Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 652

Cập nhật lúc: 01/03/2026 11:08

Cố Thời Xuyên mấy ngày nay cũng dành trọn thời gian ở bên Đường Thu và các con, trải qua một cái Tết ấm áp, trọn vẹn.

Ngay cả Văn Tinh cũng cảm thấy năm nay hạnh phúc có chút không thật, giống như một giấc mơ đẹp.

Qua Tết, Cố Thời Xuyên sớm đã bắt đầu bận rộn với công việc quân ngũ, Đường Thu đã quen từ lâu, cô cũng bắt đầu guồng quay công việc của mình.

Trước Tết, các bên tài vụ đều đã chuyển khoản lợi nhuận cho cô, sổ tiết kiệm của Đường Thu nhiều tiền đến mức con số dài dằng dặc. Cô dứt khoát quyết định mua thêm một ít đất và bất động sản để đầu tư.

Ngoài ra… cô còn mua thêm một ít vàng thỏi để tích trữ.

Thấy cô điên cuồng mua sắm, Đỗ Tam Cường cũng hớn hở đi theo Đường Thu học đòi đầu tư.

Đường Thu mua Tứ hợp viện, Đỗ Tam Cường mua!

Đường Thu mua nhà mặt phố, Đỗ Tam Cường mua!

Đường Thu: …

Bạn bè của anh cũng không hiểu tại sao Đỗ Tam Cường lại điên cuồng mua sắm những căn nhà cũ nát theo Đường Thu như vậy.

Mãi cho đến vài năm sau, những căn nhà tập thể cũ nát và Tứ hợp viện họ mua lại liên tục được giải tỏa đền bù hoặc tăng giá phi mã!

Lúc đó mọi người mới vỡ lẽ và hiểu được giá trị thực sự cũng như tầm nhìn xa trông rộng của họ.

Ra Tết không bao lâu, Văn Tinh đã được chuyển biên chế chính thức, nhưng cô vẫn phải theo Đường Thu học hỏi thêm kinh nghiệm lâm sàng.

Nhưng đối với Văn Tinh mà nói, đây là một bước tiến rất lớn trong sự nghiệp.

Mấy tháng sau, Vệ Di sinh được một bé trai kháu khỉnh như ý nguyện của mẹ chồng. Lúc Đường Thu đến khoa phụ sản thăm Vệ Di, mẹ Thẩm vui đến mức mắt híp lại không thấy tổ quốc đâu.

Canh gà, cháo móng giò… các loại đồ bổ cứ lần lượt được mang đến tấp nập.

Thẩm Hồng ôm con trai rất vui, nhưng đáy mắt luôn có chút ưu sầu khó giấu. Mãi đến khi anh đi lấy nước nóng, mẹ Thẩm đi giặt tã, Vệ Di mới thở dài nói cho Đường Thu biết sự thật.

“Thẩm Hồng mất việc rồi. Đứa con này của tôi vừa ra đời, anh ấy liền bị người ta tố cáo vi phạm chính sách. Bây giờ kế hoạch hóa gia đình nghiêm ngặt đến mức nào cô cũng biết đấy, nếu không phải tôi kiếm được chút tiền từ cửa hàng, thì khoản tiền phạt khổng lồ này còn không nộp nổi.”

Cố Khi Lan đứng bên cạnh kinh ngạc thốt lên: “Phản ứng nhanh vậy à? E là có người đang theo dõi, ghen ghét với các cậu rồi. Đúng rồi, các cậu bị phạt bao nhiêu tiền mà trông anh ta đau lòng thế kia?”

Vệ Di giơ một ngón tay lên, vẻ mặt cam chịu. Cố Khi Lan thở phào nhẹ nhõm: “Một nghìn à? Vậy còn đỡ, coi như của đi thay người…”

“Là một vạn.”

Vệ Di cạn lời, khóe miệng co giật. Cô cũng cảm thấy mức phạt này quá tàn nhẫn, nhưng… như vậy mới có thể dọa sợ những người đang điên cuồng muốn sinh thêm con.

“Cái gì?!!”

Tuy bây giờ Cố Khi Lan không thiếu tiền, nhưng nghe nói bị phạt một vạn đồng (10.000 tệ), cô vẫn sốc tận óc. Dù sao đây thật sự không phải là một con số nhỏ, nó là cả một gia tài, là tiền tiết kiệm cả đời của một gia đình công nhân bình thường.

“Tiền bạc không phải là vấn đề, tôi buôn bán thuận lợi thì kiếm lại chưa đến một tháng là đủ.”

Vệ Di trêu đùa đứa bé đang ngủ say bên cạnh, giọng trầm xuống: “Chỉ là anh ấy thất nghiệp, mất đi cái bát cơm sắt, lúc này rất buồn và hụt hẫng. Nhưng đứa con là do anh ấy lựa chọn muốn có, phải chấp nhận hậu quả này thôi.”

“Tôi thấy mẹ anh ta vui lắm mà.”

Cố Khi Lan bĩu môi, liếc nhìn ra cửa. Vệ Di nhỏ giọng nói với họ: “Lúc trước khi tôi sinh con gái, bà ấy mặt mày đen sì như cái đ.í.t nồi, xem qua rồi đi luôn, đừng nói là chăm sóc tôi ở cữ. Lần này thấy là cháu trai đích tôn nối dõi tông đường, bà ấy liền cho một bao lì xì lớn, bận rộn trước sau, sợ tôi không chăm sóc tốt cháu vàng cháu bạc của bà ấy. Tôi cũng không biết người ta có thể lật mặt nhanh như lật bánh tráng vậy.”

“Bà ấy muốn chăm sóc thì chị cứ để bà ấy chăm sóc đi, đỡ mệt người. Dù sao bà ấy cũng đã được như ý nguyện, chắc chắn sẽ tận tâm chăm sóc con trai nhỏ của chị.”

Đường Thu thì lại nghĩ thoáng hơn. Tuy Vệ Di trong lòng không vui vì sự phân biệt đối xử, nhưng có người giúp đỡ vẫn tốt hơn là để một mình Thẩm Hồng bận rộn chân tay lóng ngóng. Huống chi Thẩm Hồng còn phải chăm sóc con gái lớn nữa.

Cho nên Vệ Di chỉ bĩu môi nói: “Tôi cứ xem xét đã, nếu bà ấy chăm sóc không tốt, tôi sẽ thuê người chăm sóc. Bây giờ khắp nơi đã cải cách mở cửa, tôi có tiền, thuê người đến hầu hạ ở cữ cũng không ai dám nói ra nói vào.”

“Được, chị tự có tính toán là được rồi.”

Đường Thu lấy ra một bao lì xì lớn đưa cho cô, chúc mừng mẹ tròn con vuông: “Tôi chỉ muốn hỏi, con cũng đã sinh rồi, chị và Thẩm Hồng bây giờ còn chung hộ khẩu không?”

“Tháng trước đã đi đăng ký tái hôn rồi.”

Vệ Di không tình nguyện lắm nói: “Vẫn là vì vấn đề đăng ký hộ khẩu cho con đi học sau này. Nhưng nếu không tái hôn, có lẽ anh ấy đã không phải mất việc vì vi phạm chính sách.”

Chỉ là nếu không tái hôn, danh tiếng của Vệ Di sẽ không tốt lắm, dù sao cũng là chưa kết hôn (trên giấy tờ) đã có con.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.