Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 471: Con Quái Thú Sắt Trở Thành Tâm Điểm Của Đám Trẻ
Cập nhật lúc: 01/03/2026 08:18
Làm cho đám trẻ con trong đại viện hâm mộ vô cùng. Đường Thu thấy bọn nó mắt trông mong nhìn, bèn bảo Cố Thời Xuyên:
“Anh chở bọn nó đi một vòng đi.”
“Thật ạ? Cảm ơn dì Đường, sau này cháu cũng muốn cưới một người vợ phá gia chi t.ử như dì!”
“Dì Đường, dì tốt quá! Dì là người vợ tốt nhất trên đời.”
“…”
Cố Thời Xuyên: …
Anh tức khắc đen mặt. Cái đám nhóc con này, coi anh là không khí đúng không?
Đường Thu cũng đầy đầu hắc tuyến. Phá gia chi t.ử cũng thành lời khen ngợi sao?
Bất quá cô không để trong lòng lắm. Cố Thời Xuyên chở bọn nhỏ chơi một vòng, Đường Thu đã về đến nhà.
Mẹ Cố đau lòng nói: “Thu Nhi, con đừng để thằng hai hồ nháo, cái xe máy này tốn xăng lắm phải không?”
Bà không biết là Đường Thu đề nghị. Đường Thu cười tủm tỉm nói: “Tốn chứ ạ, nhưng con thấy bọn trẻ thích thú quá nên bảo anh ấy chở chúng chơi một chút. Biết đâu sau này có người muốn mua, con cũng có thể kiếm tiền đấy.”
“Con nói đúng.”
Mẹ Cố vội gật đầu, thái độ khác hẳn vừa rồi: “Vẫn là con biết làm ăn, thằng hai thì không nghĩ được mấy cái này đâu.
Con bảo nó chở bọn trẻ chơi, nó liền thật sự chỉ chở bọn trẻ chơi.”
Đường Thu: …
Mẹ chồng cô hiện tại càng ngày càng biết nhìn thời thế nha.
Từ Chính Mậu đến đúng lúc này, thấy Cố Thời Xuyên cưỡi xe máy, anh ta hâm mộ đến mức tròng mắt sắp lồi ra!
“Anh Cố, cái này… cái này mua bao nhiêu tiền thế? Anh nói cái giá cho em hết hy vọng đi!”
“Chị dâu cậu mang về đấy, tôi cũng không biết.”
Cố Thời Xuyên ăn cơm mềm một cách triệt để, dù sao hiện tại toàn bộ đơn vị đều biết anh có cô vợ cực kỳ biết kiếm tiền, hình như cũng chẳng cần giấu giếm làm gì.
Từ Chính Mậu hâm mộ không chịu được, mắt trông mong nhìn về phía Đường Thu: “Chị dâu, bao nhiêu tiền vậy?”
“3000.”
Đường Thu cười tủm tỉm: “Anh ba chị hiện tại đang bán, cậu muốn thì chị bảo anh ấy chiết khấu cho.”
Đều là người quen, Đường Thu tự nhiên sẽ không kiếm lời của anh ta quá nhiều.
Từ Chính Mậu vừa nghe 3000 liền xót ruột thực sự. Mẹ Cố thấy bộ dáng đáng thương của anh ta bèn nói:
“Tiểu Từ à, bác thấy cháu quan hệ tốt với thằng hai nên bác không khuyên sáo rỗng. Cháu cứ tích tiền cưới vợ trước đi đã. Có tiền thừa hẵng mua xe máy, hiểu không?”
“Cảm ơn bác gái.”
Từ Chính Mậu cười hì hì: “Cháu hiểu rồi, đến lúc đó cháu qua cửa hàng anh ba của chị dâu ngắm cho đỡ thèm.”
Cũng không nói là nhất định phải mua, chỉ là nhìn cho đỡ ghiền.
“Cậu thích thì cứ đi thử đi.”
Đường Thu hào phóng như vậy làm Từ Chính Mậu có chút ngại ngùng: “Chị dâu, em không biết đi, sợ làm hỏng xe của chị.”
“Không sao, bảo anh Cố dạy cậu, đồ mua về là để đi mà.”
Đường Thu không để ý lắm. Cố Thời Xuyên đương nhiên nghe lời vợ, liền bắt đầu dạy Từ Chính Mậu.
Từ Chính Mậu cao hứng nhảy cẫng lên: “Cảm ơn chị dâu, cảm ơn anh Cố!”
Đường Thu không quản mấy người đàn ông bọn họ, bởi vì Vệ Bân đã trở lại, cũng gia nhập hàng ngũ ngắm xe máy.
Đường Thu: …
Quả nhiên, đều là đàn ông cả!
Xem ra cửa hàng xe máy của cô, ổn rồi!
Tâm trạng Đường Thu đặc biệt tốt, ngay cả mẹ Cố cũng cảm nhận được, bà cũng vui vẻ lây.
“Thu Nhi, chỉ cần con nhìn trúng việc làm ăn nào thì không thể sai được.”
“Đương nhiên rồi ạ.”
Đường Thu kiêu ngạo cười. Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng của nhân viên trực tổng đài: “Nhà họ Cố, có điện thoại của các người.”
“Mẹ, chắc là cha gọi đấy, chúng ta qua xem sao.”
Đường Thu biết Trương Tú Phân hiện tại chắc còn chưa về đến nhà, liền đoán được có thể là cha Cố gọi tới.
“Được, để xem ông ấy muốn nói gì.”
Nhắc tới cha Cố, trong lòng mẹ Cố vẫn còn giận chuyện Cố lão tam tố cáo anh em ruột, thật đúng là có tài.
Vì thế bà nổi giận đùng đùng cùng Đường Thu đi nghe điện thoại, nhưng người gọi tới lại là Cố Khi Thụ.
“Mẹ.”
“Sao thế?”
Giọng mẹ Cố có chút gắt. Cố Khi Thụ biết nguyên nhân, nhưng cũng không thể không nói:
“Có mấy cán bộ tới bắt thằng ba, nói muốn đưa nó ra tòa án quân sự. Vợ thằng ba vác cái bụng bầu tới cầu xin cha. Cha bảo mặc kệ, con nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên hỏi ý kiến mọi người một chút.”
“Hỏi ý kiến chúng tôi làm gì, tôi còn có thể vớt nó ra được chắc!”
Mẹ Cố thực tức giận, nghĩ nghĩ vẫn là tận tình khuyên bảo con trai cả: “Thằng cả, con đừng nói với mẹ là con mềm lòng nhé. Nó đã dám đối xử như vậy với em trai con, sau này nếu con mà khá giả, con nghĩ nó không đỏ mắt ghen tị sao? Nó nên nhận chút bài học, dù sao cũng sẽ không c.h.ế.t đâu, cứ kệ nó đi.”
“Con biết rồi, mẹ.”
Cố Khi Thụ thật sự có chút mềm lòng, cũng sợ mẹ biết việc này mà không nói cho bà thì bà sẽ giận, cho nên mới gọi cú điện thoại này.
“Cha con thế nào rồi?”
Mẹ Cố ngoài miệng mắng c.h.ử.i, trên thực tế vẫn rất đau lòng ông nhà mình. Cố Khi Thụ vội nói:
“Cha đỡ hơn rồi, mấy ngày nay nghĩ thoáng hơn, không còn tức giận nữa, người cũng tinh thần không ít. Mấy chú bác thỉnh thoảng tới bồi cha nói chuyện phiếm, qua mấy ngày nữa là ông có thể xuống giường đi lại rồi.”
“Làm cha con ra nông nỗi này, cái thằng bất hiếu đó không chịu thiệt thòi thì không nên người.”
Mẹ Cố nhắc tới Cố Khi Xa liền giận. Cố Khi Thụ chỉ có thể dỗ dành bà: “Mẹ, mẹ cứ yên tâm giúp chú hai trông cháu. Con và vợ con ở nhà chăm sóc cha, năm nay ăn Tết mọi người có về không?”
“Mẹ cũng không biết, xem thằng hai có được nghỉ không đã.”
Mẹ Cố cũng sẽ không tự mình nhận lời. Cúp điện thoại, bà còn lải nhải với Đường Thu.
“Thằng cả đúng là cái đồ ba phải, chắc lại nghe vợ thằng ba kể khổ rồi.”
“Mẹ, trong lòng mẹ khó chịu sao?”
Tuy rằng Đường Thu không thích Cố Khi Xa, nhưng rốt cuộc hắn cũng là từ bụng mẹ Cố chui ra, nếu bà đau lòng, Đường Thu cũng có thể hiểu được.
Chỉ là hiểu thì hiểu, cô sẽ không vì chuyện này mà mềm lòng.
“Khó chịu đương nhiên là khó chịu rồi.”
