Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 7: Mua Sắm Thả Ga, Tậu Xe Đạp Vĩnh Cửu Mới Coóng
Cập nhật lúc: 28/02/2026 19:01
Vương Thải Quyên có chút không cam lòng: “Thu Thu……”
“Có cút hay không?”
Đường Thu quất cây chổi trong tay về phía hai người. Cha Đường có chút hoảng thần, một cái không chú ý bị Đường Thu quất trúng mấy cái. Hai người chật vật bị đuổi ra khỏi sân.
Vương Thải Quyên bất mãn oán giận: “Lão Đường, con Thu Thu càng ngày càng lợi hại, tôi muốn nói chuyện t.ử tế một chút cũng không được.”
“Giống hệt thằng cậu nó.”
Cha Đường theo bản năng tiếp lời, nghĩ đến cậu của Đường Thu, lại sợ hãi rụt cổ.
“Thôi, mấy thứ đó vốn dĩ là cậu nó chuẩn bị cho nó làm của hồi môn, bà đừng có đ.á.n.h chủ ý lên đó nữa, về đi.”
Không phải cha Đường bỗng nhiên đau lòng con gái, mà là cậu của Đường Thu thật sự rất ghê gớm, đ.á.n.h người đau lắm.
Nhìn chằm chằm bóng dáng hai người đi xa, Đường Thu trở tay khóa kỹ cổng sân, sau đó bắt xe buýt đi lên thành phố.
Mỗi ngày đi thành phố chỉ có hai chuyến xe, 10 giờ sáng và 2 giờ chiều. Chỉ là mùi trên xe buýt thật sự nồng nặc.
Gà vịt ngỗng sống cũng có thể xách lên xe, ngồi không đủ chỗ thì đứng. Đường Thu lên muộn, chỉ có thể đứng dựa gần cửa, tiếng mọi người nói chuyện ồn ào làm cô đau cả đầu.
Khó khăn lắm mới tới được thành phố, mặt Đường Thu đã xanh mét. Cô đ.á.n.h giá huyện thành năm 84, trên đường rất náo nhiệt, mọi người trên mặt tràn đầy tươi cười.
Đường Thu đi Cửa hàng Bách hóa, cô mua bàn chải đ.á.n.h răng, bột đ.á.n.h răng, khăn mặt, khăn tắm, xà phòng... còn mua thêm ít kẹo mạch nha, kẹo sữa Đại Bạch Thỏ và trứng gà, lại dùng phiếu thịt mua một ít thịt ba chỉ.
Nghĩ đến lúc đi xe buýt xóc nảy suýt nôn, Đường Thu cầm phiếu xe đạp, chi 185 đồng mua một chiếc xe đạp hiệu Vĩnh Cửu.
Buổi trưa Đường Thu một mình đi tiệm cơm quốc doanh, ăn một bát sủi cảo lớn, sau đó mua mười cái bánh bao thịt bỏ vào không gian. Không gian có thể giữ tươi, tiện cho cô lúc đói lấy ra ăn.
Đường Thu lại đi dạo khắp nơi trong thành phố, trong lòng có tính toán xong liền đạp xe trở về.
Khi cô đạp xe chở bao lớn bao nhỏ về thôn, người thôn Gà Gáy đều chấn kinh rồi.
Trời ơi!
Có người vươn cổ ra xem: “Kia là ai vậy? Thôn chúng ta khi nào có người mua xe đạp thế, chẳng lẽ là người trên thành phố xuống?”
“Đó là con dâu nhà họ Cố - Đường Thu đấy. Nghe nói lúc chưa xuất giá đã là một đứa lười, không ngờ cư nhiên còn là một đàn bà phá gia chi t.ử!”
“Trông trắng trẻo sạch sẽ, không kém gì mấy cô thanh niên trí thức xuống cắm đội ở đại đội chúng ta trước kia.”
“……”
Người trong thôn nhìn Đường Thu với ánh mắt rất phức tạp, có người đố kỵ, có người hâm mộ, có người nói lời chua ngoa. Đường Thu mắt điếc tai ngơ, vui vẻ đạp xe về nhà.
Lúc này người nhà họ Cố đều đang ở ngoài ruộng bẻ bắp. Hồ đại nương đỏ mặt tía tai chạy tới:
“Chị Cố ơi, con dâu nhà chị đã về rồi, đạp xe đạp hẳn hoi, trên xe treo đầy bao lớn bao nhỏ!”
“Cái gì?”
Mẹ Cố phẫn nộ ném bắp ngô trong tay xuống đất, ba chân bốn cẳng xông lên bờ ruộng.
“Cái con đàn bà phá của này, kia chính là xe đạp đấy, nói mua là mua sao?!”
“Mẹ, mẹ đừng kích động, xe đạp đắt như vậy, không chừng em dâu hai mượn của nhà trưởng thôn đấy.”
Cố Khi Thụ ôn tồn khuyên mẹ Cố, trong lòng cho rằng không có khả năng lắm. Cho dù thằng Hai để lại tiền, mua xe đạp còn phải cần phiếu nữa.
“Không có khả năng! Xe đạp nhà trưởng thôn cũ rích rồi, tôi thấy con dâu hai nhà chị đạp cái xe mới tinh tình tình.”
Hồ đại nương ngữ khí có chút chua lòm, cố ý nói: “Chị Cố à, thằng Hai nhà chị về có phải mang theo rất nhiều tiền không?”
“Điên rồi! Thật là điên rồi!”
Mẹ Cố bước chân như bay, không rảnh phản ứng Hồ đại nương, chỉ muốn chạy về xem có phải sự thật hay không.
“Mẹ, chờ con với.”
Cố Khi Lan vác một bao tải bắp đuổi theo, những người còn lại cũng không dám trì hoãn, từng người cõng bắp chạy về nhà.
Dọc đường đi, không ít người nói mát mẻ với mẹ Cố: “Chị Cố, nhà chị đúng là phát tài, xe đạp tốt như vậy nói mua là mua.”
“Bất quá con dâu này đổi không tốt lắm, vừa nhìn đã biết là đứa không biết vun vén, chị phải quản cho kỹ vào.”
“Lớn lên giống cái hồ ly tinh, thằng Hai nhà chị quanh năm không ở nhà, cũng không biết có giữ mình được không!”
“……”
“Mẹ kiếp các người nói hươu nói vượn! Con dâu tôi thế nào liên quan gì đến cái rắm nhà các người, nó ăn hết gạo nhà các người à?!”
“Còn dám rủa thằng Hai với vợ nó, bà đây xé nát cái miệng thối của các người ra!”
Mẹ Cố vừa chạy vừa c.h.ử.i, dỗi cho mấy bà thím nhiều chuyện ngượng chín mặt. Trong lòng bà đang ôm một bụng lửa, từ xa đã thấy trong sân nhà mình dựng một chiếc xe đạp mới coóng.
Mẹ Cố tối sầm mặt mũi, cao giọng quát: “Vợ thằng Hai, cái xe đạp này là sao hả?”
Đường Thu mới vừa dọn đồ về phòng mình, nghe vậy nghi hoặc đi ra, thấy mẹ Cố đỏ mặt tía tai thì có chút buồn bực.
“Con mua đấy ạ. Mẹ, mẹ vui quá hóa ngốc rồi à?”
Không phải chứ, chỉ một chiếc xe đạp mà vui đến mức này sao?
“Tôi vui cái nỗi gì, tôi sắp điên rồi đây này!”
Mẹ Cố đau lòng ôm n.g.ự.c. Hoàng Ấu Miêu từ phòng bếp đi ra, vì phải nấu cơm nên cô về trước.
“Mẹ, mẹ đừng kích động.”
Cô tiến lên đỡ lấy mẹ Cố, biết bà mẹ chồng này tiết kiệm quen rồi, trong lúc nhất thời sợ là không chấp nhận được, nhỏ nhẹ khuyên giải:
“Mẹ, đây là chuyện tốt mà.”
“Chị dâu hai, chị thật sự mua xe đạp à?”
Cố Khi Lan về ngay sau đó lại vui sướng ngắm nghía chiếc xe đạp, vừa muốn đưa tay sờ, Đường Thu đã gạt tay cô ta ra. Cố Khi Lan khó được một lần không tức giận.
Chu Đại Ni giọng điệu chua lòm: “Chị dâu hai, cái này phải hơn 100 đồng nhỉ? Chị cũng thật dám tiêu tiền.”
Đường Thu lanh trí đáp: “Cố Thời Xuyên thương tôi, để lại cho tôi phiếu xe đạp, không mua thì hết hạn mất.”
Dù sao Cố Thời Xuyên không ở đây, hơn nữa anh đưa phiếu cho cô chẳng phải là để cô mua sao.
