Thập Niên 80: Hai Người Trọng Sinh, Cùng Chọn Nghỉ Hưu - Chương 169

Cập nhật lúc: 24/01/2026 23:21

Lấy danh nghĩa khoa Tiếng Trung Đại học F thiết lập ban biên tập, cũng có thể xin mã số xuất bản.

Thư ký Vương vốn có tâm giúp đỡ, thấy có người tranh, [Mã Loạn] càng thành miếng bánh thơm, ông không muốn dễ dàng nhường ra, liền cười nói: “Một chuyện không phiền hai chủ, đã ngay từ đầu chính là chúng tôi chủ quản, cũng liền không cần dịch tới dịch lui mà lăn lộn học sinh.”

Chủ nhiệm khoa nghe vậy cười cười, ông cũng chỉ là muốn trợ công cho học sinh một phen thôi, nếu treo ở khoa Tiếng Trung, chuyện phiền toái liền nhiều.

Lúc này, lại nghe một vị lãnh đạo trường nói: “Nói đến xin mã số xuất bản, trường học và viện nghiên cứu liên hợp sáng lập tập san học thuật cũng đang chuẩn bị, sắp sửa đệ trình tài liệu. Nếu mọi người nhất trí đồng ý việc xin phép của các em học sinh, mau ch.óng bảo các em ấy chuẩn bị tốt, cùng nhau xin càng thuận tiện.”

Thư ký Vương có thể nghe ra ý tán đồng và thúc giục trong lời nói của vài vị lãnh đạo, đã như vậy, ông cũng không do dự nữa, ngay tại chỗ quyết định nói có thể treo ở danh nghĩa Đoàn ủy. Sau đó, lại nghe những người khác báo cáo các công việc khác trong trường, lúc này mới trở về văn phòng, bảo Tô Đan thông báo cho Giang Nam các cô.

Giang Nam mấy người nghe vậy, kích động lại vui sướng, liên tục nói lời cảm tạ với Thư ký Vương.

Thư ký Vương nói thẳng: “Đừng, nhận thì hổ thẹn, là các vị lãnh đạo đều thực xem trọng các em!”

Sau đó, đưa ra yêu cầu của Đoàn ủy: “Chúng tôi sẽ cử chuyên gia tiến hành xét duyệt nội dung tạp chí của các em.”

Điểm này Giang Nam không dị nghị, chỉ cần các cô có thể bảo đảm nội dung, Đoàn ủy có người tới hay không đối với các cô cũng không ảnh hưởng, chỉ là: “Vị giáo viên hoặc bạn học này không thể can thiệp vào hoạt động hàng ngày của chúng em.” Cô tuyên bố rõ ràng.

Thư ký Vương cười nói: “Yên tâm đi, không can thiệp được đâu!”

Nói xong, chỉ chỉ Tô Đan ở một bên.

Giang Nam mấy người mới biết được người giám sát là Tô Đan, mấy người lại cảm ơn Thư ký Vương, thật là quá tri kỷ!

Đổi người khác, bọn họ còn phải làm quen, nhưng là các cô quen thuộc Tô Đan, liền đỡ việc hơn nhiều.

Tô Đan nhìn thần thái của các cô liền biết các cô nghĩ gì, nhắc nhở: “Cẩn thận một chút, tớ chính là rất nghiêm khắc đấy!”

“Vâng vâng vâng.” Mấy người vội vàng cười đáp.

Thư ký Vương biết các cô cao hứng, cũng không giữ các cô lại, để mặc bọn họ chúc mừng đi.

Mấy người vui mừng trở lại văn phòng, cùng Từ Hinh Hinh, Sở Sơn Thanh cười đùa một trận. Sáng sớm hôm sau, Mạc Mẫn đi nhà sách Tân Hoa thanh toán, lấy số tạp chí dư thừa ra, đưa cho Tất Nham Phong.

Giang Nam, Mạc Mẫn và Sở Sơn Thanh thì đến xưởng in lấy hơn hai trăm bản tạp chí đến bưu điện, mới xử lý thủ tục.

Sau khi thanh toán, Giang Nam xin nhân viên bưu điện danh sách đặt mua, lại mua tem, phong bì, ngay tại chỗ gửi tạp chí cho độc giả bằng đường bưu điện.

Tuy rằng không phù hợp quy trình làm việc, nhưng nhân viên bưu điện thực sự thở phào nhẹ nhõm, việc này đỡ cho bọn họ việc lớn!

Hơn nữa, bọn họ còn kiếm thêm được một khoản bưu phí!

Lãnh đạo bưu điện bởi vậy ấn tượng rất tốt với nhóm Giang Nam, hào phóng cử một người đưa thư giúp bọn họ, còn cho phép bọn họ để lại số lượng tự lấy tại quầy, nhân viên sẽ giúp bọn họ phân phát.

Giang Nam cười nói cảm ơn.

Sau đó, chuyên tâm điền địa chỉ gửi thư.

Động tĩnh lớn không ngừng điền rồi đóng gói của bọn họ thu hút không ít người, vừa hỏi ra thế nhưng là đang gửi tạp chí qua bưu điện, có người không nhịn được lòng hiếu kỳ, hỏi các cô muốn xem thử một cuốn.

Giang Nam bọn họ cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội tuyên truyền này, chỉ cần người muốn xem, liền hào phóng đưa một cuốn.

Thật đúng là bán được mấy cuốn, chỉ là bọn hắn không mang biên lai, muốn đặt mua có chút phiền phức.

Giang Nam nghĩ nghĩ, mượn giấy viết thư và mực đóng dấu của bưu điện, viết tay một bản cho bọn họ, lại cười giải thích với mấy người: “Tuy rằng có chút không chính quy, nhưng tôi có thể bảo đảm hữu dụng. Nếu tháng sau các vị không nhận được, cứ lên Đại học F tìm tôi là được.

Mã số xuất bản của chúng tôi đang xin, chờ sau khi thông qua, chúng tôi sẽ chuyển danh sách đặt mua của các vị sang bưu điện, đến lúc đó, đến đây lấy, hoặc là chọn giao tận nơi đều được.”

Mấy người thấy nhân viên và lãnh đạo bưu điện ở đây, tự nhiên không nghi ngờ lời cô nói, thu xong biên lai và tạp chí liền đi.

“Các cô thật sự xin mã số xuất bản?” Lãnh đạo bưu điện đợi đám người đi rồi, liền hỏi Giang Nam.

Giang Nam cười nói: “Đúng vậy, về sau lại muốn nhờ ngài chỉ giáo nhiều hơn.”

Lãnh đạo bưu điện nhìn tạp chí nhỏ của bọn họ biến đổi bất ngờ, cũng không khỏi thổn thức.

Nể tình nhóm Giang Nam đỡ cho bưu điện không ít việc, khi bọn họ thu thập báo cũ và giấy vụn gói tạp chí vứt đi, lãnh đạo bưu điện thấp giọng tiết lộ cho cô một tin tức: “Vị lãnh đạo kia là ở một hội nghị chiêu thương, nghe được một vị thương nhân nước ngoài nhờ người chiếu cố sự nghiệp của em gái ông ta ở trong nước, mới làm người ta để ý đến tạp chí nhỏ này của các cô.”

Vị lãnh đạo kia đối với thương nhân nước ngoài vẫn mang theo thành kiến với nhà tư bản như trước kia, rất là không thích.

Nguyên văn là: “Báo chí tạp chí là tiếng nói đối ngoại của quốc gia, sao có thể bị người có quan hệ với thương nhân nước ngoài nắm giữ, hơn nữa trình tự không hợp quy tắc, càng không thể dung túng!” Liền hạ lệnh chỉnh đốn.

“Trong các cô có ai là thân thích của thương nhân nước ngoài sao? Này đúng là chữa lợn lành thành lợn què!” Lãnh đạo bưu điện cảm khái nói, rõ ràng là ý tốt, lại rước lấy một hồi tai bay vạ gió.

Giang Nam chỉ thấy Dương Linh trước sau cúi đầu, vò nát tờ báo cũ trên tay.

Trên đường trở về, Giang Nam chỉ cười nói: “Mặc kệ hắn là cố ý hay vô tình, chúng ta cũng coi như trong họa được phúc, hợp pháp hóa ban biên tập sớm hơn dự kiến.”

Dương Linh cười khổ: “Cậu không cần an ủi tớ.”

Giang Nam buồn cười: “Sao lại là an ủi cậu, rõ ràng là an ủi chính tớ. Lâm Ứng Khiên không dám đắc tội cậu, hơn phân nửa là nhắm vào những lời đó của tớ. Tớ còn chưa xin lỗi những người đi theo cùng nhau lo lắng hãi hùng, mệt nhọc bận rộn như các cậu, cậu lại tự trách trước! Này thì không có đạo lý, có phải không học đệ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.