Thập Niên 80: Hai Người Trọng Sinh, Cùng Chọn Nghỉ Hưu - Chương 264

Cập nhật lúc: 24/01/2026 23:33

Triệu Thụy buồn cười nói: "Cậu không bận sao? Tôi nếu tới nhiều mấy chuyến, không quấy rầy cậu à?"

Tiền Hoặc Quang xua tay: "Có cái gì mà bận, mỗi ngày cũng chỉ những chuyện này."

Triệu Thụy cười cười, lấy ảnh chụp ra, nhờ người hỗ trợ nhận diện.

Tiền Hoặc Quang híp mắt nhìn một lát nói: "Trước kia từng gặp vài lần, lớn nhỏ cũng tính là con cái cán bộ. Nghe nói không quá thành thật, đ.á.n.h cờ hiệu giới thiệu công việc, hiến thân vì nghệ thuật để lừa một ít nữ đồng chí chụp loại ảnh chụp kia uy h.i.ế.p người ta. Bị người tố cáo lên đơn vị, nhưng bởi vì thân phận cha hắn, mẹ hắn lại chi tiền, liền đè xuống được. Hiện tại lại mân mê cái gì vũ hội gia đình, có tiểu huynh đệ từng đi qua trở về khoác lác với chúng tôi, nói cả đám quần ma loạn vũ, loạn lắm."

Tiền Hoặc Quang "tấm tắc" hai tiếng, lại quay về chính đề, hỏi Triệu Thụy: "Sao lại hỏi hắn? Hắn đắc tội cậu?"

Triệu Thụy nhàn nhạt nói: "Ngẫu nhiên gặp phải."

Tiền Hoặc Quang nghĩ nghĩ, thử nói: "Không phải là bắt chuyện với bà xã cậu chứ?"

Hắn nhớ rõ tiểu huynh đệ kia từng nói qua người này thích nữ đồng chí hơi thành thục một chút.

Triệu Thụy nhìn hắn một cái không nói lời nào, đôi mắt đen kịt.

Tiền Hoặc Quang thấy thế, vỗ bàn một cái: "Cậu yên tâm, chuyện này bao trên người tôi, tôi tới giáo huấn bọn họ!"

Triệu Thụy lại lắc đầu: "Không cần."

Đợt "Nghiêm đ.á.n.h" sắp tới rồi, nếu những người này xác thật có hành vi quấy rối, vậy càng tốt xử lý.

Tiền Hoặc Quang nhìn bộ dáng này của Triệu Thụy liền biết người đang nghẹn chiêu lớn, sờ sờ khóe mắt, lau lau giọt nước mắt cá sấu căn bản không tồn tại cho mấy kẻ xui xẻo kia.

Sau đó, hai người lại trò chuyện một lát, ăn cơm, Triệu Thụy liền đi về.

Mấy ngày tiếp theo gió êm sóng lặng, Giang Nam công việc không bận, liền bắt đầu cân nhắc chuyện hai năm trước nói sẽ viết truyện ký cho Triệu Thụy.

Triệu Thụy buồn cười: "Em còn nhớ chuyện này?"

Giang Nam gật đầu: "Lịch sử làm giàu xuất sắc như vậy của anh, không cho người ta biết được chẳng phải đáng tiếc sao?"

Vì thế, Triệu Thụy bắt đầu kể lại cho Giang Nam những trải nghiệm và hành trình tâm lý của hắn sau năm 82 ở kiếp trước. Giang Nam chuyên môn mở máy thu âm, dùng băng từ trắng ghi lại cho hắn.

Giang Nam nghe Triệu Thụy kể hắn vì tranh công trình mà ẩu đả bị thương nằm viện, chính mình ứng tiền trước bị lỗ vốn suýt nữa đi bán m.á.u để gửi sinh hoạt phí về nhà... trong lòng khó chịu.

Triệu Thụy thấy thế, buồn cười an ủi cô: "Những việc này kiếp trước đều đã qua, kiếp này không có khả năng phát sinh, em đừng để ở trong lòng, coi như nghe chuyện kể là được rồi."

Giang Nam nghe xong chỉ tức giận cười cười.

Triệu Thụy lại đột nhiên nhớ tới một sự kiện, vừa lúc dời đi sự chú ý của Giang Nam: "Chúng ta không đi phương Nam, Lý Húc cùng vợ cậu ấy làm sao bây giờ?"

Giang Nam sửng sốt, vội hỏi hai người tình cảm thế nào?

Triệu Thụy cười nói: "Rất ân ái. Lý Húc đi vũ trường uống rượu, anh hùng cứu mỹ nhân cứu được, sau lại không biết như thế nào thường xuyên qua lại liền thành đôi, sau khi kết hôn sinh một trai một gái. Ít nhất trước khi anh trở về, tình cảm vợ chồng khá tốt."

Giang Nam lại hỏi thời gian cụ thể, liền nói: "Đến lúc đó nếu Lý Húc còn chưa có đối tượng, anh liền gọi cậu ấy cùng qua bên kia đi một chuyến, ở lại lâu một chút. Nếu có duyên, bọn họ còn có thể gặp gỡ, nếu là vô duyên, chúng ta cũng đã tận lực."

Triệu Thụy gật đầu cười: "Cũng chỉ có thể như vậy."

Hai người lại trò chuyện vài câu về việc này, mới bắt đầu quay lại chính đề...

Thời gian làm việc, Giang Nam cứ theo lẽ thường đi làm, lại không thấy Đồng Hạ, mới nghe Mạc Mẫn nói: "Bọn họ thi xã có hoạt động ở nhà văn hóa, đi khiêu vũ rồi."

Giang Nam lắc đầu cười cười. Đồng Hạ là thật sự thích khiêu vũ, học kỳ 1 có đoạn thời gian mệt muốn c.h.ế.t, cô ấy vẫn lôi đả bất động mà buổi tối 10 giờ rưỡi đi nhảy nửa giờ mới về, đầy đầu là mồ hôi, đôi mắt cũng sáng lấp lánh, cô cùng Dương Linh thực sự bội phục.

Nghỉ hè nửa tháng nay không nhảy sợ là nghẹn hỏng rồi, người ta vừa mời liền cao hứng đi ngay.

Mạc Mẫn mấy người cũng lắc đầu cười cười bắt đầu công việc.

Hơn ba giờ sau, công việc của mọi người hoàn thành không sai biệt lắm, mấy người liền chuẩn bị tan tầm, lại nghe điện thoại đột nhiên vang lên.

Đây là thiết bị bọn họ xin trường học lắp đặt sau khi phát ra "lời mời giám sát" không lâu để kịp thời nhận phản hồi của độc giả.

Giang Nam nói giỡn: "Xem ra chúng ta tan tầm quá sớm, điện thoại đều không đồng ý."

Sau đó, liền cầm lấy ống nghe: "Alo, báo Cuồng Cổ xin nghe..."

Lại nghe bên kia truyền đến thanh âm quen thuộc đ.á.n.h gãy lời cô: "Giang Nam, là mình, văn phòng có bận không?"

Là Đồng Hạ.

Giang Nam đang định trả lời không bận, lại nghe người ta tự cố nói: "Phải không? Bận như vậy sao! Vậy mình lập tức quay lại, ngại quá nha hôm nay mình làm chậm trễ công việc."

Giang Nam lập tức phản ứng lại, sắc mặt nghiêm nghị, trầm giọng hỏi: "Cậu có phải đang gặp nguy hiểm không? Cậu đang ở đâu?"

Đồng Hạ lập tức trả lời: "Kia đảo cũng không có, mình còn ở cửa nhà văn hóa, về đến nơi mất một tiếng, nhưng mình bảo đảm lập tức đi chờ xe buýt trở về!"

"Cần đi đón cậu không?" Giang Nam hỏi.

Đồng Hạ trả lời: "Không cần không cần, mình lập tức về liền!"

Sau đó, Đồng Hạ bên kia cúp điện thoại. Giang Nam cũng lập tức buông ống nghe, hỏi Mạc Mẫn mấy người: "Kế tiếp đều chưa có an bài gì chứ?"

Mấy người thần sắc nghiêm túc lắc đầu.

Giang Nam liền nói: "Vậy chúng ta đi nhà văn hóa một chuyến, Đồng Hạ giống như gặp phải phiền toái."

Sở Sơn Thanh nghe vậy, vội nói: "Học tỷ từ từ, em có thể mượn xe từ đơn vị của anh trai em!"

Cậu nói xong liền gọi điện thoại cho anh trai.

Mà Đồng Hạ bên này, sau khi cúp điện thoại liền xoay người, ngượng ngùng nói với mấy người mời cô đi tham gia vũ hội: "Thật ngại quá, tôi phải trở về làm việc."

Nghe được lời này của Đồng Hạ, một nữ sinh trong nhóm oán giận nói: "Cậu từ khi vào tòa soạn tạp chí thì càng ngày càng bận, thi xã tổ chức hoạt động, khiêu vũ cũng không có thời gian tham gia. Hiện tại là kỳ nghỉ cũng không thể nghỉ ngơi vui chơi cho đàng hoàng. Tớ thấy a, chỗ đó xác thật không phải nơi tốt lành gì! Cậu chi bằng đi cùng bọn tớ tham gia vũ hội, phóng viên Bao không phải nói còn có danh ký của các tòa báo khác tới sao? Bọn họ còn có thể giới thiệu người đến tòa báo lớn thực tập, cái này không phải tốt hơn cái tạp chí nhỏ không chính quy [Mã Đạp Phi Yến] kia sao..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.