Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 92: Chuyến Tàu Về Quê, Vả Mặt Kẻ Hống Hách Coi Thường Quân Nhân
Cập nhật lúc: 01/03/2026 03:16
Từ Chính Mậu đẩy xe lăn, trên người còn treo không ít đồ đạc. Đường Thu thì khoác cái túi vải, bên trong là đồ ăn vặt và nước uống cô muốn ăn bất cứ lúc nào.
Tạo hình của ba người thu hút không ít ánh nhìn, cũng may Cố Thời Xuyên và Từ Chính Mậu là quân nhân, Đường Thu là người nhà quân nhân, bọn họ có thể đi lối đi ưu tiên.
Nếu không phải chen chúc với đám đông kia, Đường Thu còn có chút lo lắng cho thân thể Cố Thời Xuyên. Biết được Cố Thời Xuyên bị thương khi làm nhiệm vụ, nhân viên nhà ga còn nhiệt tình hỗ trợ khiêng xe lăn.
Người thời đại này có cái nhìn rất kính trọng đối với quân nhân, điều này làm Đường Thu nhẹ nhàng hơn hẳn.
Cố Thời Xuyên và Đường Thu đều ngủ giường nằm tầng dưới, Từ Chính Mậu ngủ giường tầng giữa phía trên Cố Thời Xuyên.
Nhân viên nhà ga nhiệt tình hỗ trợ xách hành lý, có người thậm chí còn nhiệt tình đỡ Cố Thời Xuyên, thoạt nhìn có chút rầm rộ.
Người phụ nữ nằm ở giường tầng giữa phía trên Đường Thu bực bội ngồi dậy: “Gớm, sao còn phải khiêng lên xe thế? Chúng tôi nhờ xách cái hành lý thì mấy nhân viên nhà ga này chẳng thèm phản ứng, đối với hắn ta lại tận tâm tận lực ghê.”
Đường Thu ngước mắt nhìn lên, trong mắt nháy mắt hiện lên một tia không vui. Người này để tóc xoăn sóng lớn, môi tô rất đỏ, nhìn Đường Thu với ánh mắt đầy vẻ khó chịu.
Ngay khi đối phương nhận ra Đường Thu, Đường Thu cũng nhận ra cô ta. Rõ ràng là chị chín của Chu Kiến - Chu Chín Nha. Hai thôn vốn cách nhau không xa, tự nhiên là từ nhỏ đã quen biết.
“Chu Chín Nha, miệng mồm cô vẫn tiện như xưa nhỉ.”
Đường Thu và cô ta trạc tuổi nhau, lại là bạn học. Đường Thu vì lớn lên xinh đẹp, rất được các nam đồng chí yêu thích nên hai người kết oán. Nguyên nhân chính là vì người đàn ông mà Chu Chín Nha từng thích lại đi tỏ tình với Đường Thu.
“Đường Thu, tao đổi tên rồi, gọi là Chu Hồng Anh. Nghe nói mày không gả cho em trai tao liền gả cho cái tên què này hả? Nói ra sợ là bị người ta cười cho thối mũi.”
Lời này của Chu Chín Nha làm ánh mắt Cố Thời Xuyên hơi lạnh xuống, năm ngón tay dùng sức nắm c.h.ặ.t thành quyền. Rốt cuộc vẫn là anh liên lụy Thu Nhi bị cười nhạo.
“Cái đồ đàn bà đanh đá kia, mau câm miệng lại!”
Từ Chính Mậu còn nhanh hơn Đường Thu, mắng lại ngay: “Anh Cố nhà tôi sẽ rất nhanh bình phục!”
“Chu Chín Nha, chồng tôi là con em nhân dân bị thương khi bảo vệ tổ quốc, chính vì vậy mọi người mới nhiệt tình giúp đỡ anh ấy, anh ấy là niềm tự hào của gia đình chúng tôi!”
Lời nói đanh thép của Đường Thu làm Cố Thời Xuyên đột ngột ngước mắt lên. Anh nhìn ánh mắt kiên định của cô, phảng phất như trên đầu cô đang tỏa ra vầng hào quang nào đó, trái tim cũng kịch liệt nhảy lên.
Thình thịch... thình thịch...
Cố Thời Xuyên nghe thấy trái tim mình đập vì cô. Cô hiểu anh, thấu hiểu anh như thế. Có vợ như vậy, chồng còn cầu gì hơn.
Trong khi Cố Thời Xuyên đang điên cuồng rung động, Đường Thu đón nhận ánh mắt của mọi người trên tàu hỏa, lớn tiếng nói:
“Cô phỉ báng tôi như vậy, nh.ụ.c m.ạ quân nhân, làm lạnh lòng con em nhân dân. Nếu ai cũng như cô, còn ai dám rơi đầu chảy m.á.u bảo vệ quốc gia? Nhân viên tàu và nhân viên nhà ga là đang đoàn kết quân dân, mà cô chính là con sâu làm rầu nồi canh!”
“Vị đồng chí này, cô không đoàn kết, khẳng định là tư tưởng có vấn đề.”
“Quân nhân bảo vệ quốc gia, chúng ta phải bảo vệ quân nhân của chúng ta.”
“Nhân viên tàu, phiền toái đuổi loại đồng chí giác ngộ thấp kém này xuống đi!”
“...”
Người dân thời đại này giác ngộ rất cao, lời nói của Đường Thu tức khắc gây được tiếng vang lớn, mọi người bắt đầu khiển trách Chu Chín Nha.
Sắc mặt Chu Chín Nha xám ngoét, hoảng loạn nhìn về phía nhân viên tàu. Nhân viên tàu lạnh mặt nói:
“Cô có ý kiến thì xuống xe, vé chúng tôi trả lại cho cô!”
“Không ý kiến, không ý kiến, tôi chỉ thuận miệng nói chơi thôi.” Chu Chín Nha dịu giọng, nói với nhân viên tàu: “Là tôi không biết ăn nói, nhà tôi có việc gấp phải về, thật sự xin lỗi.”
“Xin lỗi tôi vô dụng, cô phải xin lỗi đồng chí quân nhân và người nhà quân nhân kia kìa!”
Nhân viên tàu xụ mặt. Lời nói ra làm đầu Chu Chín Nha thiếu chút nữa nổ tung. Bắt cô ta xin lỗi Đường Thu sao???
“Không xin lỗi thì cút xuống.” Đường Thu khoanh tay, cười như không cười nhìn Chu Chín Nha.
Chu Chín Nha: “...”
“Chút chuyện nhỏ thôi mà, hai nhà chúng ta tốt xấu gì cũng là bà con, Đường Thu mày có cần phải nâng cao quan điểm thế không?”
Chu Chín Nha trước kia đã biết Đường Thu không dễ chọc, chỉ là lâu ngày không gặp nên quên mất ân oán cũ giữa hai người.
“Ai là bà con với cô?”
Đường Thu cười khẩy một tiếng: “May mắn là em dâu cô tính kế tôi đổi gả, muốn gả cho em trai cô cái loại ma cà bông chẳng làm nên trò trống gì, tôi thà tìm sợi dây thừng treo cổ còn hơn! Đừng nói nhảm nữa, xin lỗi đi. Sao hả, cô còn coi thường quân nhân à?”
“Hừ...”
Cố Thời Xuyên cười lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh băng, mạc danh làm sống lưng Chu Chín Nha ớn lạnh: “Cố Thời Xuyên, nhà tao tốt xấu gì cũng cùng một thôn...”
“Bớt phàn nàn quan hệ với anh Cố nhà tôi đi. Anh Cố cửu t.ử nhất sinh vì nhân dân, dựa vào cái gì mà bị cô nhục nhã?”
Từ Chính Mậu bản thân cũng là quân nhân nên càng thêm tức giận. Nếu anh Cố không còn nữa, chị dâu cô nhi quả phụ chẳng phải sẽ bị loại đàn bà đanh đá này bắt nạt đến c.h.ế.t sao?
Đón nhận ánh mắt khiển trách của mọi người, Chu Chín Nha nhẹ nhàng gõ gõ lên giường tầng trên: “Lão Đặng, anh nói một câu đi chứ?”
Hóa ra cô ta không về một mình. Nửa đầu năm nay cô ta trốn nhà đi “xuống biển” làm ăn, tìm được một ông chủ đầu tư từ Cảng Thành, lần này trở về là để kết hôn.
“Đều là hiểu lầm.” Người đàn ông vẫn luôn giả vờ ngủ cuối cùng cũng lộ mặt. Hắn ngáp một cái, nói tiếng phổ thông lơ lớ: “Hồng Anh có thể là nhìn thấy đồng hương nên quá kích động, nói năng không lựa lời.”
---
