Thập Niên 80: Hai Người Trọng Sinh, Cùng Chọn Nghỉ Hưu - Chương 277

Cập nhật lúc: 24/01/2026 23:35

Nếu không, y theo thông báo bọn họ thấy gần đây, một khi xác minh, nhanh nhất mấy tiếng đồng hồ liền chấp hành xử b.ắ.n.

"Thật là tiện nghi cho bọn họ!" Đồng Hạ nghe xong, khó được buông lời ác độc.

Giang Nam gật đầu tán đồng, lại nghe Dương Linh nói: "Các cậu nói người thân thích kia của Sư Lam đã đi tự thú chưa?"

Giang Nam bừng tỉnh, cô đều sắp quên chuyện này, nhìn giường đệm của Sư Lam, mới nói: "Chờ cậu ấy về hỏi một chút đi."

Chỉ là hai ngày sau, Sư Lam mới một thân mệt mỏi trở về, từ kẽ răng bài trừ hai chữ: "Chạy!"

Tên hỗn đản kia lừa cô ấy sẽ đi tự thú, đều vào cổng Cục Công an rồi, ai biết vòng một vòng liền biến mất. Cô ấy tìm mấy người bạn nối khố tìm vài ngày cũng chưa thấy.

"Tự tìm đường c.h.ế.t." Sư Lam chỉ nói.

Tìm không thấy người, cô ấy tự mình đi tố cáo, tính cả Trịnh Hạ trong miệng hắn cùng nhau tố cáo.

Ngày hôm sau, Sư Ái liền vẻ mặt phẫn nộ tìm tới Sư Lam: "Chị lục thân không nhận, không màng sống c.h.ế.t của Quách Gia Kính, đó là chuyện của chị, dựa vào cái gì kéo lên biểu ca của tôi!"

Sư Lam cao hơn Sư Ái hơn nửa cái đầu, nghe được lời chỉ trích của Sư Ái, chỉ rũ mắt lạnh nhạt nhìn về phía cô ta: "Nếu Trịnh Hạ không phạm pháp, Cục Công an điều tra rõ ràng tự nhiên sẽ thả hắn ra."

Sư Ái nghe vậy tức đến khó thở, cô ta không biết đạo lý này sao? Nhưng là trước mắt thời kỳ đặc thù, tình huống không giống nhau!

Sư Lam thấy cô ta không nói lời nào, chỉ cười lạnh nói: "Cô cũng biết hắn phạm pháp phải không?"

"Hắn không có!" Sư Ái c.ắ.n răng, biểu ca cô ta chỉ là đổi bạn gái cần mẫn một chút, không cưỡng bách người, cũng không chơi lưu manh!

Sư Lam hừ lạnh: "Vậy cô sốt ruột cái gì?"

Sư Ái nghe vậy nghẹn lời, sau đó khẩn trương nhìn hai bên hành lang có các nghiên cứu sinh ra xem náo nhiệt, chỉ cường ngạnh nói: "Chị làm hắn chịu tội oan uổng, tôi không nên gấp sao?!"

Sư Lam chỉ nói: "Chờ hắn ra tới, cô lại đến thay hắn đòi công đạo đi." Nếu Trịnh Hạ không ra được, hành vi hiện tại của Sư Ái liền giống như vai hề.

Sau đó, Sư Lam quay đầu lại, mắt nhìn thẳng rời đi ký túc xá.

Sư Ái tức giận đến dậm chân, mắt thấy sắp tiêm thanh mắng c.h.ử.i, Giang Nam đang xem diễn ở một bên bỗng nhiên lên tiếng: "Cô xác định muốn ở trước mặt phụ đạo viên của mình đại sảo đại nháo?"

Sư Ái nghe vậy, tựa như bị bóp lấy cổ họng, dừng một chút lại oán hận xẻo mắt Giang Nam, dậm bước chân trầm trọng đi rồi.

Giang Nam thấy thế, cạn lời lắc đầu, gọi Dương Linh cùng xuống lầu đi văn phòng trước.

Buổi chiều, khoa tổ chức họp các phụ đạo viên, sắp xếp công việc tổ chức học sinh đến sân vận động tham gia đại hội công thẩm sắp tới.

Giang Nam có chút bất ngờ, liền thấp giọng hỏi Trương lão sư: "Loại hoạt động giáo d.ụ.c này không phải đều lấy học sinh trung tiểu học làm chủ sao? Sao sinh viên cũng đi?"

Trương lão sư nghe vậy buồn cười: "Em đây là ấn tượng rập khuôn rồi phải không?" Chuyện này đối với trẻ con là giáo d.ụ.c, đối với người trưởng thành đây là cảnh cáo và uy h.i.ế.p. "Không chỉ sinh viên, nhà máy, bộ phận chính phủ, quần chúng bình thường đều sẽ phái đại biểu đi."

Giang Nam gật gật đầu, nhớ kỹ trình tự và thời gian tham gia của lớp mình, lại khẩn cấp thông báo cho học sinh.

Sáng sớm hôm sau, lớp học ngừng khóa, Giang Nam tổ chức học sinh cùng đi đến sân vận động. Khi chờ xe ở trạm xe buýt, chỉ thấy từng chiếc xe tù diễu phố thị chúng đi qua, mọi người dừng chân không tiếng động quan sát, đợi đoàn xe đi qua mới châu đầu ghé tai thảo luận.

Một trận náo nhiệt qua đi, học sinh chia làm hai nhóm lên xe buýt tới sân vận động. Vào sân sau lại là một trận hưng phấn, nhưng vừa nghe hành vi phạm tội của người bị thẩm phán, mỗi người lòng đầy căm phẫn, phỉ nhổ kẻ bị thẩm phán đáng đời, trừng phạt đúng tội.

Trong đám người, Sư Ái nghe một người đàn ông bị thẩm phán vì từng quan hệ với năm người phụ nữ, trừ bỏ vợ hắn ra, bốn người còn lại vô luận tự nguyện hay không đều tính là cưỡng gian, phán tù chung thân, bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, cho đến khi công thẩm kết thúc cũng chưa hoàn hồn.

Chỉ ánh mắt dại ra theo dòng người ra khỏi sân vận động, dọc theo đường đi, trong đầu chỉ một ý niệm: Bạn gái của biểu ca đâu chỉ năm người, hắn còn có thể sống sao?

Giang Nam bên kia mới cường ngạnh từ chối lời xin xỏ của vài nữ sinh muốn tách khỏi đoàn đi dạo phố, lùa hết mọi người lên xe, liền thấy Sư Ái ôm đầu gối ngồi xổm trên mặt đất, sắc mặt mờ mịt.

Giang Nam đại khái biết cô ta đã chịu đả kích gì, nhìn thoáng qua thật sự chen không lên xe buýt, liền không gọi cô ta, chỉ đứng ở bên cạnh chờ chuyến tiếp theo.

Chỉ là chuyến thứ hai tới, người thật sự nhiều, Giang Nam mới quay đầu gọi vài tiếng Sư Ái, xe liền chen không lên nổi rồi. Cô chỉ có thể bất đắc dĩ vẫy tay với học sinh trên xe, bảo bọn họ an tâm trở về, cô cùng Sư Ái lại chờ chuyến tiếp theo.

"Này đều hơn một giờ rồi, còn chưa hoàn hồn sao?" Giang Nam nhìn cô ta nhướng mày nói.

Sư Ái nghe lời này, nước mắt đều sắp rơi ra: "Biểu ca tôi đều sắp c.h.ế.t rồi, chị bảo tôi làm sao... Quách Gia Kính!"

Giang Nam chỉ nghe giọng Sư Ái nghẹn ngào đột nhiên trở nên tiêm lệ, đột ngột đứng lên, hung hăng nhìn chằm chằm một hướng.

Giang Nam theo tầm mắt cô ta nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông râu ria xồm xoàm nhất thời lo sợ không yên, tựa hồ muốn chạy, lại lo lắng động tác quá lớn gây chú ý.

Ngay khi Sư Ái há mồm định kêu "bắt truy nã phạm", ánh mắt bỗng nhiên trở nên hoảng sợ, kinh hoàng nhìn về phía Giang Nam, tựa hồ đang cầu cứu.

Giang Nam nhìn thấy cô ta nhìn vật trong tay áo người đàn ông thì đồng t.ử co rụt lại. Chỉ nghe người đàn ông tới gần, dùng thanh âm nghẹn ngào nói: "Đi theo tôi."

Giang Nam nhẹ nhàng thở hắt ra, quả nhiên, cô vừa rồi không nên do dự, hẳn là trực tiếp túm cổ áo Sư Ái lôi cô ta lên xe buýt!

Hiện tại bị s.ú.n.g uy h.i.ế.p, Giang Nam chỉ đành nâng Sư Ái đang mềm chân dậy, nghe theo yêu cầu của người đàn ông đi theo hắn.

Sau đó, không biết đi bao lâu, lại không biết rẽ bao nhiêu khúc cua, các cô bị người đàn ông dùng s.ú.n.g chỉ vào đưa tới một con hẻm nhỏ hẹp tăm tối. Người đàn ông gõ gõ cửa sổ, gọi mở cửa. Chỉ nghe bên trong có người không kiên nhẫn ra mở cửa: "Không phải bảo cậu mang chìa khóa ——"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.