Thập Niên 80: Hai Người Trọng Sinh, Cùng Chọn Nghỉ Hưu - Chương 287
Cập nhật lúc: 24/01/2026 23:36
Giang Nam mấy người liếc nhau, tính tính thời gian, bọn họ hạ tuần tháng 1 bắt đầu nghỉ, thượng tuần tháng 2 là có thể trở về, lượng công việc của Mạc Mẫn cùng Đồng Hạ cũng không tính là lớn, xác thật được, vì thế liền đồng ý, lại nói vất vả với Mạc Mẫn, Đồng Hạ hai người.
Đoàn người ra khỏi văn phòng, xa xa liền thấy Triệu Thụy tới đón người. Mấy người tập mãi thành thói quen, cười cười, liền từ biệt Giang Nam.
Chỉ là Giang Nam cùng Triệu Thụy còn chưa đi được vài bước, liền gặp gỡ Sư Lam, Sư Ái cùng sư mẫu. Cảnh vệ viên phía sau trong tay xách không ít quà tặng, nhìn là biết tới tìm bọn họ.
Giang Nam nhướng mày nhìn Sư Ái, hôm nay hẳn là lần đầu tiên cô ta tới trường học sau khi được giải cứu. Nguyên bản sư mẫu chỉ xin nghỉ cho cô ta một tuần, nhưng đến hạn, cô ta vẫn chưa đến trường, sư mẫu lại gọi điện thoại đến trường học xin gia hạn nửa tháng, trước mắt chưa tới thời gian, người lại tới.
"Cha tớ bảo em ấy tự mình hướng cậu xin lỗi cũng nói lời cảm tạ." Sư Lam giải thích với Giang Nam.
Dứt lời, liền nhìn về phía Sư Ái, chờ cô ta mở miệng.
Sư Ái toàn bộ hành trình cúi đầu. Sư mẫu thấy thế đau lòng, lại nhìn nhìn người đi đường không ngừng quay đầu lại, đề nghị đổi một chỗ khác, vừa lúc mời Giang Nam cùng Triệu Thụy ăn cơm bày tỏ lòng biết ơn.
Giang Nam chưa kịp mở miệng, Triệu Thụy liền từ chối: "Nhà chúng tôi đã nấu cơm, vài vị nếu là không có việc gì, chúng tôi đi trước."
Hắn đối với "đầu sỏ gây tội" đưa Giang Nam vào hiểm cảnh thật sự không có gì kiên nhẫn và sắc mặt tốt.
Sư mẫu thấy Giang Nam mặt lộ vẻ tán đồng, vợ chồng hai người nhấc chân muốn đi, vội đẩy đẩy Sư Ái. Sư Ái lúc này mới mở miệng, sư mẫu lại bảo cảnh vệ viên đưa tạ lễ của bọn họ cùng nhau đưa lên.
Giang Nam nhìn thoáng qua, bảo Triệu Thụy nhận lấy, nói với Sư Ái: "Tạ lễ tôi nhận. Xin lỗi, tôi không chấp nhận, cũng sẽ không tha thứ cho cô, nhưng tôi nghĩ tôi tha thứ hay không, đối với cô hẳn là không có ảnh hưởng gì."
Nói xong, Giang Nam cảm thấy ý tứ của mình biểu đạt đã đủ rõ ràng, cho nên cũng mặc kệ sắc mặt sư mẫu có khó coi hay không, chào hỏi Sư Lam rồi muốn đi.
Sư Lam chỉ đưa chìa khóa nhà cô ấy tới, cũng nói: "Cơ bản đã tu sửa xong, cậu rảnh rỗi đi xem, có yêu cầu gì cứ việc đề xuất."
Giang Nam gật gật đầu, cô biết, Triệu Thụy đã đi xem qua, hơn nữa sớm đem gia cụ, đồ điện nhà họ Sư bồi thường dọn về nhà mới rồi.
Vì thế, chỉ cười cười, vẫy tay với Sư Lam, cùng Triệu Thụy đi rồi.
Trên đường, Giang Nam hỏi Triệu Thụy: "Anh khi nào trở về?"
Tháng 1 sang năm chính sách cải cách nông nghiệp mới liền phải ban xuống, Triệu Thụy cũng nên trở về làm chuẩn bị.
Triệu Thụy cười nói: "Anh mới đến mấy ngày liền đuổi anh đi?"
Giang Nam chỉ nói: "Em chỉ là nghĩ tiền thuê siêu thị của em khi nào mới có thể đến tài khoản?"
Triệu Thụy nói: "Sắp rồi."
Hắn đã xem trọng vị trí, chờ trở về là có thể bắt tay vào trang hoàng, chính sách vừa xuống liền có thể khai trương.
Triệu Thụy tuy ngoài miệng nói sắp, nhưng còn ở lại Thượng Hải thêm nửa tháng, cho đến đầu tháng 11 mới rời đi.
Mà Triệu Thụy đi rồi không bao lâu, Tiền Hoặc Quang liền xử lý đình chỉ lương giữ chức, trước khi xuống phía Nam riêng tới tìm Giang Nam ăn một bữa cơm, giới thiệu cho cô một người: "Lúc này, tôi cùng Triệu Thụy cũng thật xem như đối tác, có việc gì cô ngàn vạn lần đừng khách khí, cứ tìm tiểu huynh đệ này của tôi, cậu ta có thể giúp cô giải quyết đại bộ phận vấn đề."
Giang Nam bất ngờ, cô chưa nghe Triệu Thụy nói hòa giải với Tiền Hoặc Quang rồi kết phường làm buôn bán gì đó.
Tiền Hoặc Quang thấy thế cũng không giải thích. Bọn họ làm ăn quá tạp, Triệu Thụy cùng hắn ký hiệp nghị đ.á.n.h cuộc, bảo đảm hắn có thể ở trong vòng mười năm kiếm được 30 tỷ, điều kiện là Triệu Thụy muốn lấy 10% cổ phần nguyên thủy, cũng làm hắn bảo đảm an nguy của Giang Nam ở Thượng Hải.
Nếu Triệu Thụy làm không được, mười năm kỳ hạn đến, sẽ bồi thường hắn 30 tỷ.
Tiền Hoặc Quang đối với năng lực điểm kim của Triệu Thụy cũng không hoài nghi, chỉ là 30 tỷ là thật có điểm khoa trương, cái này đều sắp bằng tổng giá trị sản xuất một năm của Thượng Hải.
Nhưng hắn...
Muốn tự mình chứng kiến cái kỳ tích này, liền bồi Triệu Thụy đ.á.n.h cuộc một phen!
Giang Nam thấy Tiền Hoặc Quang cười mà không nói, cũng không truy vấn, chỉ nói cảm ơn hắn, lại nhờ người kia về sau chiếu cố nhiều hơn. Sau đó, ba người vui sướng dùng bữa.
Chỉ là sau khi bữa tiệc kết thúc, Tiền Hoặc Quang mới tranh công vì Triệu Thụy với Giang Nam: "Tôi hỏi Triệu Thụy vì cái gì không tự mình làm mấy việc buôn bán này, hắn nói làm những việc đó chậm trễ hắn bồi bà xã, hiếu thuận mẹ già."
Giang Nam nghe vậy sửng sốt.
Tiền Hoặc Quang lại trêu chọc nói: "Này liền không có biện pháp, tiền cũng chỉ có thể để chúng tôi loại người độc thân lại bất hiếu này kiếm lời!"
Giang Nam trong lòng nghĩ đến Triệu Thụy, trên mặt cười nói: "Vậy chúc anh sinh ý thịnh vượng, tài nguyên cuồn cuộn."
Dứt lời, hai người đều cười. Tiền Hoặc Quang lại đưa Giang Nam về trường học.
Đầu tháng 12, Giang Nam hoàn thành tiểu thuyết truyện ký của Triệu Thụy, sao chép xong, đem toàn bộ bản thảo gửi cho tạp chí, chuyên tâm bận rộn cuộc thi viết.
Giữa tháng nhận được bản thảo từ tỉnh mới phát hành, mọi người trong văn phòng vui vô cùng, chứng tỏ tạp chí của bọn họ trong tình huống không hề mở rộng quảng cáo vẫn có lượng đặt mua!
Tiếp theo lại có tin tức tốt, Tất Nham Phong đưa tới hơn một vạn tiền phân chia lợi nhuận bài giảng cùng hơn 7000 phí chế tác sách giáo khoa.
Mạc Mẫn vung tay lên, đương trường chia hoa hồng cùng phát tiền thưởng.
Bởi vì sang năm muốn mở rộng phát hành, cho nên năm nay trong tài khoản giữ lại một ít vốn lưu động. Bốn người Giang Nam mỗi người được chia một vạn đồng hoa hồng, Mạc Mẫn lại phát cho Diêu Bách Hoa cùng Đồng Hạ mỗi người hai trăm đồng tiền thưởng cuối năm.
Giang Nam lập tức bảo Đồng Hạ viết giấy vay nợ, đem phiếu gửi tiền một vạn đồng trực tiếp cho cô ấy, bảo cô ấy lo liệu việc du học.
Đồng Hạ nhận lấy, trầm mặc vài giây mới nói với Giang Nam: "Cảm ơn."
Giang Nam chỉ nói: "Không cần cảm tạ, cậu lại không phải không trả, lại nói tớ thu lãi suất hơn một năm nay, liền không ứng tiếng cảm ơn này của cậu."
