Thập Niên 80: Hai Người Trọng Sinh, Cùng Chọn Nghỉ Hưu - Chương 180
Cập nhật lúc: 24/01/2026 23:22
Hàn Thước yên lặng làm bạn phía sau cô ta, đúng lúc tiến lên một bước, nói: “Để anh, Tiếu Tiếu đi giày trượt, đi đường không tiện.”
Nói xong, liền bế Lục Tiếu Tiếu ra khỏi sân trượt.
Giang Nam mắt thấy “một nhà ba người” Trình Di Tâm sắp cùng nhau rời đi, gọi cô ta lại, cảnh cáo: “Mặc kệ cô có tâm tư nhỏ gì, tôi khuyên cô dừng lại. Đối đầu với tôi, cô chưa từng chiếm được thượng phong. Thanh danh, người theo đuổi, việc học, tiền đồ, thậm chí anh trai cô, tôi đã làm cô mất đi nhiều thứ như vậy, nếu cô lại không biết lượng sức mà đụng vào, đừng trách tôi không khách khí. Cô cũng nên cân nhắc kỹ xem trong tay còn bao nhiêu lợi thế để cô tiêu xài!”
“Giang Nam!” Trình Di Tâm nghe vậy, tức giận đến nghiến răng thốt ra hai chữ này, hận không thể xé xác cô! Từng màn chật vật quá khứ cũng tùy theo hiện lên trước mắt, Trình Di Tâm hận đến cả người phát run.
Hàn Thước và Lục Tiếu Tiếu cách các cô bất quá hai bước chân tự nhiên cũng nghe được lời uy h.i.ế.p của Giang Nam.
Lục Tiếu Tiếu khiếp sợ, cô nghe được cái gì, lời Giang Nam nói chứa quá nhiều thông tin hỗn tạp, cô chưa kịp làm rõ, nhưng khẩu khí sắc bén này, vẫn là người mợ bị cô và mẹ tùy ý đắn đo sao?
Hàn Thước giận không thể át: “Đồng chí Giang, cô đừng có quá đáng!”
Sao có thể năm lần bảy lượt bắt nạt đồng chí Trình như vậy!
Giang Nam thấy anh ta ra mặt, cười lạnh một tiếng: “Đồng chí Hàn, bộ quân phục trên người anh mặc đủ chưa?”
Hàn Thước chính là năm 85 giải trừ quân bị mới chuyển ngành rời khỏi bộ đội, sau lại đình chỉ công tác giữ chức, mạo hiểm kinh doanh, vợ không hiểu mới ly hôn.
Trước mắt anh ta đang trong thời hạn nghĩa vụ quân sự, chưa ly hôn, liền dám chạy đến An Thành “đưa ấm áp” cho Trình Di Tâm, thật là chê tiền đồ của mình quá tốt!
Hàn Thước thân thể cứng đờ, sau đó lập tức nói: “Tôi chỉ là không thể nhìn cô bắt nạt gia đình liệt sĩ!”
“Phải không?” Giang Nam ngoài cười nhưng trong không cười.
“Mẹ, con đau tay.”
Mấy người đang giằng co, Lục Tiếu Tiếu bỗng nhiên mắt rưng rưng, “ủy ủy khuất khuất” nói.
Trình Di Tâm lập tức hoàn hồn, vội nói: “Chúng ta đi phòng y tế ngay!”
Nói xong, không hề để ý tới Giang Nam, đi theo Hàn Thước cùng nhau bước nhanh đi xa.
Triệu Thụy tắc xa xa nhìn Lục Tiếu Tiếu, anh phát hiện Lục Tiếu Tiếu đang trộm quan sát anh, còn có chút... sợ hãi anh?
Giang Nam thấy anh còn đang nhìn, cười nói: “Đứa bé lớn chừng ấy, liền biết giải vây cho mẹ nó, lợi hại chưa?”
Triệu Thụy gật đầu.
Giang Nam lại cười nói: “Trông chừng con trai anh cho kỹ, ít nhất trước khi nó rời nhà, em không muốn dính dáng gì đến Trình Di Tâm.” Đặc biệt là thông gia gì đó.
Triệu Thụy buồn cười: “Em yên tâm, không có em người mẹ kế này nguyện ý dẫn nó vào thành phố chơi, nó sẽ không có cơ hội tiếp xúc với Lục Tiếu Tiếu. Trình Di Tâm em cũng không cần lo lắng nhiều, An Thành anh sẽ xử lý, nếu em ở Thượng Hải gặp chuyện, cũng nói cho anh, anh tìm người giải quyết.”
Giang Nam không hoàn toàn đồng ý, nếu cô có thể tự mình giải quyết, liền không cần Triệu Thụy đi động đến những ân tình đó.
Đối với bọn trẻ mà nói, hai tiếng vui sướng trôi qua trong nháy mắt, Trình Hạo và Triệu Xuyên Trạch đều lưu luyến trả giày. Giang Nam và Triệu Thụy dẫn bọn họ đi tiệm cơm ăn cơm.
Gọi món xong ngồi xuống, Giang Nam hỏi hai đứa nhỏ buổi chiều định đi chơi cái gì.
Đối với đề nghị không chút nghĩ ngợi còn muốn tiếp tục trượt patin của Trình Hạo, Giang Nam bác bỏ: “Các con thì vui rồi, chúng ta đã đứng cả buổi sáng, buổi chiều tuyệt đối không đứng nữa.”
Trình Hạo và Triệu Xuyên Trạch khuyên can mãi đều không được, đành phải thỏa hiệp đi xem phim.
Trình Hạo oán giận với Triệu Xuyên Trạch: “Ra ngoài chơi quả nhiên không thể mang người lớn theo, phiền phức!”
“Phải không?” Giang Nam nhướng mày, “Xem ra con đã trưởng thành, về sau đều không cần mẹ dẫn con đi chơi nữa?”
Trình Hạo nghe vậy lập tức đầu hàng: “Không có, con cần!”
Bố cậu hiện tại tuy rằng thường xuyên bớt thời gian dẫn cậu đi chơi, nhưng đối với việc học của cậu cũng quản rất c.h.ặ.t, nếu mẹ không dẫn cậu đi, cậu chẳng phải thiếu rất nhiều cơ hội ăn ngon chơi vui miễn phí sao? Không được!
Nghĩ đến bố, Trình Hạo đột nhiên nói với mẹ: “Bố con khả năng sắp kết hôn với dì Cù.”
Giang Nam gật gật đầu, cô cũng không ngạc nhiên, rốt cuộc Cù Tư Quân năm ngoái đã bảo cô tận lực đừng đi thăm Trình Hạo, thời gian dài như vậy còn chưa chốt, Giang Nam còn thấy hai người kia lề mề ấy chứ.
“Mẹ không tò mò nguyên nhân sao?” Trình Hạo hỏi Giang Nam.
Giang Nam không thể hiểu được: “Lại không liên quan chuyện của mẹ, vì sao mẹ phải tò mò!”
Nói xong, cô còn nhìn thoáng qua Triệu Thụy, quả nhiên thấy người đàn ông trên mặt mang cười, hiển nhiên rất hài lòng với câu trả lời của cô.
Chỉ có Trình Hạo xem không hiểu ánh mắt, tự mình nói Cù Doanh Doanh ở nhà trẻ bị bắt nạt, bị người chê cười không có bố, mà người trong đơn vị bố cậu lại thay phiên ra trận tác hợp hai người, bố cậu mới buông lỏng thái độ...
“Không ai bắt nạt con chứ?” Giang Nam đối với mẹ con Cù gia và Trình Đăng Lâm không sao cả, nhưng đối với tình trạng sức khỏe tâm lý của Trình Hạo vẫn phải quan tâm, đặc biệt Trình Hạo năm ngoái vừa chuyển trường mới.
Trình Hạo lắc đầu: “Không có.”
Mẹ cậu là sinh viên, đi nơi khác đi học vốn dĩ là bình thường, hơn nữa mỗi tháng gửi cho cậu đồ chơi hay, cậu giấu bố, lặng lẽ mang tới trường, chính là nổi bật cực kỳ. Hơn nữa các bạn học khác đều hâm mộ mẹ cậu không ở nhà, sẽ không thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm, quản cậu, cũng sẽ không luôn lải nhải không dứt.
Đương nhiên, khi cãi nhau với người ta, bạn học khác cũng sẽ nói cậu là đứa trẻ hoang không có mẹ, Trình Hạo căn bản không thèm để ý, bản thân cậu có mẹ hay không còn không biết sao?
“Vậy là được.” Giang Nam nói.
Lại nghe Trình Hạo thốt ra lời kinh người: “Vậy khi nào hai người kết hôn?”
Lần này, không chỉ Triệu Thụy nhìn về phía Giang Nam, ngay cả Triệu Xuyên Trạch đều lên tinh thần mười phần.
Giang Nam nhớ tới đêm giao thừa, Triệu Thụy nói muốn trói c.h.ặ.t cô, nghĩ nghĩ, cười nói: “Chúng ta phải đến tháng sáu tháng bảy năm 82 đi.”
Triệu Thụy nghe vậy ngẩn ra, ngược lại phấn chấn, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía Giang Nam, này so với thời gian dự tính của anh sớm hơn mấy năm.
