, cô em gái tên Điền Chi vội vàng nở nụ cười lấy lòng: “Chào hai chị dâu ạ.”
“Không cần đâu, một mình tôi lo liệu được rồi, không phiền đến hai người đâu.”
Chị Hoàng sợ Đường Thu nể tình hàng xóm mà khó từ chối nên đã nhanh miệng lên tiếng thay cô. Dù sao tối nay khách mời của Cố Thời Xuyên cũng không có chồng chị Hoa, nhưng chồng chị Hoàng là Chính ủy Hoàng thì chắc chắn có mặt.
“Em… em nấu ăn giỏi lắm, cứ để em giúp cho.”
Điền Chi vừa nói vừa len lén đưa mắt quan sát căn sân nhỏ. Cố Thời Xuyên dọn dẹp nơi này rất ngăn nắp, thanh nhã, trông còn thích hơn cả mấy căn nhà lầu trong khu. Có lẽ vì còn trẻ nên tâm tư của Điền Chi đều hiện rõ lên mặt, Đường Thu nhìn qua là hiểu ngay, cô dứt khoát từ chối:
“Cảm ơn ý tốt của hai người, nhưng có chị Hoàng giúp em là đủ rồi ạ.”
“Vậy… vậy thôi vậy.”
Chị Hoa ngượng ngùng cười gượng, không cam tâm kéo Điền Chi rời đi. Nhìn cái vẻ lưu luyến không rời của hai chị em họ, Đường Thu cảm thấy có chút buồn cười nhưng cũng thầm cảnh giác.
---
