Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 428: Cố Khi Xa Trở Về Đòi Tiền, Đường Thu Vả Mặt Không Thương Tiếc
Cập nhật lúc: 01/03/2026 08:12
“Không sao, cô ta rồi sẽ trở về.”
Đường Thu trấn an Cố Thời Xuyên: “Việc này không trách anh được, Đường Bình… trên người xác thật có chút tà môn.”
Cô biết Đường Bình đại khái là trọng sinh, cho nên biết một ít lộ trình chạy trốn.
Bất quá lấy hiểu biết của Đường Thu đối với Đường Bình, một khi cô ta có chút bản lĩnh, khẳng định sẽ trở về tìm cô báo thù.
Cô chỉ cần tĩnh quan kỳ biến là được.
“Ừ.”
Tâm trạng Cố Thời Xuyên không tốt lắm, ôn nhu hỏi cô: “Vợ, khi nào em trở về?”
Đường Thu nháy mắt liền có cảm giác chính mình là người đàn ông đi công tác bên ngoài, Cố Thời Xuyên là người vợ chờ đợi chồng về nhà, ngữ khí của cô cũng ôn nhu hơn một chút.
“Chờ dời mộ cho mẹ xong em sẽ về, đến nỗi chuyện làm đường, giao cho cha và cậu giám sát.”
Vì hai cái thôn, Đường Thu tin tưởng cậu và Cha Cố sẽ cẩn thận lại nghiêm túc.
“Em làm tốt lắm.”
Cố Thời Xuyên cúp điện thoại xong, cả người đều lâng lâng. Mới từ buồng điện thoại ra tới liền gặp thủ trưởng Đào.
Thủ trưởng Đào rất nhanh cũng muốn về hưu, ông thấy Cố Thời Xuyên liền gọi: “Tiểu Cố à, bồi tôi uống ly trà?”
“Vâng ạ, thủ trưởng.”
Tâm trạng Cố Thời Xuyên không tồi, đi theo thủ trưởng Đào vào văn phòng. Thấy khóe miệng hắn vẫn luôn nhếch lên, thủ trưởng Đào vừa pha trà vừa hỏi:
“Nghe nói Tiểu Đường về quê, sao cậu lại cao hứng thành như vậy?”
“Đúng vậy.”
Cố Thời Xuyên cảm thấy chuyện này cũng không có gì ngại ngùng, hắn nói: “Vợ tôi tính tình thiện lương. Tuy rằng kiếm được không ít tiền, cũng nghĩ báo đáp quê hương. Cô ấy ở nhà chúng tôi và nhà mẹ đẻ mỗi bên quyên hai vạn đồng để làm đường. Mấy ngày nay bận rộn lắm, tôi cũng thay cô ấy vui mừng.”
“Kia chính là bốn vạn?”
Thủ trưởng Đào cũng thực bất ngờ, ông là người thanh bần, tổng cộng tiền tiết kiệm cũng chưa nhiều như vậy, không nghĩ tới Đường Thu cư nhiên ra tay hào phóng thế.
“Đúng vậy.”
Cố Thời Xuyên thập phần kiêu ngạo: “Đều là mồ hôi nước mắt vợ tôi buôn bán kiếm được, cô ấy cũng là thấy đường cái trong thôn quá nát. Đều nói muốn giàu trước tiên phải làm đường, đường làm xong, sau này hai thôn chúng tôi cũng có thể phát triển tốt hơn.”
“Tiểu Cố à, cậu thật là có phúc khí, giác ngộ của Tiểu Đường không tồi.”
Thủ trưởng Đào giơ ngón tay cái lên với Cố Thời Xuyên, làm Cố Thời Xuyên càng thêm cao hứng. Khen vợ hắn, chính là khen hắn!
Đường Thu cũng không biết Cố Thời Xuyên đang đắc ý. Ngày hôm sau chính là ngày dời mộ cho mẹ cô.
Đường Thu sáng sớm thức dậy liền tính toán về thôn Kim Sơn. Cố Khi Thụ và Hoàng Ấu Miêu cố ý xin nghỉ trở về giúp cô.
Kết quả còn chưa ra khỏi cửa, Cố Khi Xa đã trở lại, phía sau hắn còn có Vu Mỹ Huệ đang bụng mang dạ chửa.
“Cha, anh cả chị dâu cả, chị dâu hai.”
Từ khi trở mặt với trong nhà, Cố Khi Xa vẫn luôn không về nhà, hắn ở tại nhà Vu Mỹ Huệ. Cha Cố và Mẹ Cố chỉ coi như không có đứa con trai này, cũng chưa bao giờ liên hệ hắn.
“Mày về làm cái gì?”
Cha Cố không cho Cố Khi Xa sắc mặt tốt. Vu Mỹ Huệ không nhịn được xen mồm: “Cha, cha nói lời gì vậy. Nơi này là nhà Minh Xa, anh ấy đương nhiên phải về rồi, chúng con cũng là trở về thăm cha.”
“Ngoài miệng nói thật là dễ nghe, lâu như vậy không về thăm cha, liền tay không mà về à?”
Hoàng Ấu Miêu hiện tại bán quần áo, mồm mép cũng nhanh nhẹn hơn nhiều, trực tiếp khiến Vu Mỹ Huệ sắc mặt khó coi.
“Con đây không phải m.a.n.g t.h.a.i sao, tiền nong có chút eo hẹp.”
Cô ta đỡ bụng, cho rằng Cha Cố sẽ thật cao hứng, không nghĩ tới Cha Cố thần sắc vẫn như cũ nhàn nhạt.
“Nói xong chưa? Nói xong rồi thì chúng tôi còn có việc, các người về nhà mình đi.”
Trước kia khi phân gia đã chia cho Cố Khi Xa một gian phòng, Cha Cố và mọi người cũng chưa từng động vào, cho nên ông mới lười chẳng buồn nói nhảm với anh ta.
Nụ cười trên mặt Cố Khi Xa bỗng cứng đờ, hắn quay sang nhìn Đường Thu: “Chị dâu hai, em nghe nói chị không chỉ quyên góp bốn vạn đồng để tu sửa đường xá cho hai thôn, mà còn bỏ ra mấy vạn để thầu ngọn núi sau lưng thôn chúng ta, chuyện này có thật không?”
Đường Thu bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra là vậy, hèn gì hôm nay hai vợ chồng này lại tích cực như thế, hóa ra là nghe ngóng được tin tức.
“Đúng thì đã sao?”
Đường Thu vô thức đảo mắt trắng, tiền là của cô, cô muốn dùng thế nào là quyền của cô.
“Chị dâu hai, không phải em nói chị đâu, nhưng dù sao chúng ta cũng là người một nhà. Số tiền lớn như vậy, sao chị lại không bàn bạc với mấy anh em chúng em một tiếng?”
Vu Mỹ Huệ đảo mắt một vòng, vừa đỡ bụng vừa nói: “Đứa nhỏ trong bụng tôi đây cũng là cốt nhục của nhà họ Cố các người đấy.”
“Chẳng phải cô muốn cho nó theo họ Hứa sao?”
Đường Thu tặc lưỡi một tiếng: “Hơn nữa, tiền của tôi, tôi thích tiêu thế nào thì tiêu. Phiền hai người nhường đường cho, tôi còn có việc.”
“Chị dâu hai!”
Vu Mỹ Huệ tức đến nổ phổi, không ngờ Đường Thu lại xem thường mình đến vậy, ả ta dứt khoát ngửa bài luôn:
“Tôi và Khi Xa quay về là để thương lượng với mọi người. Nhiều tiền như vậy, thà để người ngoài hưởng lợi, chi bằng chia cho anh em trong nhà một ít. Vừa hay tôi sắp sinh con, trong nhà lại chẳng có đồng ra đồng vào, con cái nhà đại ca cũng cần tiền đi học, tôi nói vậy có lý đúng không?”
“Có lý cái đầu cô ấy!”
Hoàng Ấu Miêu tức giận mắng thẳng mặt Vu Mỹ Huệ: “Đây là tiền của Thu Nhi, tôi đây còn chẳng dám vác cái mặt già này đi quản tiền của em ấy. Cô muốn sinh con thì vợ chồng cô không biết tự đi mà kiếm tiền à? Cứ nhăm nhe tiền của anh em thì có bản lĩnh gì chứ!”
“Anh cả, anh quá đáng rồi đấy!”
Cố Khi Thụ tuy là người hiền lành, nhưng bị Cố Khi Xa ép đến mức phát hỏa, cũng phải thốt ra lời nặng nề.
Cố Khi Xa không thể tin nổi nhìn mọi người có mặt ở đó: “Cha, đó là bốn vạn đấy, không đúng, ít nhất cũng phải bảy, tám vạn. Số tiền đó đủ để cả nhà mình sống sung sướng cả đời, bằng cả mấy chục năm tiền lương của con, vậy mà cha cứ để mặc chị ta tiêu xài hoang phí như thế sao?”
---
