Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 633: Ngày Khai Trương Náo Nhiệt, Đối Thủ Gặp Quả Báo Nhãn Tiền
Cập nhật lúc: 01/03/2026 11:06
Mấy ngày sau, Đỗ Tam Cường liền hưng phấn chạy tới báo cáo với Đường Thu: “Thu Nhi, anh đã chỉnh đốn xong xuôi, cũng đã báo cáo lên trên rồi. Bên kia đồng ý cho chúng ta mở cửa lại. Em đoán xem, quán karaoke của bọn họ khi nào khai trương?”
“Nhìn biểu cảm này của anh, chắc là khai trương cùng một ngày chứ gì?” Đường Thu liệu sự như thần. Đỗ Tam Cường một chút cũng không ngạc nhiên. Anh vốn dĩ nên rất tức giận, nhưng lúc này lại cảm thấy hả hê.
“Đúng vậy, anh biết ngay bọn không biết xấu hổ đó muốn ké fame mà. Hắn khai trương có thể làm chương trình khuyến mãi, thì anh không thể làm chắc? Anh còn cố ý tìm không ít bạn bè đến làm nóng không khí giúp anh, dù sao tuyệt đối sẽ không thua kém hắn.”
“Nên làm như vậy.” Đường Thu nhìn Đỗ Tam Cường cười đắc ý: “Anh Ba, anh còn làm gì nữa không?”
“Đến lúc đó em sẽ biết. Thu Nhi, em chỉ cần biết rằng, anh không dẫm lên ranh giới đỏ là được.” Đỗ Tam Cường hừ lạnh một tiếng. Dám tính kế bọn họ thì phải chuẩn bị tinh thần bị tính kế lại.
Thấy anh tự tin như vậy, Đường Thu dứt khoát không hỏi nhiều nữa. Nhưng cô quyết định ngày khai trương sẽ đi xem rốt cuộc là thế nào.
“Cô giáo, em cũng muốn đi.” Văn Tinh vẻ mặt đầy tò mò. Đường Thu cũng không từ chối cô bé: “Được, vậy vừa khéo chúng ta cùng xin nghỉ phép đi.”
“Vâng ạ.” Văn Tinh xin nghỉ phép trước. Cô bé đã rất lâu không về quê, thậm chí đã rất lâu không nhớ tới cặp cha mẹ vô lương tâm kia.
Hôm khai trương, Đường Thu cưỡi xe máy đi đón Văn Tinh. Kết quả Đường Huỳnh cũng nằng nặc đòi đi xem náo nhiệt. Ngay cả Vệ Di và Cố Khi Lan đều tới ủng hộ. Việc này bị Đỗ Tam Cường rêu rao khiến bạn bè thân thích đều biết cả.
Các cô tới không tính là sớm, quán karaoke mở cửa muộn. Thấy cửa hàng treo biển hiệu cách đó không xa, Vệ Di tức đến nổ phổi: “Bọn họ cũng quá trơ trẽn đi, cố tình mở ngay đối diện cách các chị không xa, đây chẳng phải là cướp khách trắng trợn sao?”
“Kệ cho bọn họ cướp, cướp được hay không là do bản lĩnh của họ!” Đường Thu cũng không e ngại những điều này. Kỳ thực cả cái Thân Thành rộng lớn như vậy, Đường Thu và mọi người còn chưa kịp mở chi nhánh. Phàm là bọn họ có chút đầu óc, đổi sang địa điểm khác mà mở thì nhất định có thể kiếm bộn tiền. Cố tình những kẻ này cứ thích đối đầu với bọn cô.
“Tới tới tới, mọi người vào trong chơi đi, mừng ngày mở cửa trở lại, miễn phí đĩa hoa quả nhé!” Hôm nay Đỗ Tam Cường cũng chơi lớn. Tuy rằng hoa quả đắt đỏ, nhưng so với số tiền anh bị lỗ thì thật sự chỉ là chút lòng thành.
Đường Thu và mọi người ngồi vào ghế sofa. Nhân viên phục vụ bưng hoa quả tới. Lần này huấn luyện rất đúng quy cách, những nhân viên này mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không dám liếc ngang liếc dọc nữa.
Cố Khi Lan cảm thấy rất hài lòng: “Chị dâu, chỗ này so với trước kia phục vụ tốt hơn nhiều đấy.”
“Thì phải chỉnh đốn lại mà.” Đường Thu ngồi nghe nhạc. Đỗ Tam Cường hẳn là đã tìm được không ít băng từ mới, các bài hát đều được cập nhật. Không chỉ như vậy, Đỗ Tam Cường còn thuê người nhảy dẫn, như vậy mọi người đều có thể nhảy theo tiết tấu, chứ không phải như trước kia cứ nhảy loạn xạ không có kết cấu gì.
Nhạc vừa nổi lên, khách khứa lục tục kéo đến không ít. Hôm nay là cuối tuần, học sinh các trường lân cận cũng tới đây chơi. Thẻ học sinh được giảm giá, đây là đề xuất của Đường Thu. Cậu lớp trưởng thấy dùng thẻ học sinh được hời nhiều như vậy thì vô cùng vui vẻ.
“Ông chủ hào phóng quá! Lần chỉnh đốn này thật sự có lợi cho khách hàng ghê. Để tôi về nói với bên hội học sinh, sau này tổ chức hoạt động đều có thể tới đây.”
Đỗ Tam Cường cười ha hả: “Sinh hoạt phí của học sinh vốn dĩ cũng không nhiều, chúng tôi cũng là suy xét đến hoàn cảnh các bạn mà đưa ra điều chỉnh, hoan nghênh sau này thường xuyên ghé chơi nhé.”
“Nhất trí ạ.” Một đám học sinh ùa vào, thậm chí còn có người chạy về trường gọi thêm bạn bè tới. Tóm lại, quán karaoke của Đường Thu lại náo nhiệt vô cùng.
Văn Tinh rất tò mò việc kinh doanh của đối thủ thế nào, vì thế nói với Đường Thu: “Cô giáo, em ra ngoài lượn một vòng xem sao.”
“Em cẩn thận một chút, đừng chạy đi xa quá.” Đường Thu biết tâm tư tò mò của học sinh, lo lắng cô bé sẽ xảy ra chuyện nên cố ý dặn dò một phen.
Văn Tinh gật đầu: “Cô giáo yên tâm, em sẽ không đi quá gần đâu.”
Cô bé vừa mới đi, Đỗ Tam Cường liền vui vẻ đi tới: “Thu Nhi, vẫn là biện pháp của em tốt, quán chúng ta không thiếu khách.”
“Mỗi ngày người qua lại quá nhiều, quán karaoke xác thực cần tốn nhiều tâm tư hơn.” Đường Thu trong đầu suy tính rất nhiều. Có lẽ, cổ phần của quán karaoke này cô nên chuyển nhượng bớt ra. Bằng không cô căn bản không có dư thừa tinh lực để quản lý những việc này. Lát nữa cô sẽ bàn với anh Ba.
Đỗ Tam Cường không biết suy nghĩ của cô, vội vàng đáp lời: “Đúng vậy, về sau anh sẽ tranh thủ ngày nào cũng qua đây, không thể lại để người ta chui vào chỗ trống được.”
Bọn họ đang nói chuyện thì Văn Tinh bỗng nhiên hớt hải chạy vào, trên mặt biểu tình đầy vẻ kinh hỉ. “Cô giáo, cô giáo! Có kịch hay để xem rồi.”
“Em từ từ nói thôi, đừng kích động như vậy.” Đường Thu không nghĩ tới Văn Tinh quay lại nhanh như thế, còn có chút ngạc nhiên. Đỗ Tam Cường lại bày ra bộ mặt như đã sớm đoán được.
“Đi, ra cửa xem kịch vui.”
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Đường Thu nhìn về phía Văn Tinh. Văn Tinh cười hì hì: “Em vừa mới đi ra ngoài liền thấy biển hiệu của quán karaoke đối diện bị sập xuống, dọa cho khách hàng sợ không dám vào nữa.”
“Cái gì?” Đường Thu chợt nhìn về phía Đỗ Tam Cường. Chỉ thấy Đỗ Tam Cường vẻ mặt mờ mịt: “Việc này không phải anh làm đâu nhé.” Anh có sắp xếp khác, hay là đối diện quá xui xẻo, kế hoạch của anh còn chưa kịp tung ra thì đã tự sập rồi?
“Vậy có thể là do bọn họ mua biển hiệu chất lượng kém.” Văn Tinh cười ha hả: “Em cũng không dám vào, mọi người đều đồn quán nhà đó có thể là công trình bã đậu, sợ vào nhảy nhót bị sập trần đè c.h.ế.t, cho nên ngày đầu khai trương mà bên kia ế ẩm lắm.”
“Báo ứng, đều là báo ứng cả!” Đỗ Tam Cường cảm thấy vô cùng hả hê, anh kích động suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên: “Thu Nhi, anh cũng qua đó xem bọn hắn làm trò cười.”
“Anh kiềm chế chút đi, đừng để bị người ta đ.á.n.h.” Đường Thu dở khóc dở cười. Khương Hổ nghe thấy lời này, vội nói: “Tôi dẫn người đi cùng qua đó xem sao.” Nhỡ đâu hai bên xảy ra xung đột, hắn cũng có thể bảo vệ ông chủ Đỗ.
Đường Thu không phản đối. Mắt thấy bọn họ đi xa, người trong quán càng ngày càng đông. Còn phải cảm ơn đối phương đã làm công tác tuyên truyền giúp, khách không vào bên kia hát được, nghe tin bên này mở cửa lại tự nhiên kéo sang đây. Đường Thu bọn họ ngược lại kiếm được một mố lớn.
---
