Thập Niên 80: Hai Người Trọng Sinh, Cùng Chọn Nghỉ Hưu - Chương 212

Cập nhật lúc: 24/01/2026 23:26

Triệu Thụy bị hành động này của Giang Nam làm cho lỗ tai ngứa, tâm cũng ngứa, chỉ có thể cúi đầu cười cười.

Sau đó, trước mặt mọi người hỏi Giang Nam: "Hôm nay không vội về chứ?"

Giang Nam nghe vậy chỉ thấy hai đứa nhóc đang cúi đầu chuyên tâm cất tem, cùng nhân viên tính tiền cho cô đều ngẩng đầu nhìn bọn họ một cái. Giang Nam tức khắc huyết khí dâng lên, vành tai đỏ bừng, nghiến răng tới gần hắn nói: "Anh có thể rụt rè chút được không!" Đây là nơi công cộng!

Triệu Thụy tâm tình sung sướng lắc đầu, không thể.

Bởi vì hôm nay ở lại thành phố, cho nên bọn họ lại đưa Trình Hạo đi ăn một bữa cơm chiều mới đưa cậu bé về.

Ở cửa đại viện, Giang Nam đưa phí nuôi dưỡng nửa năm sau cho cậu bé. Trình Hạo ngượng ngùng xoắn xít nửa ngày không đi vào, cũng không nói lời nào.

Giang Nam nói đùa: "Em hôm nay định nhìn theo bọn chị rời đi à?"

Nói rồi, làm bộ xoay người gọi Triệu Thụy và Triệu Xuyên Trạch muốn đi.

Lại thấy Trình Hạo giữ c.h.ặ.t cô, thanh âm nhỏ như muỗi kêu nói: "Em gái... xin lỗi."

Hôm nay Triệu Xuyên Trạch ở sân trượt patin nói cho cậu biết, mẹ nó và cha kế sẽ không sinh thêm em bé, nhưng Trình Hạo biết, cho dù quốc gia mặc kệ, mẹ nó cũng không sinh được con.

Giang Nam trầm mặc vài giây, sau đó nói: "Người em phải xin lỗi không còn nữa, cho nên, chị không có tư cách thay em ấy phát biểu ý kiến có muốn tha thứ cho em hay không."

Cô nói xong, Trình Hạo ủ rũ cụp đuôi.

Cậu cho rằng Giang Nam nói chính là em gái cậu, cậu không có khả năng đạt được sự thông cảm của em gái, cho nên, ý của Giang Nam là vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho cậu.

Giang Nam không quản cậu nghĩ như thế nào, chỉ thúc giục cậu nhanh lên trở về. Trình Hạo trên người mang theo tiền, nếu bọn họ đi rồi, cậu còn đứng ở chỗ này, thực không an toàn.

Trình Hạo đành phải lưu luyến từng bước đi vào, nhưng đi được một đoạn, cậu quay đầu lại, cao giọng hỏi Giang Nam: "Sang năm chị còn sẽ đến sao?"

Giang Nam gật đầu: "Sẽ." Mãi cho đến khi em 18 tuổi.

Trình Hạo nghe vậy, tựa hồ lại khôi phục sinh khí, cười cười, xoay người chạy về nhà.

Triệu Thụy nghe xong toàn bộ quá trình, tới gần Giang Nam, phảng phất không tiếng động an ủi.

Giang Nam nhìn lại hắn, cười cười. Cô không phải nguyên chủ, trừ bỏ tiếc hận cô gái kia không thể sống sót, nguyên chủ không chờ được lời xin lỗi này ra, lại nhiều liền không có.

Sau đó, ba người trở về căn nhà trong thành phố. Triệu Xuyên Trạch nhìn tiểu viện đại biến dạng liên tục kinh ngạc cảm thán, buông album tem xuống liền đi khắp nơi thám hiểm. Triệu Thụy dẫn cậu đến phòng cho khách sáng sủa được sửa từ nhà kho nhỏ, nói cho cậu biết đêm nay ngủ một mình. Triệu Xuyên Trạch nguyên bản còn có chút sợ, nhưng chỉ cần xuyên qua cửa sổ là có thể thấy ba và mẹ kế ở trong sân nói chuyện phiếm, cậu lại an tâm nằm xuống, mơ mơ màng màng ngủ rồi.

Triệu Thụy nghe không còn động tĩnh, cũng chưa vào tắt đèn, cứ để Triệu Xuyên Trạch bật đèn ngủ, đỡ phải nửa đêm tỉnh lại sợ hãi.

Sau đó, mới nhìn về phía Giang Nam: "Đó là một bé gái?"

Hai năm trước, Lý Húc ở trên xe buýt hỏi đứa bé cô bị sảy.

Giang Nam gật gật đầu, cười nói: "Sao còn nhớ thương?"

Cô bỗng nhiên cảm thấy không nói cho Triệu Thụy biết cô kiếp trước không phải nguyên chủ, hình như có chút phiền phức...

"Nếu em sớm một chút trở về, sinh hạ tới sẽ mang đi con bé sao?" Triệu Thụy nhịn không được ảo tưởng, như vậy, bọn họ có phải hay không sẽ có một cô con gái đáng yêu.

Giang Nam lại lắc đầu cười cười: "Không xác định."

Dưới ánh mắt ngạc nhiên của Triệu Thụy, cô duỗi tay câu lấy cổ Triệu Thụy, tới gần hắn nói: "Bởi vì đó không phải con của em, em không xác định có nguyện ý vì con bé hy sinh cuộc đời của em hay không."

Tay Triệu Thụy đang xoa lưng Giang Nam khựng lại, đây là có ý gì?

Giang Nam từ trên vai Triệu Thụy lùi lại, nhìn thẳng vào hắn.

"Anh luôn nói 'em' đời trước đáng tiếc, làm vợ Trình Đăng Lâm, cô ấy xác thực đáng tiếc. Nhưng cô ấy có hiểu biết nhiều thông tin kinh tế, tài chính như vậy hay không em không biết, em lại không phải. Bởi vì em học đại học, cao học về cái này, nếu không hiểu biết, khả năng không làm được việc..."

Đồng t.ử Triệu Thụy hơi co lại, bàn tay đang vuốt ve lưng Giang Nam trượt xuống, gắt gao siết c.h.ặ.t eo cô, "Em và cô ấy..." Không phải một người?

Trong giọng nói của Triệu Thụy mang theo sự vui sướng bí ẩn.

Giang Nam gật đầu, cười hỏi hắn: "Có sợ không?"

Cánh tay Triệu Thụy đang vòng quanh Giang Nam dùng sức, tay kia nâng chân cô lên, bế cô ngồi lên đùi mình, bụng gắt gao tương dán, hỏi ngược lại: "Anh đời trước đã c.h.ế.t, khả năng huyết nhục mơ hồ, em sợ sao?"

Giang Nam khẽ cười một tiếng, ôm sau cổ hắn điều chỉnh tư thế thoải mái, thở dài nói: "Vậy vẫn là em mệt hơn một chút, em chính là ngủ một giấc liền tới đây."

Nghe được lời này, Triệu Thụy lại bắt đầu khẩn trương, bởi vì Giang Nam có khả năng trở về!

Giang Nam thấy hắn như thế, buồn cười sờ sờ mặt hắn, trấn an: "Trở về không được đâu."

Sau đó, cô kể cho hắn nghe cuộc đời kiếp trước của mình.

Triệu Thụy nghe xong, chỉ hỏi cô: "Ở lại nơi này có phải rất khổ không?"

Rốt cuộc cuộc sống tương lai rất tiện lợi, không nói Giang Nam đến từ 40 năm sau xa xôi như vậy, chính là thập niên 90 cũng không phải hiện tại có thể so sánh.

Giang Nam lắc đầu: "Không, nơi này rất thích hợp với em."

Cô thuật lại cho Triệu Thụy một lần lý luận về việc quốc gia bao ăn, mặc, ở, đi lại, thích hợp dưỡng lão.

Triệu Thụy cười, ánh mắt lấp lánh: "Vậy thì thật sự là quá tốt."

Hắn thực may mắn, có thể làm lại một đời bù đắp tiếc nuối, lại có thể gặp được Giang Nam phù hợp với hắn như thế.

Sau khi Giang Nam thẳng thắn, Triệu Thụy hưng phấn lại kích động, đem Giang Nam gắt gao ấn vào trong lòng n.g.ự.c, môi lưỡi chiếm đoạt.

Hồi lâu sau, Triệu Thụy thuận thế đứng dậy, ôm Giang Nam về phòng, vẫn chưa bật đèn, chiếc giường trong phòng vang lên nửa đêm.

Hôm sau, Giang Nam tỉnh lại, Triệu Thụy đã không còn ở đó. Cô duỗi tay sờ đồng hồ dưới gối, nheo mắt nhìn, đã hơn 10 giờ. Người đột nhiên ngồi dậy, trên người một trận bủn rủn lại đổ ập xuống, hoãn hơn nửa ngày mới đứng dậy, mặc quần áo, chải đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.